"Sở Kiều Tịnh, chúng ta lại gặp nhau rồi, gặp ta ở nơi này, ngươi có thấy vui không?"
Tưởng Nhã Linh nhìn khuôn mặt của Sở Kiều Tịnh, thật sự là đẹp sắc nước hương trời, nụ cười của nàng ta càng trở nên dữ tợn và xấu xa hơn, nhìn vào ánh mắt bướng bỉnh và kiêu căng của Sở Kiều Tịnh, lửa giận lập tức bùng cháy trong lòng nàng ta, nàng ta cầm roi ngắn lên đánh mạnh một cái lên mặt Sở Kiều Tịnh.
Máu tươi lập tức chảy xuống da mặt trắng nõn của Sở Kiều Tịnh, ánh mắt nàng chậm rãi trở nên đen nhánh, nhìn vạt áo đã nhuốm đỏ, nàng nhìn Tưởng Nhã Linh bằng ánh mắt hung hăng: "Hôm nay, hoặc là ngươi ngươi đánh chết ta ở đây, hoặc đợi ta ra ngoài rồi, ta nhất định sẽ trả lại cho ngươi gấp mười gấp trăm lần"
Tưởng Nhã Linh bị hơi lạnh tản ra quanh người Sở Kiều Tịnh và ánh mắt hung ác của nàng dọa sợ đến mức ngây người. Lúc hoàn hồn lại nàng ta mới cảm thấy mình bị mất mặt, thẹn quá hóa giận giơ roi lên đánh lên người Sở Kiều Tịnh.
"Nói, ngươi và Tây Quận có quan hệ thế nào!"
Roi vụt lên hai tiếng trên không trung, sau đó đánh xuống làn da mịn màng của Sở Kiều Tịnh.
Sở Kiều Tịnh biết Tưởng Nhã Linh chỉ muốn trút giận thôi nên cũng im lặng không nói câu nào, chỉ thầm đếm hôm nay Tưởng Nhã Linh đã đánh mình bao nhiêu lần.
Lính canh ngục ở bên ngoài nghe thấy tiếng roi đánh vào người, gã ta cũng đã quen với âm thanh này rồi, chỉ nhỏ giọng nói một câu: "Nữ nhân mà tàn nhẫn lên đúng là không thể xem thường"
Mấy ngày nay, làng trên xóm dưới phố lớn ngõ nhỏ đều lan truyền tin tức Thần Vương phủ bị binh lính bao vây, phường chủ của Hồi Hồn phường cũng bị cấm quân bắt đi, tin tức này cũng truyền đến Dược Cốc.
Lúc này, Tiết Nhất Khang vẫn luôn rảnh rỗi trong Dược Cốc đang cầm cối đồng giã thuốc, còn đang lẩm bẩm đã lâu rồi Hề Tam Sinh không đến tìm mình đòi dược liệu, còn định tranh thủ thời gian đi gặp hắn.
Tiết Ly hoảng hốt vội vàng chạy tới, khuôn mặt đỏ bừng lên vì chạy nhanh, cúi người chống hai tay lên gối thở hổn hển nói: "Thiếu gia... Không phải lúc trước ngài nói ngài là bạn với phường chủ của Hồi Hồn phường sao? Thuộc hạ nghe nói mấy ngày trước, Hồi Hồn phường... bị binh lính bao vây... Phường chủ cũng bị người của Hoàng thượng bắt
rồi!"
Nghe thấy thế, Tiết Nhất Khang kinh hãi nhìn về phía Tiết Ly, trông hắn ta không giống như đang nói đùa, chày giã thuộc trong tay rơi cụp vào trong bát đồng. "Tin thật không đấy?" Hắn ta lo lắng giữ lấy bả vai Tiết Ly.
Tiết Ly bị lực tay của hắn ta làm đau đớn, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: "Chắc là thật, mấy người bên ngoài đều đang bàn tán, chắc chắn không phải tin giả đâu!"
Tay của Tiết Nhất Khang hơi buông lỏng, bỗng chốc trở nên ngơ ngác, suy nghĩ trở nên hỗn loạn như rắn bò trong bụi cỏ mùa hè. Người có thể làm lớn chuyện như thế nhưng vẫn không bị điều tra được, có lẽ cũng chỉ có kẻ kia thôi.
Nghĩ thế, Tiết Nhất Khang nhấc chân chạy đi, hắn ta dắt ngựa của mình ra nhảy lên trên rồi lao nhanh đi, để lại Tiết Ly chạy đuổi theo ở phía sau: "Thiếu gia, ngài đi đâu thế? Ngài muốn đi tới Hồi Hồn phường sao?"
Một lát sau.
Tiết Nhất Khang đứng bên bờ hồ nhìn phủ đệ trang hoàng tuyệt đẹp trước mắt với vẻ phức tạp, nhấc chân lên nhưng lại có vẻ hơi do dự.
Lính canh trước cửa nhìn thấy hắn ta thì sáng mắt lên, lập tức nói: "Công tử, ngài đến rồi, hôm nay chủ nhân của chúng ta vừa khéo đang ở đây! Mời ngài vào!"
Lính canh vừa nói vừa chắp tay hành lễ, sau đó nhanh chóng mở cửa đưa Tiết Nhất Khang vào trong.
