"Bạch Khanh, bổn thừa tướng xin thề ở đây, ta chỉ muốn tiễn nữ nhi của ta, nói thêm vài câu cuối cùng sau đó sẽ lập tức dâng tấu lên Hoàng thượng, từ nay lui về núi rừng ở ẩn không quan tâm đến chuyện triều chính nữa, được không?" 

Sở Thừa tướng chờ mãi vẫn không có tin tức từ Húc Vương, ông không nhịn được nữa, lặng lẽ siết chặt tay Sở Kỳ Dương. 

Bạch Khanh nghe thấy câu này, trong lòng rõ ràng đã rung động. 

Thừa tướng có địa vị vững chắc trong triều, nếu không phải nắm trong tay điểm yếu là Sở Kiều Tịnh thì thật sự không thể nào động đến nền móng của ông được. 

Một khi Sở gia rời khỏi triều đình, một nửa chướng ngại vật trước mặt Bạch gia sẽ biến mất. 

"Đều là quan trong triều, Sở Thừa tướng đừng làm lỡ thời gian nhiều quá nhé. 

Thấy người Thừa tướng đưa đến không thể địch lại mình, trong lòng Bạch Khanh cũng tự tin về võ công của mình nên vui vẻ nhanh chóng đồng ý. 

Sở Kiều Tịnh nhìn Sở Kỳ Dương đi về phía mình với vẻ mặt không đúng lắm, rồi lại quay đầu nhìn Sở Thừa tướng, nàng biết họ đã quyết tâm bất chấp tất cả, từ bỏ mọi thứ. 

"Khoan đã!" 

Vào thời khắc nghìn cân treo sợi tóc, Sở Kiều Tịnh hét lên một tiếng, nàng khẽ lắc đầu với Sở Kỳ Dương, dùng ánh mắt nhắc nhở hắn đừng hành động thiếu suy nghĩ. 

"Cha mẹ nuôi lớn nữ nhi, không muốn nữ nhi bị vu oan. Nữ nhi đi đến bước đường này, suýt nữa làm liên lụy đến cả Sở gia là nữ nhi bất hiếu. Cha mẹ đừng như con, làm gì cũng phải suy nghĩ cẩn thận, đừng vì mong muốn nhất thời mà khiến cả Sở gia nhà tan cửa nát" 

Nàng hung hăng nhìn Bạch Khanh, chỉ ước đào vài cái lỗ trên người hắn ta, cắn răng nghiến lợi nói với Sở Thừa tướng. 

Lời này là để nhắc nhở Sở Thừa tướng và Sở Kỳ Dương đừng hành động hấp tấp, đừng vì nàng mà làm liên lụy đến cả Sở gia. 

Nói tới cuối cùng, mắt nàng ươn ướt, mũi cay cay, sao nàng có thể ích kỷ vì mình được sống mà khiến cả Sở gia phải diệt vong được. 

Mà lúc này, tất cả tử sĩ trong Bất Dạ Thành đều đã tập hợp lại, phân tán trong đám đông, giấu đao kiếm trong tay áo, ánh mắt hừng hực, chỉ chờ mệnh lệnh của Thần Vương. 

Dạ Chí Thần đội mũ rộng vành, mặc quần áo bình thường ngồi trên tầng hai của một quán cơm, che mặt quan sát sự hỗn loạn ở tầng dưới, giống như con chim ưng bay liệng 

trên bầu trời, theo dõi con mồi trên mặt đất với cặp mắt sắc bén. 

Chỉ là, khi nhìn thấy vết máu khắp người Sở Kiều Tịnh, thêm cả vết thương trên mặt nàng, lửa giận trong mắt hắn dường như thiêu đốt cả Bất Dạ Thành. Hắn siết chặt tay phát ra tiếng vang răng rắc, môi đã bị hắn cắn tới mức không còn màu máu nữa. 

Sao Sở Kỳ Dương có thể bỏ qua cơ hội này? Hắn định lợi dụng sự hỗn loạn từ đám đông để cướp Sở Kiều Tịnh đi. 

Hắn không cam lòng nhìn Sở Kiều Tịnh, vừa mới bước lên một bước đã nghe thấy có đoàn người chạy tới từ phía Nam, xuyên qua biển người chạy vào. 

Muôn dân đông đảo đồng loạt quỳ rạp xuống đất, khóc lóc bi thương, âm thanh vang lên đinh tai nhức óc, ồn ào hỗn loạn đến mức nghe không rõ họ đang nói gì. 

Bạch Khanh cảnh giác nhìn nhóm người đột nhiên xuất hiện, không khỏi quát lên: "Các ngươi là ai mà lại làm bừa ở đây? Người đâu, bắt giam toàn bộ cho ta!" 

"Khoan đã!" 

Thừa tướng quát lên, ngăn binh sĩ chuẩn bị hành động lại. 

"Bạch Khanh, ở Bất Dạ Thành, bỏ tù người dân vô tội là trọng tội ức hiếp kẻ yếu! Hơn nữa, thân là quan trọng triều, muôn dân có điều muốn nói, có điều muốn khiếu, muốn kiện, sao ngươi không phân biệt rõ phải trái đã bắt người bừa bãi như thế!" 

Lời Thừa tướng nói rất thuyết phục, uy nghiêm và khí thế. 

Sở Thừa tướng nhìn đoàn người, trong lòng dâng lên một tia hy vọng, ông nóng lòng đi tới trước mặt họ, công chính nghiêm minh hỏi: "Mọi người có điều gì muốn nói thì cứ nói đi, nhưng không được nói cùng lúc đâu đấy" 

"Ta nói trước!" 

Một nam nhân mặc áo gấm đứng lên, chắp tay hành lễ với Sở Thừa tướng: "Ta là gia chủ của La gia, gia đình kinh doanh vải vóc, nhưng năm nay tổn thất rất nhiều, dốc toàn bộ gia sản vào cũng chẳng đủ, bị chủ nợ dồn đến bước đường cùng suýt thì tự tử. Là phường chủ Hồi Hồn phường ứng trước nợ cho La gia, còn cho chúng ta một khoản tiền làm vốn thì mới giúp nhà chúng ta không bị diệt vong" 

Nam nhân họ La nói rất có lý lẽ, thứ tự. Vừa dứt lời, lại có một người đàn bà bế một đứa bé hai tuổi đứng lên khàn giọng khóc nói. 

"Con ta bệnh nặng, không có tiền chữa trị, là Hồi Hồn phường mời đại phu, mua dược liệu cho gia đình ta, còn cho nam nhân nhà ta một công việc để kiếm sống, gia đình ta rất 

biết ơn phường chủ" 

"Đúng vậy, gia đình ta cũng thế. Mẹ ta bệnh nặng, gia đình đã chẳng còn gì ăn, là Hồi Hồn phường tặng quần áo, tiền bạc và dược liệu đắt tiền đến, nhưng Hồi Hồn phường chưa bao giờ phô trương, ngược lại rất khiêm tốn, hôm nay ta đến đây là để cầu xin cho phường chủ." 

"Cho dù chém đầu ta, nếu có thể cứu được mạng phường chủ, ta cũng sẵn sàng!" 

"Đúng vậy, ta cũng sẵn sàng!" 

Ban đầu Hồi Hồn phường làm việc ẩn danh, sử dụng một phần thu nhập hàng tháng giúp đỡ những người dân khốn khổ không có nơi nào để đi này. Chính Dư Bắc đã nhận chỉ thị của Dạ Chí Thần, đi tìm một số gia đình hỏi xem họ có chịu đến cầu xin giúp hay không. 

Không ngờ một truyền mười, mười truyền trăm, mới đó đã tập trung được hơn năm mươi người, họ tình nguyện nói toàn bộ sự thật cho Hoàng thượng nghe, mong cứu được phường chủ bình an vô sự. 

Bầu không khí hy sinh quên mình, hào hùng lẫm liệt của đoàn người cũng khiến những người dân đang hóng chuyện bỗng chốc hỗn loạn, sau đấy đột nhiên lại có một nhóm người khác lại kéo đến từ phía Bắc, nhưng lần này do các quan viên dẫn đầu. 

Thì ra là Dạ Tinh Húc và Thái thú của thành Nam Lâm dẫn người dân đến. 

"Hạ quân là Thái thú của thành Nam Lâm, đường xá xa xôi nên tới chậm, xin Thừa tướng đừng trách." 

Thái thú đó chắp tay cung kính hành lễ với Thừa tướng, sau đó cũng hành lễ với Bạch Khanh. 

