Sở Kiều Tịnh nhìn Dạ Tinh Húc với vẻ biết ơn.
Ánh nhìn này cũng khiến Dạ Tinh Húc nghi ngờ, đây vẫn là Sở Kiều Tịnh luôn mạnh miệng và ngang ngược kia sao.
Nàng nghiêng đầu nhìn ra ngoài, thấy không có ai đi vào thì cầm giấy bút lên vẽ một bức tranh theo trí nhớ, Sở Kiều Tịnh đưa bức tranh kia cho Dạ Tinh Húc, vội vàng nói: "Đây là một kẻ trong đám người Tây Quận kia, ngươi đi tìm Dư Bắc, bảo họ mau chóng tìm ra đám người này.
Dạ Tinh Húc vừa cất bức tranh đi thì Lan Thuý bưng thuốc đi vào, nhìn thấy hắn ta thì cúi người hành lễ, đưa thuốc cho Sở Kiều Tịnh.
"Nếu cô cô còn đang nghỉ ngơi thì ta cũng không làm phiền thêm nữa, cô cô tỉnh lại thì chuyển lời giúp ta là được"
Dạ Tinh Húc cố tình nói cho Lan Thúy nghe, sau đó mang bức tranh rời khỏi Hoàng cung.
Nhưng khi vừa định bước ra khỏi phòng, Dạ Tinh Húc lại nghe người ở sau lưng khẽ nói một tiếng cảm ơn, khiến chân hắn ta thoáng khựng lại. Vô số suy nghĩ nhất thời dâng lên, sau đó hắn ta tỏ vẻ nghiêm túc trở lại, thẳng lưng đi ra khỏi phòng.
Ở một nơi khác, trong Thần Vương phủ yên tĩnh đến mức gần như lá rụng xuống đất cũng có thể nghe thấy, Dạ Chí Thần đang nâng bút viết chữ vẩy mực trong thư phòng, chữ viết ra tiêu sái mạnh mẽ, nhưng hắn không hề tập trung viết chữ mà vẫn luôn lắng nghe tiếng động ở bên ngoài.
Tiếc bước chân ngoài phòng ngày càng gần hơn, Dạ Chí Thần di chuyển đi thẳng đến trước cửa, Lương Nhân bên ngoài bị Dạ Chí Thần đột nhiên mở cửa làm sợ hết hồn, sau đó thì bình tĩnh lại, sau đấy bưng thức ăn vào.
Dạ Chí Thần nhìn vào mắt Lương Nhân, thầm hiểu ra, viết một tờ giấy đặt dưới mâm, điều tra vì sao Tưởng Nhã Linh lại biết đến Hồi Hồn phường.
Trước đó ở trên đại điện hắn đã muốn hỏi vì sao Tưởng Nhã Linh lại biết Sở Kiều Tịnh ở Hồi Hồn phường, còn biết chắc chắn Sở Kiều Tịnh từng có qua lại với người của Tây Quận, nhưng lúc đó bị Hoàng thượng ngăn cản, sau đó thì biết dù hắn có hỏi thì Tưởng Nhã Linh cũng sẽ không nói.
Hắn bưng nước trà trên bàn lên, nhìn lá trà đã chìm xuống dưới nước, lúc ngẩng đầu, ánh mắt càng lạnh lùng hơn.
Dạ Tinh Húc đi tới Sở phủ, đưa bức vẽ của Sở Kiều Tịnh cho Thừa tướng, nhân tiện hỏi Dạ Chí Thần có chỉ thị gì khác không, Thừa tướng lắc đầu, đang định phải người tìm người trong bức tranh thì đã thấy Dư Bắc dùng khinh công đáp xuống trước cửa.
Thì ra họ đã điều tra ra Tưởng Nhã Linh biết được chuyện Sở Kiều Tịnh là phường chủ của Hồi Hồn phường từ đâu. Là từ một người đeo mũ che mặt, nhưng điều tra thêm thì lại không thể biết được người đó là ai, có lẽ ngay cả Tưởng Nhã Linh cũng không biết mặt mũi của người này.
Ánh mặt trời buổi trưa trắng xanh không có độ ấm, Dạ Chí Thần đứng bên cửa sổ nhìn chằm chằm chiếc lá cuối cùng còn trơ trụi trên cây, trong tay cầm một tờ giấy, trên đó viết người của Tây Quận, trúng độc mà chết.
Con ngươi như hắc diệu thạch của Dạ Chí Thần lóe lên vẻ lạnh lẽo, đây là bảy tám người Tây Quận mà hắn phải ám vệ của mình đi điều tra lúc vừa rời khỏi quân doanh ngày
đó.
Tin tức này có thể truyền đến chỗ hắn thì có lẽ cũng đã truyền đến phủ Thừa tướng.
Hiện tại hai manh mối đều đã đứt đoạn, xem ra những tử sĩ hắn từng tốn công sức sắp xếp ở khắp nơi trong Kinh Thành phải hành động rồi.
Sau khi bên phía Thừa tướng nhận được tờ giấy thì bức tranh của Sở Kiều Tịnh cũng đã không còn tác dụng gì nữa.
Thái hậu thấy Dạ Linh Nhi ngày càng khỏe mạnh hơn, sắc mặt cũng trở nên hồng hào thì rất vui vẻ.
Dạ Linh Nhi nhân cơ hội này để mớm lời, nói muốn xin một ơn huệ cho Sở Kiều Tịnh.
Nghe thấy thế, nụ cười trên mặt Thái hậu dần biến mất, bà ta liếc nhìn Sở Kiều Tịnh đứng im bên cạnh, chậm rãi cất lời: "Bây giờ trời ngày càng lạnh, cho người đưa than với chăn vào nhà lao thêm, tránh phải chịu lạnh lẽo"
Dạ Linh Nhi còn định nói thêm gì đó đã nghe thấy Sở Kiều Tịnh ở bên cạnh đúng mực đáp: "Cảm ơn ân huệ của Thái hậu"
Sở Kiều Tịnh lắc đầu với Dạ Linh Nhi, ý bảo nàng ấy đừng nói nữa.
Vốn dĩ nàng vì tình cảm giữa hai người chứ không phải vì chuyện này để mình được thưởng.
Có ý chỉ của Thái hậu, lính canh ngục gặp Sở Kiều Tịnh cũng tỏ vẻ vui vẻ hơn.
Còn Sở Kiều Tịnh vẫn mang dáng vẻ lạnh nhạt, khiến lính canh ngục thầm mắng một câu không biết điều.
Trong Phượng Nghi cung vừa được đưa cam quýt đến, Tưởng Nhã Linh đang cẩn thận bóc vỏ, lấy sạch xơ bên trên rồi đặt xuống trước mặt Hoàng hậu.
"Sao cứ tỏ vẻ không vui mãi vậy? Đã đến chỗ ta rồi mà vẫn còn như thế."
Hoàng hậu đặt quyển sách xuống, ngón tay sơn móng đỏ thắm cầm lấy một múi quýt cho vào miệng, hỏi Tưởng Nhã Linh mà mắt còn chẳng nâng lên.
Tưởng Nhã Linh đang cầm khăn lau nước quýt trên tay, nghe thấy Hoàng hậu hỏi thế thì biết mình không thể giấu được bà ta.
Nàng ta nhẹ nhàng đi tới bên cạnh Hoàng hậu, bóp vai cho bà ta, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Mẫu hậu, phụ hoàng chỉ nhốt Sở Kiều Tịnh như thế mà không có hành động gì, rốt cuộc là phụ hoàng nghĩ sao thế.
Hoàng hậu nâng mắt lên, cung nữ lập tức dâng nước trà đợi Hoàng hậu nhận lấy, bà ta khẽ lắc đầu thổi nguội trà, bộ diêu ngọc trai hải đường bằng vàng bên tóc mai nhẹ nhàng lay động bên tai.
"Đúng thế, bổn cung thấy không bao lâu nữa là Sở Kiều Tịnh kia sẽ được thả ra thôi"
Hoàng hậu điềm tĩnh nói, không biết vì sao lại nhớ tới khuôn mặt của Sở Kiều Tịnh, đậy "cạch" nắp trà lại, đặt sang một bên.
Nhưng Tưởng Nhã Linh lại không biết Hoàng hậu đang nghĩ gì, bị lời nói và tiếng động của Hoàng hậu làm sợ đến mức khẽ run.
"Nhã Linh, lần này đều nhờ vào công lao của con, chỉ tiếc là không thể tra hỏi ra điều gì từ Sở Kiều Tịnh kia. Bổn cung nghe nói lúc đó Hoàng thượng đã suýt sử dụng hình cụ rồi, thật đáng tiếc, nếu lúc đó Hoàng thượng làm thế, có lẽ sau đó đã không có nhiều chuyện như vậy."
Hoàng hậu ngẩng đầu nhìn khuôn mặt sáng tỏ của Tưởng Nhã Linh, vỗ tay nàng ta.
"Bổn cung mệt rồi, con lui xuống đi.
"Con dâu xin lui ạ."
Tưởng Nhã Linh rời khỏi Phượng Nghi cung rồi đi thẳng tới nhà lao, lén đưa cho lính cai ngục một đĩnh bạc, bảo gã ta dẫn Sở Kiều Tịnh đến.
Dù sao có mấy lời vẫn chưa tra hỏi rõ ràng mà đã sắp phải báo cáo với Hoàng thượng rồi.
Lính canh ngục kia vui vẻ ra mặt, mau chóng sai người trói Sở Kiều Tịnh rồi đưa tới.
Còn gã ta thì cười khom người đưa Tưởng Nhã Linh đi tới nơi tra hỏi, nơi đó có đủ loại dụng cụ tra tấn có lớn có nhỏ để trên tường, mùi máu tràn ngập khắp căn phòng.
Tưởng Nhã Linh chưa từng thấy khung cảnh này bao giờ, lúc đầu còn sợ đến mức không dám đến gần, nhưng sau khi nghĩ sắp được sử dụng những thứ này lên người Sở Kiều Tịnh, nàng ta lại như có sức lực hơn, cười rạng rỡ quan sát từng thứ một.
Tưởng Nhã Linh vẫy tay với lính canh ngục kia, gã ta hiểu chuyện lui xuống.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất