Sở Kiều Tịnh thấy Bạch Khanh cong môi nở nụ cười gian trá và đắc ý thì đi đến gần nhổ một ngụm nước bọt về phía hắn ta: "Ngươi cũng chỉ là một con chó thôi. 

Bạch Khanh lau mặt, trên nụ cười chứa đựng mấy phần tức giận, hắn ta nhìn chằm chằm vết thương trên người Sở Kiều Tịnh bằng ánh mắt hung tợn, giơ tay nắm lấy cằm nàng: "Còn ngươi thì sao, là chó mất chủ hay vong hồn dưới đạo của ta?" 

"Bạch Khanh, kết quả của ta hôm nay chính là kết quả của ngươi ngày mai, à không, có lẽ ngươi sẽ còn thê thảm hơn cả ta!" 

Dù Sở Kiều Tịnh hơi hoảng hốt, nhưng nghĩ tới nếu nàng chết vào lúc này, có phải nàng sẽ trở về hiện đại luôn không? 

Nhưng nếu không về được thì sao? 

"Cũng chỉ nhanh mềm nhanh miệng được một lúc nữa thôi, còn có ý nghĩa gì đâu? Thần Vương phi, đi theo ta một chuyến, ngắm nhìn Bất Dạ Thành này cho kỹ, dù sao qua buổi trưa thì ngươi đã không còn cơ hội đó nữa rồi" 

Bạch Khanh đẩy Sở Kiều Tịnh, nhìn nàng đứng không vững suýt ngã nhào thì cười phá lên. 

"Dáng vẻ của ngươi bây giờ đúng là hiếm thấy. 

Sở Kiều Tịnh bị đẩy vào trong xe lồng, cụp mắt không nói một lời. 

Chẳng lẽ đây là ngày cuối cùng của nàng ở triều đại này rồi sao? 

Nét mặt của nàng vẫn rất bình tĩnh, trên chiến trường ở hiện đại không biết nàng đã đối mặt với cái chết bao nhiêu lần rồi, còn nhiều lần bước một chân vào Quỷ Môn Quan 

Nhưng bây giờ là lần đầu tiên Sở Kiều Tịnh cảm thấy sợ như thế, sợ đến mức móng tay của nàng cắm sâu vào trong lòng gỗ không biết đã chở bao nhiêu vong hồn. 

Không ngờ nàng lại không nỡ rời bỏ nơi này, không nỡ xa những người quan tâm nàng kia. 

"Đưa đi!" 

Bạch Khanh khế cong môi, khuôn mặt trở nên rạng rỡ. 

Hắn ta không chỉ muốn giải quyết Sở Kiều Tịnh mà còn muốn lật đổ địa vị của Dạ Chí Thần. Hắn ta muốn cho dân chúng trong thiên hạ đều biết rốt cuộc phu thê Thần Vương 

là mặt người dạ thú thế nào, khiến dân chúng biết ngươi bọn họ nên kính ngưỡng là hắn ta. 

Chỉ khi thay thế được Dạ Chí Thần, hắn ta mới dám đứng trước mặt người mình yêu, để nàng biết hắn ta mới là chiến sĩ anh dũng nhất của quốc gia này. 

Xe tù chạy nhanh trên đường. 

Bạch Khanh đắc ý cưỡi ngựa đi phía trước, nhìn dân chúng bàn tán xôn xao ở hai bên đường, cứ như thể trong mắt bọn họ đều tràn đầy sự sùng bái với hắn ta. 

Nhưng nếu nhìn kỹ thì đa phần nội dung trong đó đều liên quan đến Sở Kiều Tịnh, có người khen ngợi dung mạo của nàng, có người cảm thán cho số phận của nàng, cũng có người tiếc cho mạng sống của nàng. 

Sở Kiều Tịnh nhìn bóng lưng của Bạch Khanh, nếu không vì bây giờ tay đang bị trói chặt thì chắc chắn nàng đã dùng một cây châm bạc lấy mạng hắn ta. 

Vô số tiếng vó ngựa đột nhiên vang lên khiến mặt đường cũng lung lay, Sở Kiều Tịnh nghiêng đầu nhìn người đến từ đối diện, thì ra là Sở Thừa tướng và Sở Kỳ Dương, phía sau đều là thủ vệ của Sở phủ, một nhóm người cưỡi ngựa chặn kín con đường phía trước. 

"Cha!" Sở Kiều Tịnh vô thức hô lên một tiếng, nhìn thấy Sở Thừa tướng đã rưng rưng nước mắt. 

Sở Thừa tướng xuống ngựa thi lễ với Bạch Khanh trên ngựa, cung kính nói: "Bạch Tướng quân, có thể cho bổn quan nói chuyện mấy câu với nữ nhi của mình không?" 

Bạch Khanh kiêu căng nhìn Sở Thừa tướng dưới ngựa, có ý chỉ của Thái hậu, còn bị dân chúng xung quanh làm ảnh hưởng, hắn ta hoàn toàn không coi Sở Thừa tướng ra gì, cười nhạo tỏ vẻ khiêu khích: "Nếu Sở Thừa tướng có gì muốn nói thì đợi đến khi Sở Kiều Tịnh báo mộng cho ông đi" 

"Cha, người đừng cầu xin hắn ta! Dù nữ nhi có quỳ xuống đất dập đầu ba cái với hắn ta thì hắn ta vẫn muốn đẩy nữ nhi vào chỗ chết thôi!" 

Sở Kiều Tịnh đập mạnh hai tay vào lồng gỗ, xích sắt trên người cũng đung đưa theo hành động của nàng, tạo ra âm thanh kịch liệt. 

"Tịnh Nhi!" Sở Thừa tướng không kiềm chế được nữa, đau lòng gào lên. 

"Bạch Khanh, ngươi đừng có được đẳng chân lân đằng đầu!" 

Sở Kiều Tịnh đỡ Sở Thừa tướng, trừng mắt với Bạch Khanh. 

"Ý chỉ của Thái hậu ở đây, chẳng lẽ Sở Thừa tướng muốn làm trái với ý chỉ sao?" 

Bạch Khanh giơ ý chỉ sáng rực trong tay lên, quan sát tỉ mỉ từng nét mặt của Sở Thừa tướng, thấy ông tức giận, đau buồn và căm hận nhưng lại không thể làm được gì, cảm 

thấy thật sự rất thú vị. 

"Bạch Khanh, ngươi to gan ngang ngược, tự cảm thấy bản thân cao quý, nhưng không biết rằng phía trước vách đá thẳng đứng chính là vực sâu, ngươi lại đi dối trên gạt dưới không để ý phép tắc của tổ tiên, tùy ý làm loạn triều chính! Bạch Khanh, ngươi thật sự cho rằng Sở Minh ta dễ bắt nạt thế ư!" 

Sở Thừa tướng nói ra những lời rung động trời đất, khí thế hùng hồn, uy nghiêm của Tể tướng đều thể hiện ra hết. 

"Ta thấy là Sở gia các ông dung túng phản tặc, gây rối triều định, vì ham muốn cá nhân không quan tâm đến thiên hạ xã tắc thì có! Sở Thừa tướng, ông lo cho bản thân mình trước đi!" 

Bạch Khanh không hề sợ hãi, còn lạnh lùng đáp trả. 

Lúc đầu nghe thấy đây là ý chỉ của Thái hậu, Sở Kiều Tịnh đã biết chắc chắn có người ở sau lưng xúi giục, qua mắt Hoàng thượng đi tìm Thái hậu. Bây giờ Sở Thừa tướng ra mặt ngăn cản cũng chỉ vì tranh thủ thời gian để Húc Vương đi gặp Hoàng thượng thôi. 

Cùng lúc đó, Dạ Tinh Húc đang ở trong Ngự Thư phòng lo lắng chuyển lời lại chuyện Thái hậu muốn xử tử Sở Kiều Tịnh, Hoàng thượng nghe thấy thế cũng sững sờ, khó tin đứng bật dậy. 

"Phụ hoàng, hiểu con không ai bằng cha, Tam ca là người như thế nào chắc người hiểu rõ nhất, sao huynh ấy có thể tha thứ việc cạnh mình có một kẻ phản bội một cách dễ dàng như thế được? Phụ hoàng, mong người suy xét rõ ràng!" 

Dạ Tinh Húc quỳ lạy dưới đất, lo lắng chờ đợi Hoàng thượng ra thánh chỉ ngăn cản Thái hậu. 

"Nhưng Thái hậu đã ra ý chỉ, nếu trẫm tuỳ tiện ngăn cản sẽ làm ảnh hưởng đến tình cảm mẫu tử, cũng sẽ khiến quan lại bàn tán để hậu bất hoà, khiến người có ý đồ xấu giở trò. Đứng lên đi, theo trẫm đến An Khánh cung trước đã." 

Hoàng thượng ngẫm nghĩ rồi nói. 

"Vâng." 

Tất cả người trong cung điện của An Khánh cung đều đã bị đuổi lui, chỉ còn lại Hoàng thượng và Thái hậu. 

Thái hậu nhìn Hoàng thượng hung hăng đến cung, thầm biết rốt cuộc là có chuyện gì, nhưng bà ta cũng càng bất mãn hơn, ngón tay vì cố gắng kiềm chế mà khẽ run lên: "Hoàng đế đang tỏ ra tức giận cho ai gia thấy, đang trách ai gia đưa ra quyết định này sao?" 

