Ánh nắng hoàng hôn chiếu rọi trên bầu trời phía Tây, trong bầu không khí lạnh lẽo cũng lơ lửng luồng ánh sáng nhuốm sắc đỏ.
Ánh mắt của Tiết Nhất Khang cũng trở nên ấm áp hơn một chút, hắn ta mềm giọng lại, trong mắt tràn đầu vẻ cầu xin: "Bắc Thanh, xin ngươi cứu nàng ra đi."
Nghe Nhất Khang đứng ở đây cầu xin hắn ta vì một Vương phi của Bất Dạ Quốc, lửa giận trong lòng Bắc Thanh hừng hực cháy lên như bị tạt một thùng dầu, giọng điệu cũng trở nên lạnh lùng hơn: "Ngươi muốn ta cứu nàng ta kiểu gì? Chẳng lẽ để lộ thân phận của ta, khiến Tây Quận rơi vào thế bị động?"
Ánh mắt Tiết Nhất Khang càng chán nản hơn, hắn ta chỉ khẽ trả lời một câu "ta biết rồi", sau đó xoay người chuẩn bị rời đi.
Nếu Bắc Thanh không chịu giúp thì hắn ta chỉ có thể nghĩ cách khác thôi.
Dù sao bây giờ hai người cũng không sống cùng một thế giới.
"Nhưng mà...
Nghe thấy giọng nói của Bắc Thanh, Tiết Nhất Khang dừng bước, xoay người lại nhìn về phía sau với vẻ chờ mong.
Bắc Thanh cụp mắt suy nghĩ, sau đó như thể đã có một câu trả lời gần như chắc chắn, hắn ta ngẩng đầu cười khẽ, chỉ nhếch môi đã khiến người ta có cảm giác cực kỳ yêu nghiệt.
"Nếu ngươi đồng ý giao dịch với ta.."
Câu nói tiếp theo, Bắc Thanh kéo dài âm cuối không chịu nói hết.
"Giao dịch gì? Nếu ngươi cần bất cứ loại thuốc nào trong Dược Cốc, ta đều có thể lấy được cho ngươi."
Tiết Nhất Khang vội vã nói ra điều kiện, nhưng ánh mắt hắn ta lại thấp thoáng, ngón trỏ trong ống tay áo khẽ khẩy móng ngón tay cái, hy vọng Bắc Thanh không nói ra điều kiện mà hắn ta nghĩ.
"Bây giờ ta thật sự không thể cứu nàng ra ngay, nhưng khó đảm bảo Hoàng thượng của Bất Dạ Quốc sẽ lại đưa ra ý chỉ gì. Nếu ngươi chịu trở về Tây Quận với ta, ta sẽ đảm bảo với ngươi nếu nàng ta gặp bất cứ nguy hiểm gì, ta sẽ lập tức phái người cướp nàng ta ra khỏi nhà giam, thấy sao?"
Tiết Nhất Khang thầm thở phào, chỉ trong nháy mắt đã gật đầu ngay.
"Được, nhưng ta còn một vài thứ ở Dược Cốc cần phải về dọn dẹp, đến lúc đó nếu ngươi có thể cứu nàng ấy ra, ta sẽ trở về cùng ngươi!"
"Quyết định vậy đi!"
Tiết Nhất Khang nhanh chóng về đến Dược Cốc, lúc này Tiết Ly đang đứng trước phòng hắn ta, vừa nhìn thấy hắn ta đã lập tức chạy bước nhỏ đến: "Thiếu gia, ngài vừa đi đâu thế?"
Tiết Nhất Khang nhìn Tiết Ly bằng ánh mắt bất đắc dĩ, đẩy hắn ta sang một bên, sau đó trải vải lên giường, bắt đầu lục tung lên để thu dọn đồ đạc.
"Thiếu gia, ngài muốn làm gì, sao vừa trở về đã bắt đầu thu dọn đồ đạc thế?"
"Ta phải rời khỏi Dược Cốc một khoảng thời gian, cũng không biết lúc nào quay lại, trong khoảng thời gian ta không có ở đây, ngươi giữ gìn sức khỏe, cũng phải chăm sóc Cốc chủ thật tốt."
Dù Tiết Nhất Khang cảm thấy lưu luyến, nhưng vẫn bình tĩnh đáp trả câu hỏi của Tiết Ly, thầm tính toán nếu Bắc Thanh không định cứu Sở Kiều Tịnh thì hắn ta nhất định phải chuẩn bị cách khác.
Tiết Ly nhìn thấy dáng vẻ này của Nhất Khang, lại nhớ tới phản ứng của hắn ta khi nghe thấy phường chủ của Hồi Hồn phường bị bắt, trong lòng thầm nói không ổn, vội vàng chạy ra ngoài.
Tiết Nhất Khang đã dọn dẹp gần xong mấy thứ quý giá, lúc đeo nó lên vai xoay người rời đi thì gặp phải Cốc chủ đang đi đến phòng của hắn ta.
"Cô... cô cô..." Tiết Nhất Khang sợ đến mức giật mình, nói chuyện cũng hơi lắp bắp.
Cốc chủ nhìn ra sau lưng hắn ta, giễu cợt: "Dọn đồ sạch sẽ như thế là muốn đi đâu?"
