Thái hậu ngồi trên giường mềm, đắp chăn da cáo đen, Hoàng thượng hành lễ thỉnh an xong thì ngồi sang một bên khác, hai mẹ con cho người hầu lui xuống, thảo luận chuyện của phu thê Thần Vương. 

"Hoàng đế, chuyện này liên quan đến quốc gia, nếu con bé Sở Kiều Tịnh kia thật sự thông đồng với ngoại quốc, Hoàng đế, con phải xử lý kỹ càng vào, đừng để có sai sót" 

Thái hậu nhắm hai mắt lại, chậm rãi nói, chân mày nhíu chặt bày tỏ nội tâm lo lắng của bà ta. 

"Nhưng bây giờ vẫn chưa tìm ra chứng cứ xác đáng chứng minh Sở Kiều Tịnh thông đồng với kẻ thù, huống hồ nàng còn là nữ nhi của Thừa tướng, rút dây động rừng, mẫu hậu để nhi thần suy nghĩ kỹ chuyện này đã." 

Lúc này, người hầu thân cận của Thái hậu là Tu Lương ma ma vội vã chạy vào, gió lạnh kéo vào từ bên ngoài khiến Thái hậu mở choàng mắt ra, thấy bà ta không bình tĩnh như thế thì cảm thấy không vừa lòng: "Vội vã cái gì thế!" 

"Bẩm Thái hậu, Xương Nhạc Trưởng Công chúa cầu kiến ạ." 

"Linh Nhi sao?" 

Thái hậu ngạc nhiên nói, vội vàng bảo người cho Dạ Linh Nhi vào điện, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ấy bị lạnh đến mức không còn chút màu máu thì thấy vô cùng đau lòng. 

"Linh Nhi xin thỉnh an mẫu hậu, hoàng huynh. 

Dạ Linh Nhi vừa định hành lễ đã bị Hoàng thượng vội vàng ngăn cản: "Muội không được khỏe, vẫn luôn được miễn lễ cơ mà, bây giờ lại hành lễ cái gì?" 

Tu Lương mang một cái ghế đến, bên trên trải thảm lông ngỗng rất dày, tháo mũ rộng vành của Dạ Linh Nhi xuống rồi nói: "Để nô tỳ đi bưng một bát tổ yến đường phèn đến cho Công chúa nhé, cho Công chúa làm ấm người. 

Thái hậu giơ tay nắm lấy tay Dạ Linh Nhi, thấy bàn tay nàng ấy cũng lạnh như băng thì không khỏi tỏ vẻ trách móc, nhiều hơn nữa chính là đau lòng: "Con bé này, có gì muốn nói sao không cho người chuyển lời, trời lạnh thế này cần gì phải tự mình đến đây. Con vốn không được khỏe, làm thế này chẳng phải là cố ý khiến ai gia đau lòng sao?" 

"Linh Nhi vẫn đủ khỏe để đến thỉnh an mẫu hậu ạ" Dạ Linh Nhi ngồi xuống, nhận lấy lò sưởi ấm mà cung nữ thân cận Lan Thuý đưa cho, sau đó bảo nàng ta lui xuống: "Linh 

Nhi nghe chuyện của Tiểu Thần Nhi và Tiểu Kiều Tịnh rồi, trong lòng thấy rất kinh ngạc, cho nên muốn đến hỏi mẫu hậu và hoàng huynh xem chuyện này có phải có hiểu lầm gì không?" 

"Chuyện của chúng đương nhiên có hoàng huynh của con xử lý, sức khỏe của con mới là quan trọng nhất!" 

Thái hậu thấy sắc mặt Dạ Linh Nhi mãi không hồng hào trở lại thì thấy tim đau như dao cắt, dặn dò nàng ấy. 

Ánh mắt lạnh nhạt bình thường của Dạ Linh Nhi có thêm mấy phần lo lắng: "Sao hai phu thê Tiểu Thần Nh có thể là người như thế được. Nhi thần thấy Tiểu Kiều Tịnh rất ngay thẳng, mẫu hậu, trước đó nhi thần còn nghe có người khen con bé có công giải quyết bệnh truyền nhiễm, con nghĩ chuyện này chắc chắn có hiểu lầm gì đó, chỉ là chúng ta chưa điều tra rõ thôi. 

"Chưa điều tra rõ nên mới càng phải điều tra, nếu Sở Kiều Tịnh không làm chuyện thông đồng với Tây Quận là tốt nhất. Nhưng nếu nó làm ảnh hưởng đến nước nhà, làm ra bất cứ chuyện nào ảnh hưởng đến đất nước, ai gia cũng nhất định sẽ không tha cho nó!" 

Thái hậu nói bằng giọng lạnh băng, trong cơn tức giận còn ném mạnh tràng hạt phỉ thuỷ lên bàn. 

"Thái hậu bớt giận, đừng làm ảnh hưởng đến sức khỏe ạ. 

Tu Lương bưng tổ yến đi vào, đưa cho Dạ Linh Nhi, sau đó khuyên nhủ Thái hậu. 

Dạ Linh Nhi thấy không thể thuyết phục được Thái hậu thì uống một ngụm tổ yến sau đó quay đầu nói với Hoàng thượng: "Hay là giam lỏng Tiểu Kiều Tịnh và Tiểu Thần Nhi ở Thần Vương phủ với nhau đi, cần gì phải ở trong nhà lao như thế, nếu không có chứng cứ cụ thể mà làm thế, e rằng sẽ khiến Thừa tướng không vui." 

"Nữ nhi của Thừa tướng thì sao chứ, ai gia không lấy mạng của nó đã là may mắn lắm rồi! Chẳng lẽ Thừa tướng còn muốn tạo phản à!" 

Hoàng thượng vừa định lên tiếng thì Thái hậu đã lập tức tiếp lời. 

Bà ta đã sống qua ba triều, sự thay đổi gió tanh mưa máu của hậu cung triều đại trước đã khiến tính cách bà ta trở nên cứng rắn quật cường từ lâu, nói một không hai, hơn nữa còn cực kỳ chú trọng nền tảng đất nước, vinh nhục của hoàng thất, trong mắt càng không thể chứa đựng một hạt cát. 

"Được rồi Linh Nhi, ai gia hiểu suy nghĩ của con, nhưng chuyện này không thể qua loa được, trời đã tối rồi, con về nghỉ ngơi đi. 

Dường như Thái hậu thấy mệt, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều. 

Dạ Linh Nhi không biết phải làm sao, chỉ đành hành lễ cáo lui. 

Rời khỏi cửa An Khánh cung, Dạ Linh Nhi ngẩng đầu nhìn lên vầng trăng tròn, ánh trăng lạnh lẽo chiếu vào trong mắt nàng ấy, khiến khí chất của nàng ấy càng có vẻ siêu phàm thoát tục hơn. 

Nhưng trở về Xương Linh cung chưa bao lâu, bệnh tim của Dạ Linh Nhi tái phát, bất tỉnh ngã xuống đất, khiến Lan Thuý sợ đến mức vội vàng hô to với bên ngoài là mau gọi thái y! 

Lúc Hoàng thượng, Thái hậu và Hoàng hậu chạy đến, thái y đã bắt mạch xong, đang rời khỏi tẩm điện muốn đi bốc thuốc. 

"Linh Nhi sao rồi?" Hoàng thượng lo lắng hỏi. 

"Bẩm Hoàng thượng, Trưởng Công chúa trúng gió, bây giờ đang sốt, hơn nữa còn vì quá lo lắng nên mới ngất xỉu. Bây giờ thần sẽ lập tức đi kê thuốc, nhưng không thể đảm bảo rằng khi nào Công chúa có thể tỉnh lại." Thái y hành lễ trả lời. 

"Đã biết bao nhiêu năm mà các ngươi vẫn không thể chữa khỏi bệnh cho muội ấy, trẫm cần các ngươi để làm gì! Nếu Linh Nhi có bất trắc gì thì các ngươi đừng giữ đầu của mình nữa!" 

Nghe thấy Hoàng thượng nổi giận, Thái y run rẩy đồng ý rồi vội vàng đi kê thuốc. 

Thái hậu quay sang nhìn Dạ Linh Nhi, sờ thấy trán nàng ấy rất nóng, bà ta lo lắng tự mình cầm khăn lạnh đắp lên trán nàng ấy. 

Hoàng thượng ở bên cạnh không khỏi khuyên giải an ủi: "Mẫu hậu, nơi này có nhi thần và Hoàng hậu trông nom là được rồi, đêm khuya dày sương, nếu mẫu hậu còn mệt mỏi rồi có chuyện gì thì nhi thần thật sự khó chối bỏ trách nhiệm." 

Hoàng hậu ở bên cạnh cũng phụ họa, nói luôn rằng chắc chắn mình sẽ chăm sóc Trưởng Công chúa nửa bước không rời. 

Thái hậu thấy hai người nói thế thì thở dài để Tu Lương ma ma đỡ về An Khánh cung. 

Hoàng hậu nhìn theo bóng lưng của Hoàng thượng, dường như đã rất lâu không nhìn kỹ ông thế này. 

Bà ta đi tới bên cạnh Hoàng thượng, đặt tay lên mu bàn tay ông, dịu dàng nói: "Hoàng thượng, nơi này còn có thần thiếp, người phải bảo trọng long thể, sáng mai còn phải lâm triều, người đi nghỉ ngơi trước đi, cứ để thần thiếp trông nom cho." 

Hoàng thượng bình tĩnh rụt tay mình lại, ánh mắt lạnh lùng không chút dao động: "Trẫm vừa hứa với Thái hậu phải trông nom Linh Nhi, sao có thể lập tức rời đi được?" "Đều do thần thiếp không hiểu chuyện." Hoàng hậu lập tức hành lễ. 

"Nàng cũng vì quan tâm quá thôi." 

Đợi sau khi thái y đút thuốc xong, khoảng hơn một canh giờ trôi qua, Dạ Linh Nhi mơ màng tỉnh lại, nhưng ý thức vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, chỉ mơ màng nói tim đau, muốn Sở Kiều Tịnh đi qua xem sao, chỉ muốn Sở Kiều Tịnh khám cho mình. 

Hoàng thượng đang chống cằm nhắm mắt nghỉ ngơi nghe thấy giọng nói yếu ớt của Dạ Linh Nhi thì cẩn thận lắng nghe, nghe thấy tên Sở Kiều Tịnh thì trái tim hơi dao động. "Cho truyền Sở Kiều Tịnh. 

Sở Kiều Tịnh nghe nói Dạ Linh Nhi phát bệnh thì gần như chạy đến Xương Linh cung, vừa vào trong điện đã bị hơi nóng bao phủ lấy cả người. 

eyJpdiI6IlQ1T2p2QXFRbUlESG4rNzZQN0h2c0E9PSIsInZhbHVlIjoiTlFiQjFvMktzQis5OGxPYytubzlzZG9abWNFS3gzaUhJUDB0SmtTdHk2MFp5RkZkM25VMyt1c3NnVTFUeWxMTzJaZWhmQmI4UXdqeU03UURHNHlNUHNqZWw3UnhkeXZJK0ZSOUVIQjYyZ20yS1AwUis2S0F4NHJ2VW9Pc0VRSmROaFhyMjZ6Z0Npd2VkcTlPc0VtZDU5azBvdmNISHoyU05LQ2Q3N1dqYUhXemhZSkN4NmUwVUswKytqdjh5WHlSIiwibWFjIjoiOWQwMTgyMWU1MjU1MTI1MDQyMGQ1MGIyY2UxZmU4ZWUwOTRmMmY4NWQ1YTRlOGMxMzIxZTI3NWI0NjRmZTM5OCJ9
eyJpdiI6Iml1RHRHd3Q0RmZLSXlmeWx6VlpNQWc9PSIsInZhbHVlIjoibXluZXlCUWsya0VTNVhqZ0Q1Y3grcU9waDhUSzNiTFdxVUNcL2dzYVNUYVhtT2ozbkwyWkg4dmlFZ1pyRXN6eVdaMW15UEU5WEZiWCt0Y013Z0xRXC83NlVtYVN3V0o3aUJoZ2lZR1NzNVpZSW1Mc3BDXC9UTVwvOHVzS09NclZNTm5jSzk4MG5UNmNyVFZzVVVTWCtNN3NiNjNmenNGVWJRZzJoTm5jTTdON1ExSUpQR1BjbGlmUXNIdk51TWN3R3F6ZHF2SXgwWTFvOHdNY2dETTVMXC9zU1wvT2UxeW9Ealp0RnptaWYzNnFzclViblI4R1ZzcXFRMUVYWmNNN3krTmd0YUNwczFzMUpZSVZTZXZLQllCXC9HU0YrVmc1bElYU0lnQndlT0c4M2pjcG5pWGo0MXdCVW8xbk5selZJK3RuZEQ1cWtVTDk3am1QODg3elF5c2REQXpKN0hQOFwvQXRpY283cjIzTnBoQ2lkQ1FHWkpcL3dnbXc2bGNNVjJqUmhObHRwIiwibWFjIjoiNzE3N2QyNWI1ZWI0OWRkZWNkNTgxNDNiMTM2OWZhNDFjM2Q3ZmExZmI0NzEyODk0MDQwYTc4YjkzZmYzMzI4NCJ9

Thấy khuôn mặt quen thuộc của Sở Kiều Tịnh, ánh sáng dịu dàng lại hiện lên trong mắt Hoàng thượng, ông vẫy tay bảo Sở Kiều Tịnh mau đi tới khám xem.

Advertisement
x