"Nhi thần không dám" Hoàng thượng chắp tay nói: "Chỉ là nhi thần không hiểu vì sao mẫu hậu lại đột nhiên đưa ra quyết định này, còn không bàn bạc với nhi thần. Không phải nhi thần đã từng nói với mẫu hậu, Thừa tướng là xương cánh tay của đất nước, chuyện này phải thoả thuận cẩn thận sao?" 

"Hoàng đế, không phải ai gia muốn tham gia vào chuyện triều chính, ai gia chỉ thấy con khó khăn lắm mới lên được vị trí Hoàng đế, không thể bị người khác huỷ hoại một cách dễ dàng như thế được. Năm đó con đã cầu xin ai gia đừng trách tội Sở Tố Ngọc, ai gia đã đồng ý với con, còn để Sở Minh từng bước leo lên vị trí Thừa tướng. Hoàng đế, ai gia đã làm nhiều chuyện vì con lắm rồi." 

Hoàng đế chợt lạnh lòng, nghe thấy Thái hậu đột nhiên nhắc tới Sở Tổ Ngọc khiến ông cảm thấy vô cùng nghi ngờ: "Nhi thần vẫn luôn nhớ rõ ân huệ của mẫu hậu, cũng luôn nhớ kỳ vọng và lời dạy của mẫu hậu trong lòng, nhưng lần này, sao mẫu hậu... 

"Hoàng đế, ai gia nhất định không cho phép Bất Dạ Quốc bị huỷ hoại trong tay một nữ nhân, nàng ta cấu kết với Tây Quận, mê hoặc lòng vua, con nói sao ai gia có thể bỏ qua cho nàng ta được?" Thái hậu càng nói càng tức giận, chân mày cũng càng nhíu chặt hơn. 

eyJpdiI6IkxWR1M2a21pVEpGM3NcL0loV21yMVFBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjNKdkZNTGdESW5nWVpPOW5EMEd0cmVkVmM0UEJEQjJRaFdqNFlcL0VcL0pjcmlNMzB2TVR3Q1JaXC83eTRqQ2hvWlFoNHVPMEFwTnlsR3ZPV0IwYVhhUFR1eHNRbGJ4N0xXN3pQSHorak5SVGxGN0pvWGdmN0FtN1dUWStIWTdYcUdEMSs5a3Q1UmNzS1dJbTJXamRVVmRidWFsaGNLekNqVmZVWTNOOFZQb1JjRnI1YTd2eHRyK0xnNE1qWjlnTWNFeG03NEZLdEk2VlBUNGVVYU93Tk5NcWF3TUZ0Rlp6d1VtdmN2dE5DMmh4akp6VUV4RmdvQW9TNjJXOCtCTW9kQnNWMUtadkRPTUNtek1BMjU0cnV1U0F2M3hZM0hUTk84ZEdySGdwZ2J6Ris0R2dsaUd5SlRTYVhPSHg0ZHN0b3NkT1FINnJIbHAwTkVBc3Zvb3NPTUJpVmdJaGJUQ3JFcVhkSkNwTzlOSGdUckNZUkpcLzFLZDhhMGJkRW00OTJwVXciLCJtYWMiOiJlZjJjYjk5ZTUyM2I5ZTA5NzQ4Mjg3Y2Q0YjMxYWFkNDdlMTVmNzE2Zjk1MGJjNDIwYzFmYTg5NDNlM2YyNDM2In0=
eyJpdiI6IlFpbHJWWDluSFN6VkFcLzRXd2tqMXJRPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImgxOFdDWGlCOFJGc0N0QnJZZzB0XC90cm5nODdpald2ajFiNExNamxtemNaZG9MT1wvem5YOXE3bUNvNHlJckJkWjZvWTFLN2xPMFpSaCtUYUlYQlBHaERDTFZmSFQ3ejJ6ajkzdHR0VzBxcldxYzNTa2RZWURDVno1Z0J3Z3lyOXk0NWhRRHdtZmVhaFhcL2xpNWlcL01mUFYyNURGclJnRURaUE5oS2tPYTVHRWM9IiwibWFjIjoiYTQ3YzY0NGU3ZDI1NDAyNGIzMjI0ZWNiYzVjZWI0YjU0M2MwMzAyMTk2ZGVkOThhNTBhYTM4ODYwMGQwNWY5MCJ9

Thái hậu nói xong thì đập mạnh lên bàn một cái, đã nổi trận lôi đình rồi: "Con biết Sở Kiều Tịnh là nữ nhi của Sở Tố Ngọc nên từ đầu đến cuối con đều không định làm gì nàng ta, nhốt nàng ta vào ngục giam chỉ là kế tạm hoãn dùng để che mắt người khác thôi!"

Advertisement
x