"Cô cô... Con... Con ra ngoài một chuyến... gấp lắm ạ, người đừng hỏi nữa."
Tiết Nhất Khang gãi tai, trước giờ hắn ta chưa từng nói dối trước mặt cô cô, trong lúc vội vã ngay cả nói chuyện cũng không rõ ràng.
Cô cô trừng hắn ta với vẻ giận dữ, đi tới mấy bước đến trước mặt hắn ta, vừa đi vừa gật đầu, trong mắt còn mang theo vẻ giễu cợt.
"Thằng nhóc này, động lòng thì động lòng, cần gì phải dọn cả cái nhà đi thế? Sao nào? Định bỏ trốn vì một nam nhân như thế ư? Định không cần cả cô cô, ngay cả lần gặp cuối
cùng để từ biệt cũng không có sao?"
"Không phải vậy đâu, cô cô... người đang nói gì thế!"
Trước mặt cô cô, Tiết Nhất Khang vẫn luôn giống như một đứa trẻ, bây giờ nghe cô cô nói như thế thì vội vã xua tay, ngay cả tại cũng đỏ lên. "Nếu thích thật thì con cứ thoải mái thừa nhận với cô cô như một nam tử hán đi, đừng có rụt rè e sợ nhìn trước nhìn sau như thế.."
Cô cô đang trách móc Tiết Nhất Khang thì nghe hắn ta nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: "Giống nam tử hán cái gì chứ, rõ ràng là nam tử hán mà."
"Thế tóm lại là con vẫn không dám thừa nhận đúng không!"
Tiết Nhất Khang đang định nói gì đó, nhưng cô cô lại tràn đầy hứng thú, không cho hắn ta cơ hội nói chen vào: "Người mình thích là nam nhân hay nữ nhân đều được hết, có sao đâu chứ, người của Dược Cốc này cũng sẽ không nói gì"
"Dù là nam nhân thì vẫn xuất giá được mà? Con cứ đưa hắn ta vào Dược Cốc, cô cô đảm bảo sẽ tổ chức một tiệc thành hôn long trọng cho hai đứa"
Nói xong, cô cô còn cười rất gian trá rồi gật đầu lia lịa: "Lời lão đại nói đúng là chân lý, nam nhân với nam nhân cũng có tình yêu. Nhìn thử đi, không phải đã lừa Nhất Khang đi rồi sao...
"Nàng là nữ!"
Để tránh cô cô lải nhải mấy lời kia mà không hề ngượng ngùng xấu hổ chút nào, trong lúc vội vã, Tiết Nhất Khang hô to lên.
Sau khi nói xong, Tiết Nhất Khang cũng hơi sửng sốt, sao lại giải thích bằng câu này chứ?
"Nữ nhân?"
Cô cô lập tức bị một bàn tay vô hình kéo ra từ trong tưởng tượng, sau khi hoàn hồn lại thì chạy đến trước mặt Tiết Nhất Khang túm lấy vạt áo của hắn ta hỏi lại lần nữa: "Con nói người kia là nữ nhân sao?"
"Phải, lần này nàng ấy bị cấm quân đưa vào nhà giam, con xuất cốc là vì muốn đi cứu nàng ấy"
Bây giờ có thể xem là Tiết Nhất Khang đã giải thích rõ ràng mọi chuyện rồi. Hắn ta dè dặt gỡ tay cô cô ra khỏi vạt áo, nhưng lại bị tiếng hô khẽ của cô cô làm sợ hết hồn. Sau đó cô cô mặc váy trắng chợt bay ra ngoài như một đám mây, để lại hắn ta không hiểu gì cả.
Một đêm trôi qua trong cơn gió lạnh điên cuồng gào thét, buổi sáng đến rất muộn, trong cung điện của Phượng Nghi cung đốt nến, tản ra màu sắc hơi u ám và ấm áp như hoàng hôn trong sắc trời tờ mờ.
"Giờ vẫn còn sớm, nương nương vẫn có thể ngủ thêm một lúc nữa."
Ma ma thân tín Hoài Nhân của Hoàng hậu đang lựa chọn giữa trâm vàng mã não mẫu đơn và trâm ngọc phỉ thúy khai chi tán diệp màu xanh lục cho Hoàng hậu, thử tới thử lui, cuối cùng chọn cái trước, cắm vào mái tóc đã búi của bà ta.
"Hôm nay ta phải đi thỉnh an Thái hậu, vẫn nên đeo trâm ngọc màu trắng đơn giản thì hơn.
Hoàng hậu nhìn kỹ mình trong gương đồng, hồng nhan chớp mắt đã già, dù có chăm sóc đến mấy thì nếp nhăn trên khóe mắt vẫn liên tục hiện ra: "Thật sự không bằng được tiểu cô nương trẻ tuổi, đặc biệt người vừa có khuôn mặt đó lại vừa đang ở độ tuổi dậy thì."
Hoài Nhân tháo trâm vàng xuống đổi thành trâm ngọc, cau mày nghi ngờ nói: "Đúng là trông giống thật, nếu nói là nữ nhi của người kia thì nô tì cũng tin.
Hoàng hậu lại ngồi thẳng dậy, trong khuôn mặt u ám lộ vẻ đắc ý.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất