Hoàng hậu vẫn đang ngây người ở đó, bà ta ở Phượng Nghi cung nghe được tin Sở Kiều Tịnh đã khôi phục dung mạo ban đầu, nhưng không ngờ lại giống Sở Tổ Ngọc trước đây! 

Nhưng cháu gái giống với cô cô của mình cũng không phải chuyện kỳ lạ gì. 

Bà ta kìm nén cảm giác ngạc nhiên trong lòng, giữ vẻ bình tĩnh và uy nghi của Hoàng hậu, ngồi ngay ngắn ở bên cạnh xem rốt cuộc Sở Kiều Tịnh có cách gì. 

Sở Kiều Tịnh rửa tay rồi đi tới trước mặt Dạ Linh Nhi, vừa mới bắt mạch cho Dạ Linh Nhi đã cảm nhận được nàng ấy cào nhẹ vào tay mình, trong lòng thầm hiểu ra, nàng xoay người hành lễ với Hoàng thượng và Hoàng hậu: "Xin phụ hoàng và mẫu hậu đợi ở chính điện, ở đây quá đông người, Công chúa cần không gian hít thở" 

Hoàng thượng nhìn Sở Kiều Tịnh trước mặt, ánh nến mờ tối chiếu lên mặt nàng, khiến dung mạo mông lung càng trở nên rõ ràng hơn, khiến bà ta như nhìn thấy Sở Tố Ngọc năm đó quỳ xuống trước mặt mình, Hoàng thượng muốn tự mình đỡ Sở Tổ Ngọc dậy... nhưng chỉ thoáng chốc bà ta đã bình tĩnh trở lại. 

"Ngươi có thể chữa được không?" 

Hoàng thượng cau mày hỏi Sở Kiều Tịnh, ông biết Sở Kiều Tịnh có chút bản lĩnh nên cũng không quá nghi ngờ. 

"Con dâu có thể chữa được. 

Sở Kiều Tịnh tự tin nhìn Hoàng thượng, giọng nói hờ hững nhưng lại lộ vẻ kiên định. 

"Thân phận Trưởng Công chúa cao quý như thế mà ngươi lại nói chuyện hời hợt như thế à? Nếu Trưởng Công chúa có vấn đề gì, ngươi lấy cái gì để bồi thường?" 

Hoàng hậu bất mãn trừng Sở Kiều Tịnh, bà ta không thích dáng vẻ chắc nịch đó của Sở Kiều Tịnh, giống như coi thường cả bà ta vậy. 

"Con dâu nói chữa được là chữa được, mời phụ hoàng và mẫu hậu đi tới chính điện ạ. 

Sở Kiều Tịnh lười giải thích, nàng lạnh lùng nhìn Hoàng hậu, nói bằng giọng điệu cứng rắn. "Được, vậy thì ra ngoài đợi thôi" 

Hoàng thượng đi thẳng ra ngoài, không dám nhìn Sở Kiều Tịnh nhiều hơn. 

Đêm khuya là lúc tình cảm dâng trào, khiến Hoàng thượng suýt để lộ ra hết tất cả sự kiềm chế vào ban ngày. 

Tất cả những điều này đều bị Hoàng hậu nhìn thấy, bà ta nghiến răng trợn mắt nhìn Sở Kiều Tịnh rồi tức giận đi ra ngoài theo. 

Bà ta rất không muốn thừa nhận rằng dù bà ta trở lại lứa tuổi trẻ trung cũng không có nhan sắc bằng Sở Kiều Tịnh, có thể khiến Hoàng thượng liên tục chú ý. 

Sau khi tất cả mọi người đi ra ngoài, Sở Kiều Tịnh khẽ nói bên tai Dạ Linh Nhi: "Công chúa, họ đều ra ngoài cả rồi, người tỉnh lại đi ạ" 

Trưởng Công chúa đột nhiên mở mắt, cười dịu dàng với Sở Kiều Tịnh: "Ta đã đến cầu xin mẫu hậu và hoàng huynh, nhưng họ đều không chịu đồng ý, lâm vào đường cùng nên ta mới nghĩ ra cách giả bệnh này, khi nãy thái y bị ta nhắc nhở chắc đã sợ chết khiếp rồi" 

Sở Kiều Tịnh thầm thấy ấm áp, bị Trưởng Công chúa chọc cười: "Vậy Tịnh Nhi sẽ kê thuốc bổ cho Công chúa." 

"Cho bọn họ đợi bên ngoài một lát đi, con cũng ở lại chỗ ta thêm một lúc. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao lại mang tội danh lớn như thế?" 

Sở Kiều Tịnh kể lại ngọn nguồn câu chuyện một cách đơn giản. 

"Không ngờ lại là như thế, con yên tâm, chắc chắn hoàng huynh sẽ điều tra rõ ràng." 

Thấy Trưởng Công chúa vô cùng tức giận, Sở Kiều Tịnh chỉ cười khẽ: "Binh đến tướng chặn, nước tới đất ngăn, dù gì cũng sẽ có cách thôi. Công chúa còn chưa khỏe hẳn, ngủ thêm một lát nữa đi ạ." 

Đoạn đường từ đại lao của Hình bộ đi tới cung mất không ít thời gian, lúc này trời đã bắt đầu tờ mờ sáng, bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng chim hót lanh lảnh, Sở Kiều Tịnh chỉnh lại góc chăn cho Dạ Linh Nhi, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm. 

Lúc Sở Kiều Tịnh đi tới chính điện bẩm báo cho Hoàng thượng và Hoàng hậu thì thấy hai người họ đều chống cằm ngủ trên bàn, bèn khẽ gật đầu với Trần công công. Sau khi Trần công công đánh thức Hoàng thượng và Hoàng hậu, Sở Kiều Tịnh vén váy quỳ xuống đất, vui vẻ nói: "Trưởng Công chúa đã không còn vấn đề gì nữa, chỉ cần điều dưỡng theo đơn thuốc của con dâu và không vận động mạnh là được" 

"Sẽ không ngất xỉu nữa sao?" Hoàng thượng rất vui vẻ. 

"Vâng." 

Nghe thấy Sở Kiều Tịnh khẳng định như thế, Hoàng hậu ở bên cạnh thầm thấy căm hận, nhưng chỉ có thể siết chặt nắm đấm dưới ống tay áo, trên mặt giả vờ tỏ vẻ vui mừng: 

"Thần thiếp chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng Trưởng Công chúa khỏe mạnh. 

"Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng Trưởng Công chúa. 

Những người khác cũng quỳ xuống hô lên. 

"Tất cả đứng lên đi." Hoàng thượng xoay người nhìn về phía Sở Kiều Tịnh, nét mặt cũng sáng sủa hơn: "Mấy ngày tiếp theo, ngươi ở lại đây chăm sóc Trưởng Công chúa đi." 

"Con dâu tuân chỉ. 

Hoàng thượng nghĩ Hoàng hậu đã ở đây cả đêm nên không cho phi tần thỉnh an nữa, để Hoàng hậu nghỉ ngơi cho tốt, sau đó gọi người đến An Khánh cung nói với Thái hậu một tiếng, sau đó để Trần công công giúp mình vệ sinh cá nhân rồi đi lên triều. 

Sở Kiều Tịnh ngồi bên bàn kê đơn thuốc bổ, Dạ Linh Nhi trời sinh yếu ớt, tim có vấn đề, bây giờ chỉ có thể tịnh dưỡng từ từ, sau này nếu cảm xúc không thay đổi quá lớn thì sẽ có thể từ từ cải thiện. 

Sở Kiều Tịnh ngẫm nghĩ, sau đó lấy nước linh tuyền ra đưa cho Lan Thúy, bảo nàng ta sắc thuốc cẩn thận. 

Trong phòng thoáng chốc trở nên vắng vẻ, ngay cả lồng ngực Sở Kiều Tịnh cũng thấy trống trải, nàng nhìn ra ngoài cửa, muốn xuyên qua cung điện trùng trùng và vô số con đường xem thử mọi người thế nào rồi. 

Ngoài cửa chợt xuất hiện một bóng người quen thuộc, đợi sau khi thấy rõ khuôn mặt người đến, Sở Kiều Tịnh vẫn khá bình tĩnh, nhưng người đó lại trợn to mắt chỉ tay vào Sở Kiều Tịnh ngươi ngươi ngươi một lúc lâu mà không nói được một câu nào. 

Người đến chính là Dạ Tinh Húc, hắn ta nghe nói Sở Kiều Tịnh được truyền đến Xương Linh cung chữa bệnh cho Xương Nhạc Trưởng Công chúa, bèn mượn cớ đến thăm hỏi định gặp mặt Sở Kiều Tịnh. 

Nhưng không ngờ lại gặp phải tiên nữ khiến hắn ta nhớ nhung trong vườn hoa sau Thần Vương phủ hôm đó mà mãi không thể gặp lại! 

Khi Dạ Tinh Húc nhận ra tiên nữ khiến mình ngày nhớ đêm mong lại là Sở Kiều Tịnh mà hắn ta luôn miệng mắng là nữ nhân độc ác 

Trong lòng hắn ta lập tức như có sóng lớn mãnh liệt sấm chớp rền vang, cứ như miệng không còn ở trên người mình nữa rồi, trong đầu cũng trở nên trống rỗng. 

"Sao lại là ngươi?" 

Dạ Tinh Húc đi tới trước mặt Sở Kiều Tịnh, đi ba vòng quanh nàng, sau khi chắc chắn đây là Sở Kiều Tịnh, bỗng chốc không biết trong lòng đang có cảm giác gì. 

Sở Kiều Tịnh liếc hắn ta, không định quan tâm đến hành động như kẻ ngốc của hắn ta, đang định đi vào phòng chăm sóc Trưởng Công chúa thì bị Dạ Tinh Húc kéo tay vào tẩm điện của Trưởng Công chúa. 

"Trưởng Công chúa đang nghỉ ngơi, ngươi nhỏ tiếng thôi. 

Sở Kiều Tịnh nhìn cánh tay Dạ Tinh Húc đang kéo tay mình với vẻ ghét bỏ, đợi sau khi hắn ta buông tay thì nhìn thoáng qua Dạ Linh Nhi lúc này vẫn đang ngủ ngon. 

Khó khăn lắm Dạ Tinh Húc mới ổn định lại tâm trạng kích động của mình, suy nghĩ một lúc mới nhớ ra mình đến để làm gì, bèn nhỏ giọng nói: "Thời gian ta có thể gặp ngươi không nhiều, nếu ngươi có suy nghĩ gì thì nói với ta luôn đi, ta sẽ tranh thủ thời gian đi thực hiện. 

"Ngươi tin ta á?" 

eyJpdiI6ImxwaTdYMHVGckFsdG92R3Noczg0NUE9PSIsInZhbHVlIjoiV3IxcFJLVFNjK1JrVytPbURCXC94aVR1RUwyRGlFdjZxMjJRZGdHTWNmMUMxcmZSU05WQUZFOXZzRGM0MzdFMXREcFRpTmZ6bXg0MUMrTUZHRVlic0ZqQk5IQTZSTjhpSDFMT2NOWXF5U3NsUG5wamZhNk5qWGdwMllNNVwvSFo2UzZ5and1K0NJNEtJcTdpZXMyM2JjQlArbHdYOG1uY3dUWVcrclc4MStTM2RDSGxYVkFJMXFOanpKRWNJNTlRMkFDekxNa3MrTjB3WVJHVGE0TUdyd0t3PT0iLCJtYWMiOiIxYTQxNTQ5YmFhM2YxOTBjZDk3YzFkNzhjODExNmRiOWUwOTY1ODU0Nzg0OTg4NTEzMDE2NjE2MDI1ODE4MGRhIn0=
eyJpdiI6ImJKZWFzTXhHSnRCcm92Vk95TnEzSVE9PSIsInZhbHVlIjoid01CNmZRZlFlS1FUcHd6b0lDMldmK2xPMGQ0VkZlakhsSDVPdk81emZNaU9OUkJHY001c2xUcVJxekpJdWRGWXhodVVLbHdVMHlPSzU2WVQ5NzYzTlVQaElCcVM1MlRpSUk4RXNkbGdCWGdFYkNUT1Nvb1o1MUlzT1p6UmhuK3NPR201SjVcL0t3enVvQzE3VlJCT1NPYk1KOUtcL2V5alBkdUlWSllXZ2MrNENPb3VDcXBaZnRPS1BjNVo4UGFtV2wrXC9wZFYzbm5QeFJ1d1BLdmV3bVB4TG9EaGxNbllqNGVTeE5iSjhQdkNqakh4N2ZoU3FFSjIyK25lZ3RcL25OTm0ySDIxaVU5dkxaME1iMFpDM3hKdHUxUXc0OUNUXC93YmlwMU9GRmxIYU4zTGl0NG9qRCswSTRFUGhpRFlYVjlXRCIsIm1hYyI6ImY0ZTdhMWU3MWExZjZhODNhM2VlM2I2ZmY4ZDQ0NWRlMjlkMjhjYzQ5ZDk3MDVkMzZlN2U1OWM4MTJmNzFjOWYifQ==

"Là Tam ca tin ngươi, thế là ta nghĩ, nếu vậy thì chắc chắn ngươi phải có chỗ đáng tin nên Tam ca mới bảo vệ ngươi như thế. Vì sớm ngày giúp Tam ca thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn nên ta mới vào cung gặp ngươi một lần."

Advertisement
x