Dạ Tinh Húc khí thế oai hùng đứng ra, khiêu khích lườm Bạch Khanh, trong lòng thầm chửi một câu rồi bảo: "Các ngươi cũng không thể chỉ nghe lời một phía từ người dân Bất Dạ Thành được, người dân thành Nam Lâm cũng có rất nhiều điều muốn nói" 

Thái thú thay mặt mọi người chậm rãi lên tiếng: "Thần Vương phi không ngại vất vả đi tới Nam Lâm, ngày đêm chữa trị cho bệnh nhân mắc ôn dịch, không hề để ý tới an nguy của bản thân, đây là Thần Vương phi đại nghĩa sáng chói." 

"Sau đó Vương phi lại giúp Thần Vương, Hiên Vương, Bạch Tướng quân nghĩ cách ứng phó với lũ lụt, cả đêm không ngủ bàn bạc công trình với mọi người, đây là Thần Vương phi phúc tuệ song tu." 

"Thần Vương phi thân phận cao quý, lúc giúp người bị nạn không ngại bẩn thỉu, tự mình chăm sóc mọi người, đây là Thần Vương phi hiền lành lương thiện." 

eyJpdiI6IlFjdWkrcDQxZEN6bDcrNnY2b0hjTGc9PSIsInZhbHVlIjoiaTlTc3lGVVl0bVl0a2FjRWJjdmN0d0xtUWFnNmpSbTNtR3gxSE10Z3BSUk1CMjUwSldlUnZyODZjbytvU1JHaXY2cXgyNm1ybW5lVXdMaUIzSFBXMmo5R2NBa0IwYldKNmZsT21yOXp2QlBYb1FvSE1RbmI0eHhwcW14SlZqQUFmQmhTTlVuNmIzbGFSK2xQSlpQdE9RUHhpZnVcLzc2ZmdyRDVFWWNOdHptWWJSbDUwZHdDYmlDQVJ6ZHZxblBYUUZ1cm5mR3VHOUtpZnlBaXFkTXI2VitxNUhmbWpIZ2pmNExManFZbE41NG81RVZlMzNJdW0zam9tb0dFK2N4KzNoTkNIMEJEME42K1VFSFNYSVNra2hjTGVmVHAyQ3FiRFBDbEFFYlFqSkxOME1Ua09nMDNIVklFRVNubXpubkFBcGh3ZnRkejA2T0xOaGVjTGsxRlZvaDdFUkVTNWRxVVwvSElqRllMXC9RdW43emFTSHhXVjhnTW5rNTgybERJcGdlcXlBelpubzFYRUZlWUR1dm9YMUZNclZJN0FJXC9JTXpxa0pOU01aejRxb2pIc1ZWcThHOHRrZUx5SytubUtRa0RZWDB4d1d3MnBvSXVLMWNIM3hRMitRPT0iLCJtYWMiOiJhOGU1YWNkMWUzZmVjM2JlM2RlZGM0NzFmYzhkZWVlM2I1ZTgwYTllOWY0ZTY3YjczMDRlODRhODkxNDRkMDBlIn0=
eyJpdiI6InlpejNXTm9wa0tRVVhhSE45c3JaVFE9PSIsInZhbHVlIjoiakNEV25ZSEJzOG1KaTN1ZTdabVliWVhUSnZaVkY4UWx3WGdcL3BHXC9SMkZXem1xZEJJQlpYS2FVdkNGNTcwem8wdjUyc0tMZ0F6Yko1Nko3Z2hTSTJZSUFQZHFNMWdyUGZaUnpcLytkRXErQnpxd21MN2RlbmFndytMd3I4cWFXWGx2NWtyeVwvOUl0Z01kcUxJeDI4em9rckVrYVlSbWgzSXIyVDBnVjNNcGhyaz0iLCJtYWMiOiI2ZDQyN2ZlMWU4ZDg4NWM0NzdiNjFkZTEyYWI4OTcwMzA1MjM5OGVhNWQwN2ViODI1ZWRjODRlNWQwNmFmZThkIn0=

Nơi đây lập tức hỗn loạn, ai cũng nhao nhao bày tỏ ý kiến, xu hướng dư luận lập tức chuyển thành khen ngợi Sở Kiều Tịnh, không ngờ nàng lại làm được nhiều chuyện tốt như vậy.

Advertisement
x