"Sao mẫu hậu lại nói Sở Kiều Tịnh là nữ nhi của Sở Tố Ngọc? Là ai chạy tới đảo lộn phải trái với mẫu hậu?" 

Trong mắt Hoàng thượng có ánh sáng lóe lên, sương mù dày đặc trong lòng cũng nhất thời tiêu tán, thì ra tất cả mọi chuyện đều là vì việc này. 

"Con không cần quan tâm! Ai gia hỏi con, nếu con biết đó là nữ nhi của Sở Tố Ngọc từ sớm, con sẽ còn cho nàng ta tiếp tục trở thành Vương phi của Thần Vương, hay là đưa nàng ta vào trong hậu cung, trở thành sủng phi của con?" 

Thái hậu chậm rãi đi tới trước mặt Hoàng thượng, nhìn khuôn mặt hơi xa lạ này. 

"Mẫu hậu, hiện giờ đang nói đến chuyện Sở Kiều Tịnh sắp bị chém đầu, cần gì phải nói nhiều nếu như thế" 

Khí thế của Hoàng thượng đã dần trở nên lạnh lùng, ánh mắt nhìn về phía Thái hậu cũng chứa đựng mấy phần phản đối. 

Thái hậu thấy Hoàng thượng không dám trả lời thẳng vào vấn đề của mình thì lẩm bẩm mấy câu "được lắm", sau đó cảm thấy không khí trong lồng ngực dần không còn nữa, trước mặt tối sầm, người cũng trở nên mềm nhũn. 

Hoàng thượng nhanh tay lẹ mắt đỡ bà ta, vội vàng gọi thái y. 

Sau khi đút thuốc cho Thái hậu xong, Hoàng thượng ngồi bên giường nhìn bà ta từ từ mở mắt, vội vàng nhận lỗi: "Đây là lỗi của nhi tử, nhi tử không nên tranh cãi với mẫu hậu" "Hoàng đế, không ngờ con lại vì nàng ta mà chọc giận ai gia, năm đó như thế, bây giờ cũng vậy." Thái hậu giơ ngón tay yếu ớt lên chỉ vào Hoàng thượng: "Ai gia nhắc lại cho con lần nữa, hôm nay một là ta bệnh chết trên giường, hai là nàng ta bị chém đầu ở Ngọ Môn, con chọn một trong hai đi." 

Hoàng thượng thấy Thái hậu kiên quyết như thế chỉ đành để Thái hậu yên tâm dưỡng bệnh trước, ông không nói thêm gì nữa. 

Rời khỏi An Khánh cung, Hoàng thượng hít sâu một hơi, nhìn Dạ Tinh Húc đang nôn nóng, trong mắt lộ vẻ kiên quyết, sau đó ông lặng lẽ đưa một thứ cho Dạ Tinh Húc, nói nhỏ mấy câu bên tại hắn ta rồi bảo hắn ta mau chóng xuất cung. 

Sau khi rời khỏi cung, Dạ Tinh Húc đi thẳng tới Thần Vương phủ, đã gần đến buổi trưa, trên đường phố vốn đã thưa người, lúc này còn đi hóng chuyện hết rồi, cho nên hắn ta di chuyển cũng thuận lợi không gì ngăn cản, ngựa di chuyển cũng nhanh, không mất quá nhiều thời gian. 

Cấm Vệ quân canh giữ xung quanh Thần Vương phủ đang giao ban, lúc này đều đã đi từng nhóm từng nhóm đâu vào đấy, Châu Miễn kia rất thính tai, từ xa đã nghe thấy tiếng vó ngựa lộp cộp, hắn ta thầm nghĩ có phải lại có tin tức gì không, híp mắt nhìn qua thì thấy là Húc Vương. 

Hắn ta nói một câu với đội trưởng, sau đó chạy chậm tới nghênh đón, ngoài mặt thì nói: "Húc Vương, dù ngài có đến thì thuộc hạ cũng không thể cho ngài vào được." nhưng thật ra đang nháy mắt ra hiệu hỏi Húc Vương có chuyện gì quan trọng. 

Dạ Tinh Húc lập tức nhảy xuống, cũng không định giải thích thêm với Châu Miễn, lập tức lấy lệnh bài vàng ròng Hoàng thượng đưa cho từ trong ngực ra. 

Thấy lệnh bài như thấy Hoàng thượng, mọi người đều kinh ngạc đồng loạt quỳ xuống đất. 

"Truyền khẩu dụ của Hoàng thượng, kết thúc giam lỏng Thần Vương, Cấm Vệ quân vẫn tiếp tục trông chừng Thần Vương phủ, hơn nữa không được để lộ chuyện này ra ngoài." 

Dạ Tinh Húc vừa giơ lệnh bài vừa đi vào cửa Thần Vương phủ, hắn ta đã đến đây rất nhiều lần, chỉ có lần này là vừa kích động vừa lo lắng, vừa vui vẻ còn vừa sợ hãi. "Vâng" 

"Ầm" một tiếng, cánh cửa đỏ mở ra, Dạ Tinh Húc lập tức đi thẳng đến thư phòng của Dạ Chí Thần. 

Thính giác của Dạ Chí Thần rất tốt, hắn lập tức đi ra khỏi thư phòng nghênh đón Dạ Tinh Húc: "Xảy ra chuyện gì?" 

Lương Nhân ở sau lưng Dạ Chí Thần chắp tay hành lễ với Dạ Tinh Húc, nghi ngờ hỏi: "Chẳng lẽ Hoàng thượng lại điều tra được gì?" 

Cả đoạn đường Dạ Tinh Húc bị gió thổi đến mức khô cả cổ, cũng không rảnh đi vào phòng uống nước, hắn ta thở hổn hển kéo tay Dạ Chí Thần chạy ra ngoài, vừa giải thích: "Không phải, là Hoàng tổ mẫu, bà ấy đích thân hạ chỉ muốn chém đầu Sở Kiều Tịnh vào giờ Ngọ!" 

"Cái gì?" 

Dạ Chí Thần lập tức hoảng hốt, chân mày nhíu chặt, nhưng vẫn giữ lý trí nhanh chóng tính toán các phương án và đường lui. 

Hắn gạt tay Dạ Tinh Húc ra, xoay người bình tĩnh nhìn về phía Lương Nhân, lấy một nha chương màu hổ phách từ trong ống tay áo ra, nghiêm túc đưa nó cho Lương Nhân. "Tam ca, đó là gì vậy?" 

Dạ Tinh Húc nôn nóng đến mức không thở nổi, thấy Dạ Chí Thần vẫn bình tĩnh căn dặn thì cũng yên tâm hơn một chút. 

Dạ Tinh Húc không biết nha chương kia đại diện cho điều gì, nhưng Lương Nhân thì biết. 

Hắn ta ngạc nhiên nhìn nha chương đó, ngẩng đầu tỏ vẻ khó tin, ngập ngừng nói: "Chủ nhân, nếu... một khi động đến những người đó thì sẽ mất hết tâm huyết của người bao năm nay, hơn nữa, để Hoàng thượng biết được thì chúng ta cũng không thể ở lại Bất Dạ Thành. 

"Nhưng tính mạng của nàng ấy quan trọng hơn tất cả mọi thứ. 

Dạ Chí Thần kiên định nhìn vào ánh mắt không nỡ của Lương Nhân, nếu lúc trước thì có lẽ hắn sẽ suy xét hậu quả, nhưng hôm nay hắn đã hiểu rõ lòng mình. 

Trước mạng sống của nàng, hắn không muốn nghĩ đến chức vị, quyền thế, giàu sang gì nữa, hắn chỉ cần nàng bình yên thôi. 

Dạ Tinh Húc cũng hiểu được đại khái, hắn ta kéo Dạ Chí Thần để hắn quay mặt về phía mình, ngạc nhiên nói: "Tam ca, huynh điên rồi! Huynh định từ bỏ tất cả sao!" 

"Đệ quên những lời ta từng nói rồi sao? Bây giờ không phải lúc nói những chuyện này. Thất đệ, trước khi bị giam lỏng, ta đã phái người đến thành Nam Lâm mời Thái thú và một vài dân chúng từng bị bệnh truyền nhiễm đến đây, có lẽ bây giờ đã ở ngoại thành rồi, đệ thay ta dẫn họ đến Ngọ Môn đi" 

Dạ Chí Thần ung dung sắp xếp nhiệm vụ, trong mắt cũng tràn đầy vẻ nôn nóng. 

Dạ Tinh Húc thở dài, chuyện đến nước này hắn ta cũng chỉ có thể cố gắng phối hợp thôi. Trước giờ Tam ca vẫn luôn tính toán trước rồi mới hành động, nhưng lúc này lại thật sự vì Sở Kiều Tịnh mà không để lại cho mình chút đường lui nào. 

Hắn ta và Lương Nhân đưa mắt nhìn nhau, hai người chia nhau ra hành động. 

Dạ Chí Thần giẫm mũi chân, vận dụng khinh công chạy thẳng đến Ngọ Môn, bây giờ đã sắp đến buổi trưa, thời gian của hắn đã không còn nhiều nữa. 

Lúc này trên con phố áp tải Sở Kiều Tịnh đã tập trung ngày càng đông người hơn, nhưng mọi người đều không quan tâm ai đạp chân ai, ai va vào ai nữa, đều thò đầu vào tranh nhau bàn tán chuyện Sở Kiều Tịnh bị bắt sắp phải đến Ngọ Môn bêu đầu thị chúng. 