Tiết Nhất Khang nhìn trang trí trong viện, che giấu cảm xúc của mình, nghĩ đến chuyện hiện tại Hề Tam Sinh vẫn còn trong nhà giam, hắn ta không khỏi siết chặt tay, lo lắng gào lên.
"Bắc Thanh, Bắc Thanh ngươi ra đây cho ta, Bắc Thanh.."
"Đợt trước là vì chuyện của gã hầu, còn hôm nay vì chuyện gì mà ngươi tới đây thế?"
Bắc Thanh không biết xuất hiện từ chỗ nào, dáng người khỏe mạnh, nụ cười ung dung, trường bào màu xanh nhạt trên người càng khiến hắn ta có vẻ cao hơn.
Hai thiếu niên đứng cạnh nhau, Bắc Thanh trông khỏe khoắn hơn, còn Tiết Nhất Khang thì có vẻ nho nhã hơn.
"Chuyện của Hồi Hồn phường có phải ngươi làm không? Đừng nói không phải, ta suy đi nghĩ lại thì chỉ ngươi mới có mưu mô và khả năng này thôi"
Trong mắt Tiết Nhất Khang càng thêm phần lạnh lùng, đứng thẳng lưng ở đối diện Bắc Thanh, nhìn chằm chằm vào mắt Bắc Thanh.
Nhưng đôi tay đang nắm chặt đã bán đứng tâm trạng của hắn ta, hắn ta hy vọng nghe thấy câu trả lời phủ nhận của Bắc Thanh.
"Phải thì sao mà không phải thì sao? Hồi Hồn phường gặp chuyện gì, phường chủ của Hồi Hồn phường gặp chuyện gì thì có liên quan gì đến ngươi?"
Bắc Thanh hỏi một đẳng đáp một nẻo, bình tĩnh hỏi ra vô số vấn đề, khiến Tiết Nhất Khang á khẩu không thể trả lời, sững sờ tại chỗ.
"Quả nhiên chính là ngươi, sao ngươi có thể...
Tiết Nhất Khang tỏ vẻ tức giận, ngay cả nét mặt khi nhìn về phía Bắc Thanh còn có mấy phần oán trách, còn chưa nói hết đã bị Bắc Thanh chặn họng. "Nhất Khang!" Bắc Thanh khẽ quát một tiếng, hơi nhíu mày: "Hiếm khi ngươi trở về được một lần, chẳng lẽ chỉ vì một người không liên quan mà chất vấn ta ư?" "Bắc Thanh, tại sao ngươi phải làm khó hắn chứ, hắn chỉ là một phường chủ trông coi Hồi Hồn phường, ngươi động vào hắn có tác dụng gì cho kế hoạch của ngươi đâu?"
Lời này không phải hỏi mà là đang chỉ trích, là lời trách móc, oán trách của Nhất Khang.
"Nhất Khang, đây không phải kế hoạch của ta, mà là kế hoạch của chúng ta. Ngươi cho rằng đó là một phường chủ không đủ sức ảnh hưởng, nhưng thân phận thật sự của nàng ta là Thần Vương phi, là con dâu của Hoàng đế Bất Dạ Quốc, bây giờ ngươi và nàng ta là kẻ thù, giống như con cờ trên bàn cờ vậy, dù ngươi đi tới một khu vực khác thì vẫn là kẻ thù thôi"
Nghe thấy cái tên Thần Vương phi, ánh mắt Tiết Nhất Khang hơi dao động, không ngờ Hề Tam Sinh lại là một cô nương? Dù thấy vô cùng kinh hãi, nhưng ngoài mặt hắn ta vẫn có vẻ rất bình tĩnh.
Bắc Thanh cũng cao giọng hơn rất nhiều, lông mày càng nhíu chặt: "Ngay cả nàng ta là ai mà ngươi cũng không biết, lại chạy đến đây chất vấn ta, oán trách ta?"
Ánh mắt Tiết Nhất Khang dần trở nên lạnh lùng, gió lạnh thổi bay áo khoác của hắn ta: "Không, không phải chúng ta, ta đã không còn liên quan gì với Tây Quận từ lâu rồi, Bắc Thanh, ngươi biết là ta đã thoát khỏi nơi đó rồi mà."
Dù lúc trước Bắc Thanh từng nghe thấy lời này của hắn ta, nhưng cơ thể vẫn không khỏi trở nên cứng đờ, đứng im tại chỗ không nhúc nhích.
"Trong mắt ta, tên và thân phận đều không có vấn đề gì hết, ta cho rằng nàng là bạn của ta, ta tán thưởng con người nàng, ngươi đã bao giờ có cảm giác đó chưa? Trong đầu ngươi chỉ có mưu kế, được mất thôi, ngươi đã từng tin tưởng chân thành một người như thế bao giờ chưa?"
Tiết Nhất Khang điềm đạm nói, câu hỏi cuối cùng hắn ta cũng hỏi Bắc Thanh một cách chân thành.
"Ta tin ngươi." Bắc Thanh trả lời không chút do dự.
"Người mà ngươi tin tưởng không phải ta mà chỉ là Nhất Khang trước kia.
Bắc Thanh lạnh lùng nhìn Nhất Khác: "Huống hồ chuyện này ván đã đóng thuyền, gương vỡ khó lành, nàng ta đã bị đưa vào ngục giam rồi, sao ta có thể thả nàng ta ra được?"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất