Hoài Nhân không biết những suy nghĩ này của Hoàng hậu sẽ dẫn đến điều gì, cũng chỉ có thể kìm nén sự tò mò tiếp tục trang điểm cho Hoàng hậu. 

Sáng sớm sau khi phi tần thỉnh an, Hoàng Hậu được Hoài Nhân đỡ đi đến An Khánh cung. 

Hoài Nhân nhỏ giọng nói: "Khi nãy nương nương cần gì phải giận dữ với Sở Quý phi, Hoàng thượng đã vì người mà lấy đi quyền quản lý lục cung của bà ta rồi mà" 

Hoàng hậu nhìn hậu hoa viên trơ trụi, trong lòng càng lạnh lẽo hơn. 

"Nhiều năm như thế, bổn cung tưởng mình đã quên, đã không quan tâm nữa, nhưng sau khi nhìn thấy Sở Kiều Tịnh, bổn cung đã biết những chuyện cũ kia sẽ đi theo bổn cung cả đời, khiến bổn cung đau khổ" 

"Nương nương vẫn nên suy nghĩ ít lại đi ạ, nếu không sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe" 

Hoàng hậu hít một hơi khí lạnh, sau đó chậm rãi thở ra bằng mũi, nhìn về phía trước bằng vẻ mặt không cam lòng và khổ sở. 

"Tình cảm của Hoàng thượng lúc còn là Vương gia với Sở Tố Ngọc năm đó, bây giờ nghĩ lại bổn cung vẫn còn thấy ghen tị, có nữ nhân nào muốn trong lòng phu quân của mình vẫn luôn thiết tha một nữ nhân khác chứ. 

Trong An Khánh cung vang lên tiếng cười giòn giã như chim sơn ca bay ra khỏi cửa sổ, Tôn Nhã Tịnh kể cho Thái hậu nghe một truyện cười, nhưng nói được một nửa lại tự khiến mình cười không ngừng. 

Hoàng hậu đi vào điện, kính cẩn hành lễ với Thái hậu: "Con dâu thỉnh an mẫu hậu, mẫu hậu vạn phúc kim an" 

Thái hậu nói một tiếng bình thân, nhìn về phía Hoàng hậu nhưng tay lại chỉ về phía Tôn Nhã Tịnh, mỉm cười cưng chiều với vẻ bất đắc dĩ: "Nha đầu này nói muốn kể chuyện cười cho ta nghe, nhưng ai gia thấy con bé đang tự chọc mình cười thì có." 

Hoàng hậu cũng che mặt cười, Tôn Nhã Tịnh hành lễ với Hoàng hậu xong thì nũng nịu lắc lư cánh tay của Thái hậu, cười đến mức khuôn mặt cũng hơi ửng đỏ. "Tịnh Nhi cười đến mức không còn sức kể chuyện cười cho người nữa rồi, không biết Hoàng hậu nương nương có chuyện mới mẻ gì không ạ?" 

Nàng ta nâng mắt nhìn Hoàng hậu, ánh mắt trong suốt sáng ngời, nụ cười tươi trên khóe miệng khiến trời đông giá rét cũng có thêm mấy phần xinh đẹp. 

Hoàng hậu bưng chung trà vừa được dâng lên, ra vẻ suy nghĩ, sau đó đột nhiên buông chung trà xuống, đến gần Thái hậu nói với vẻ mặt bí ẩn. 

"Đúng là có một câu chuyện mới mẻ, chắc hẳn mẫu hậu và Tịnh Nhi vẫn chưa biết" 

Tôn Nhã Tịnh bóp vai cho Thái hậu, nói với vẻ mặt vô cùng tò mò: "Hoàng hậu nương nương đừng nói mấy lời thả mồi vậy nữa, người mau nói đi ạ." 

"Vào ngày Xương Nhạc Trưởng Công chúa bị bệnh, bổn cung gặp được Sở Kiều Tịnh ở nơi đó, ai ngờ vẻ ngoài của con bé kia đã thay đổi, ban đầu bổn cung gặp còn giật mình, thật sự rất giống muội muội Sở Tố Ngọc của Sở Thừa tướng" 

Hoàng hậu thấy quả nhiên Thái hậu sa sầm mặt, nhưng vẫn xem như không nhìn thấy thì nói tiếp: "Chuyện này đã mới mẻ lắm rồi, nhưng vừa khéo hai ngày này bổn cung còn nghe nói Sở Kiều Tịnh này vốn là nữ nhi của Sở Tố Ngọc, sau khi Sở Tổ Ngọc chết vì khó sinh thì được Sở Thừa tướng nuôi dưỡng như nữ nhi ruột thịt. 

"Còn có tin đồn như thế ư? Có lẽ chỉ là suy đoán lung tung thôi" 

Tôn Nhã Tịnh đứng nhiều cũng thấy mỏi, bèn ngồi xổm xuống bóp chân cho Thái hậu. 

"Bổn cung cũng thấy không tin, cho nên hỏi kỹ rốt cuộc hôm đó ở Kim Loan điện đã xảy ra chuyện gì, Hoàng thượng vốn định tra tấn Sở Kiều Tịnh, sau đó Sở Kiều Tịnh lột vết sẹo trên mặt xuống, ai ngờ Hoàng thượng lại đổi ý, chỉ nhốt Sở Kiều Tịnh lại" 

Thái hậu sa sầm mặt kéo Tôn Nhã Tịnh cho nàng ta ngồi xuống cạnh mình: "Con cũng mệt rồi, nghỉ ngơi một lát đi." 

"Chỉ cần cô tổ mẫu vui vẻ thoải mái, Tịnh Nhi làm gì cũng không thấy mệt" 

Thái hậu hừ lạnh, nhìn ra ngoài bằng ánh mắt sắc như dao: "Năm đó Sở Tổ Ngọc khiến Hoàng thượng say mê thất điên bát đảo, ngay cả ngôi vị Hoàng đế cũng muốn vứt bỏ. Bây giờ nàng ta đã chết, nữ nhi của nàng ta lại gây ra sóng gió, tưởng rằng dựa vào khuôn mặt đó có thể gây ra được sóng gió gì à!" 

Hoàng hậu ở bên cạnh châm dầu vào lửa, ra vẻ như đang cẩn thận nhớ lại. 

"Thứ không đạt được mới là tốt nhất, hiện tại nhan sắc của con đã phai tàn, thấy Hoàng thượng động lòng với Sở Kiều Tịnh ở Xương Linh cung, đương nhiên con có thể hiểu được. 

"Nhưng mẫu hậu, nếu Sở Kiều Tịnh vẫn còn ở khuê phòng thì Hoàng thượng động lòng cũng không sao, nhưng bây giờ Sở Kiều Tịnh là Vương phi của Thần Vương, nếu Hoàng thượng còn... Để người ngoài biết được, e rằng những Vương gia thân thuộc khác cũng mất hết mặt mũi. Chi bằng giải quyết Sở Kiều Tịnh, chấm dứt tai hoạ về sau đi ạ." 

Nói xong lời cuối cùng, trong mắt Hoàng hậu lộ vẻ dữ tợn không thể phát hiện ra. 

"Cô tổ mẫu, người suy nghĩ kỹ càng đi ạ, phu thê như một, đồng cam cộng khổ, nếu Thần Vương phi này âm thầm thông đồng với Tây Quận thì chẳng phải Thần Vương kia cũng là... Hơn nữa Tịnh Nhi nghe nói Thần Vương cược cả mạng sống trên Kim Loan điện để bảo vệ Thần Vương phi, làm sao có thể đến nông nỗi như Hoàng hậu nương nương nói được" 

Tôn Nhã Tịnh khuyên can Thái hậu, nhìn bà ta bằng đôi mắt ướt như nai con. 

Nhưng lời nói này cũng âm thầm nhắc nhở Thái hậu, bà ta thầm cắn môi, cụp mắt suy nghĩ cẩn thận, nếu Dạ Chí Thần chịu dùng mạng sống để thề, thì nếu Sở Kiều Tịnh chết, e rằng Dạ Chí Thần cũng sẽ ngã quỵ. 

Hơn nữa, nếu Sở Kiều Tịnh thật sự lén thông đồng với địch, e rằng Thần Vương cũng không thể thoát khỏi liên quan, đến lúc đó lại xảy ra binh biến thì chính là một mầm tại 

hoa! 

Hoàng hậu thấy dáng vẻ muốn quyết tâm nhưng lại không nỡ quyết tâm của Thái hậu thì lập tức đứng dậy quỳ xuống trước mặt bà ta, nói với vẻ mặt nghiêm túc. "Mẫu hậu, Sở Kiều Tịnh này vẫn luôn giấu đi nhan sắc thật sự, đây là tội khi quân." 

"Đã vậy, nàng ta còn cố ý đợi đến khi gặp Hoàng thượng mới để lộ nhan sắc thật, lợi dụng chuyện cũ để quyến rũ Hoàng thượng, đảm bảo bản thân được an toàn, đây là tội mê hoặc lòng vua." 

"Nàng ta âm thầm mở Hồi Hồn phường thông đồng với Tây Quận, là tội lén thông đồng với quân địch phản quốc." 

"Nàng ta quyến rũ Thần Vương, làm mê hoặc Sở Thừa tướng không phân rõ đúng sai, cùng hợp tác làm chuyện xấu với nàng ta, là tội làm loạn triều đình. 

"Mẫu hậu, mỗi một chuyện đều đủ để lấy mạng Sở Kiều Tịnh, nhưng Hoàng thượng cứ u mê không tỉnh, nếu mẫu hậu không ra quyết định, chẳng lẽ còn muốn nhìn thấy lịch sử tái diễn sao?" 

Nói xong, Hoàng hậu dập đầu thật mạnh xuống đất, nghiêm túc quát to: "Xin mẫu hậu hạ chỉ, lập tức xử tử Sở Kiều Tịnh!" 

Vừa nghe Hoàng hậu nói thế, vẻ do dự trên mặt Thái hậu lập tức biến mất. 

Chuyện cũ năm đó vẫn còn sờ sờ trước mặt, bà ta thân là Thái hậu đương triều, là mẫu hậu của Hoàng thượng, nhất định không cho phép Sở Kiều Tịnh gây ra bất cứ chuyện có hại gì đến Bất Dạ Quốc như mẫu thân của nàng! 

Thái hậu nhìn Tu Lương ma ma bằng ánh mắt dứt khoát, giơ tay nói: "Đỡ ai gia đi viết ý chỉ." 

Sau khi lấy được ý chỉ của Thái hậu, Hoàng hậu nhìn bảy chữ "Buổi trưa xử trảm ở Ngọ Môn" bên trên. 

Trong mắt bà ta tràn đầy nỗi kích động, vui vẻ đến mức không kiểm soát được nhịp tim, chỉ có thể cố nhịn cười nói: "Mong Thái hậu ân chuẩn cho cháu của thần thiếp là Bạch Khanh giúp Thái hậu trông coi việc xử trảm Sở Kiều Tịnh" 

"Chuẩn" 

Hoàng hậu lùi về sau, kích động đưa ý chỉ vào tay Bạch Khanh, bảo hắn ta tranh thủ thời gian đến nhà lao ở Hình bộ áp giải Sở Kiều Tịnh đến Ngọ Môn, đừng để có thêm rắc rối, tránh có người ngăn cản. 

eyJpdiI6Im5IbUptc01GdU1NSHBhb2RWZXUza0E9PSIsInZhbHVlIjoibXdcL2xudlk0UDkydlwvaVpkV1FmaDQ0cDNsK1hzXC9adW9UXC9PQzZQTG1mS0RxK1pwVGhqeTd6NzJkTk1kT1Vvc2RMUVZKeU5FOUx1TnZcLzVBQmxrWDF0TkVEVVROb1p3NHRDQ3N3dVlSbVVyWDlqeUh5YmlweW4rN29nd3pPS3hzTDhkK1loRDdrdmFIMEY2VEx1WmZVT3p6Z2owdmNGUCt3SFBGbVJ1U0F1alBLWk1PQ1hPRFRCTUk4bWpUaVRKOFFEdnBPdG5LcXUyblRKY1JLOE9Vb3czaDVqZytWVEo2REQ1ZFZ0Zm5pZndjT0FISXJLUzFpMmROUm9rOGwrczMwa1ZWSk5nZmZBc3N0Ym80RUdhTFgyOGZhdEs3XC9XQ001QUNOSUVkcGt2UlE9IiwibWFjIjoiNzVhZGM5ODQ1NjRhMWUzMzQwYmJmYThkZmYwZmI2NjNhNTRkMmRjZmNjYjdiNGQzODQyNDNlMzA2N2IyMzlkYSJ9
eyJpdiI6ImkzTSt3RWkzWUJLZmNlUVlIZkVTM3c9PSIsInZhbHVlIjoiQWRpRTk2S0Fld0lQWklkVkQwUkZuXC9PNnFhUm9VOHkxZTY0Q0VxbFdIb3BrXC9XRmFXNlhONUl5ZEhTK3N1OWxBZ3prc1JiU1VlQm8ySlRadEtQNWhic003aTJma2RPcW00NHZOUzVFVTJta0ptTUhmZFBuVFpSTUlrdWVMRElSVDhIbUkzXC9Jc3FoR1JKWjRpbkJKa25MbFd0SXVkOElqU2t5WXcxSWZlWDh0cGJudlNQUEZNVWJudE9mMFd5WmIzdStoXC9vOUhRMldtak1EY2pUODNtU3B3K05jYldjOG1kemJQZFZ0c2UybEtjaFdNUWphUGpMYWNsWEpsM05rYzBwR2cxeUxKYXBoS1JWQ2J1QVN0NDZWKzdxRG82STFvNGk0UUZXNFBZaFprUVRvQ3g4Q1o3MHF6UW9OdFp4U3dqWCtobVV2YW5YNnZhb2wwSGt3VGJTYUNBZ2JDc2g0RGJMY0JBK1NVVjhvWmhXSzllK1hCdDQrRjRoVWcxbmVtQTNyUnNSWGx3MUR3NlgybHJKOUViMVJlV0EwNzY0dTdrVmZuQmNSZnl3OVk9IiwibWFjIjoiYjU3OWNjYmZjNWMwN2M2NmRmMWQ5NTU4MmZmMDkyZjQ4MGJjNmFlYjA1YTVlMjFmZTVmZDE5YmQwMjU1N2FhOCJ9

Sở Kiều Tịnh thầm thấy sợ hãi, đến mức ánh mắt cũng thay đổi, nàng nhỏ giọng nói: "Mau chóng đi tìm phụ thân của ta và Thất Hoàng tử."

Advertisement
x