"Lúc trước chỉ biết nữ nhi của Thừa tướng là một kẻ xấu xí, sau khi gả vào Thần Vương phủ, Thần Vương cũng không muốn chạm vào nàng ta, ngay sau đó đã cưới mỹ nhân 

Thượng Quan Ý, ai ngờ thì ra người ta lại xinh đẹp như thế, xinh hơn Thượng Quan Ý kia không biết bao nhiêu lần" 

Có công tử lưu lạc ở chốn phấn hoa nhìn chằm chằm khuôn mặt của Sở Kiều Tịnh, tiếc nuối một lúc lâu. 

"Khuôn mặt xinh đẹp như thế mà cứ giấu mãi, ta nghe phụ thân của ta nói sau khi vào cung gặp Hoàng thượng mới để lộ mặt. Chậc chậc chậc, chẳng lẽ ngươi còn không đoán ra được có ý đồ gì sao? Ta thấy là nghĩ không thể cứu vãn được nữa nên muốn quyến rũ đấy" 

eyJpdiI6ImpSVytZWk81RXhLZGdjbW9icHVcL3NnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjVYQkNBK3BENnRZeEsxclBaVzBHS3A4Q1wvWDN1eCttajRmQ1wvVHdPQU5NZTFYVGNVRkY3MjZHaVJcLzE0YTJZaHdWT3o1d0doQUdXMjk3YjJKK3N6b0szWE5selV4MUF5cUlDOVZ3RDdFcHlwbFVJdU5vU0lISnBuWE9QZjJoUFQzeVE2V2p0RlgycEFBUUVBZ0RmVVhpUDlka2ZsOStzb21ubjcrMWo3SlArUlJDSUpQNEdEVVZBY1BRb0Njb0k5QjQrQ21YSW54SDJYbWNzcVhDdVI2TkF0YkdmeW5La1ZteEVQVUNLWHI4YW9tbmN6NHV5cUxLSzZWSURTc01nRDQxQ3FWZ0xTQ3cyUlRYbWdUZVE1S2djeDh0Vnh3aXMzS3poMUZzU2c0Yk9GWlpqa1dVd3lhQmRtQmFCU21LcU5cL2crOUVhTnBkUzlxYkR1U0RmSnZUWkg3cThGVXFvZGFiK0tuZHJNVmgrQ0dYS0xieCtWVG5YN3N2SE1Sa2tWbzIiLCJtYWMiOiI4OGYwOTc2NzJjNjJlNTRlYTZlM2I0ZTM3M2U4ODg0OTNhMTc1NmYwNjMwNGI4Nzc5NWYxOTA1NzZkYzk3YzA0In0=
eyJpdiI6InJFNlwvSExhSVdNV2dyUkRKSEJoempBPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImM2UmgxUTlnQjlqaU94aVJcL3RMTXNcL1d2elNCbm1MVDhDem55UXZ0aTFSYnUzSXNsSTd2VTN6TXpiREJsODhiQ2hZTXRUckxjSTZ1OTNsUGhDRFhpNk1yK2lYYmNLbDM1QktnVWxOb2VBMjl0czZ2K2NnTW83QzRyTFVwS0VxZjZkeU1adUY4SGI0bm41TFdDMHU2c3h3Q2lrbWhnZkkwWFFzajd4YnI5RzRldkNOVHBDR3NFREhOczJ2WmZMQ25kMGNVRlBLNndoWEorTldNeTFtdFpNSDJyc2JZRVFIYWFnYTJWaWg1V0gwcVpSTEFvWlpYZjFFTjQzeFVzY254NmNRXC9pWHdpQU1vQ1BVWm5EUjhOOTJSWXQ1YkMzY0RpcGxIQXUxd0JxSHlrTjlSdHJvSGN3QXY5XC9UUUpaUEpibHV6M1k4bjkzU3ZHQlUxdUtJTjB5cWtPNm5mUGZES256OVhzRlhhT25RdExwb0t4WXhXNE5FVVduVERkUUtxMHVpeTRZZmJHd3ZydjgwTEJuVjdOa3lHSVZUSElWSTQydkdTV2hQTEdteGdSdUZvUzk2M3JRdU5Gdld5cWYzelQzcys3NUgzdVpnaG9ldHNDVkZpaXliNURcL3BQYWI0ekpyU1ZoZVg1bjdvMXc1bjIzWEw0R1BobE5ORG9rWGMxM1Z2MDFhVlpRSHdyUlVMUGtRK0Yyb0xtZEc0RndQbDI5bHNiN2IraE1oV05mZTFPQkRQUkhBU1VsSWNmYWJ4OVVrdWMwV0VVaVptTWhCZE1NUElmSk1TMmYzalhLK1BxQnNqRFVjMUFUN2E3WVV0YWZsUHJSak5Va0s1eVlBNXQzZSIsIm1hYyI6ImU3MGYxMzFmODFjYmZiZjNkZjRjMWE3Y2E3NGVkYmZkODZlYWNkYWM1Mjg5YmE4NGU2MmY4Y2Y0YmIxZDRlOGMifQ==

 

Advertisement
x