Nghe thấy lời thề của Dạ Chí Thần, trong lòng Sở Kiều Tịnh như có một dòng nước ấm chảy qua, bây giờ giữa nàng và hắn còn không được xem là phu thê thật sự, nhưng hắn lại sẵn lòng dùng mạng sống của mình ra thề chỉ vì đảm bảo sự trong sạch cho nàng.
"Tại sao con lại không bẩm báo! Sở Kiều Tịnh bị tình nghi thông đồng với nước địch, cái chức Thần Vương này của con còn ngồi lâu được nữa chắc! Biết mà không báo, con đúng là nhi tử ngoan của trẫm đấy nhỉ!"
Hoàng thượng như một con hổ giận dữ, bầu không khí phẫn nộ và lạnh lẽo khiến mọi người chìm trong sự sợ hãi.
"Sở Kiều Tịnh chưa thoát khỏi tình nghi, đưa vào đại lao chờ điều tra trước"
Hoàng thượng nhìn nhi tử mà mình coi trọng nhất, trong mắt ít nhiều gì vẫn lộ vẻ thất vọng: "Dạ Chí Thần biết không báo, tước một phần quyền lợi trong quân đội, trở về phủ đóng cửa tự kiểm điểm lại bản thân, các công việc lớn nhỏ giao hết cho Hiên Vương xử lý.”
Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh đưa mắt nhìn nhau, biết Hoàng thượng không nhốt cả Dạ Chí Thần vào đại lao là vì còn tin tưởng hắn, vậy thì Dạ Chí Thần vẫn còn cơ hội điều tra rõ sự thật.
Chuyện cũ khi xưa vừa được lật lại ở Kim Loan điện lại bị che giấu một lần nữa, mà sóng gió lần này cũng được dẹp yên bằng việc Dạ Chí Thần bị giam lỏng và Sở Kiều Tịnh bị đưa vào nhà giam của Hình bộ.
Dạ Chí Thần vẫn cưỡi con ngựa lúc hắn đến, chậm rãi trở về Thần Vương phủ, bên cạnh có hai đội Cấm Vệ quân đi theo không gần không xa, đuổi mấy dân chúng đứng chắn trên đường đi.
Bây giờ Sở Kiều Tịnh không còn nguy hiểm đến tính mạng, tình cảnh hiện tại cũng không quá khó khăn với hắn. Mặt mày hắn vẫn mang vẻ cố chấp khó thuần, trong đó còn che giấu sự lo lắng không thể nhận ra, nhưng khi nghe thấy tiếng vó ngựa lộc cộc vang lên từ sau lưng và tiếng gọi của thiếu niên từ xa đến gần, hắn khẽ cong môi. "Tam ca, Tam ca.." Dạ Tinh Húc tay cầm roi ngắn, cưỡi ngựa chạy tới.
Cuối cùng Dạ Tinh Húc cũng đuổi kịp bước đi của Dạ Chí Thần, đi song song với hắn, chân mày đang nhíu chặt vẫn không giãn ra: "Tam ca, đệ vừa trở về từ bên ngoài thành đã nghe thấy tin tức này nên vội vàng đến gặp huynh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao lại thành ra thế này rồi?"
"Có phải đều do Sở Kiều Tịnh không? Nếu không vì nàng ta thì cũng không đến mức xảy ra họa lớn thế này, trước đó khiến huynh mất con, giờ còn khiến huynh mất đi binh quyền còn bị giam lỏng trong phủ, nàng ta giỏi thật đấy"
Nghe Dạ Tinh Húc thao thao bất tuyệt oán trách, Dạ Chí Thần thấy huyệt thái dương khẽ giật, hắn đưa mắt nhìn qua, lúc này mới khiến Dạ Tinh Húc chịu im lặng.
Dạ Tinh Húc nhảy xuống ngựa tìm đến đội trưởng của hai đội Cấm Vệ quân, lấy ra hai đĩnh bạc nặng trĩu từ trong túi lặng lẽ đưa vào tay bọn họ, nở nụ cười vô hại: "Cái này xem như tiền rượu cho mấy huynh đệ, mấy ngày tiếp theo mong mọi người quan tâm nhiều hơn, cho ta nói mấy câu với Tam ca của ta. Chỉ mấy câu thôi, không làm chậm trễ thời gian của mọi người đâu.
Hai đội trưởng kia lặng lẽ nhét bạc vào trong ngực áo, bảo quân sĩ nhanh chóng nhường đường cho Dạ Tinh Húc đi qua.
Dạ Chí Thần nhảy xuống từ trên lưng ngựa, nhỏ giọng nói với Dạ Tinh Húc: "Tai vách mạch rừng, trong khoảng thời gian ngắn không thể giải thích được, đệ cũng không cần đi xin phụ hoàng tha thứ, chuyện quan trọng nhất bây giờ là tranh thủ thời gian điều tra rõ chân tướng, hơn nữa Tịnh Nhi còn đang ở trong nhà giam. Thất đệ, ta không thể ra khỏi phủ được, chỉ có thể nhờ đệ thôi."
Dạ Tinh Húc thấy Dạ Chí Thần quan tâm Sở Kiều Tịnh như thế thì cảm thấy khó hiểu: "Tam ca, tình hình cấp bách huynh không quan tâm đến bản thân mình, còn suy nghĩ đến nữ nhân độc ác kia làm gì!"
Dạ Chí Thần ngẩng đầu nhìn mấy binh sĩ xung quanh, biết không thể trì hoãn quá nhiều thời gian.
Hắn nghiêm túc nắm lấy vai Dạ Tinh Húc, sự khẩn thiết trong mắt hắn khiến Dạ Tinh Húc bất đắc dĩ thở dài.
"Thất đệ, có một số việc ta biết rõ trong lòng, chỉ là vẫn chưa đến thời cơ. Đệ chưa biết đấy thôi, ban nãy ở đại điện ta đã lấy mạng sống của mình ra thề để chứng minh sự trong sạch cho nàng ấy. Còn nữa, đệ phải nhớ kỹ, kiếp này, Tam tẩu của đệ chỉ có thể là Sở Kiều Tịnh thôi!"
"Nhờ cả vào đệ đấy" Dạ Chí Thần rụt tay, lại trở về là Thần Vương lạnh lùng xa cách ban đầu, giẫm chân một cái nhảy lên ngựa, trong mắt là vẻ kiên định không được phép nghi ngờ.
Có một binh sĩ ăn mặc không giống những binh sĩ khác đi tới trước mặt Dạ Tinh Húc, ra hiệu mời: "Thất Hoàng tử đừng khiến bọn ta khó xử nữa, bọn ta chỉ làm việc theo lệnh thôi, mong ngài về cho"
Người kia mời Dạ Tinh Húc đi, đến khi cách đoàn xe một khoảng, hắn ta nói bằng giọng điệu chỉ hai người nghe thấy: "Ta là đội phó Châu Miễn, nếu Thất Hoàng tử có chuyện
gì, có thể yên tâm giao cho ta."
Dạ Tinh Húc nhìn Châu Miễn trở về đội, biết trong này có người của Dạ Chí Thần thì mới yên tâm hơn một chút.
Hắn ta cưỡi ngựa, quay đầu nhìn nắng chiều phía trước bao phủ lấy Dạ Chí Thần, bóng lưng của hắn ngày càng cách xa, hắn ta gãi đầu thở dãi rồi thúc ngựa rời đi.
Bóng đêm dần bao phủ lấy bầu trời, mấy chiếc lá còn lại trên cành khô cũng không chịu được sự tàn phá của gió lạnh mà rơi xuống, Sở Kiều Tịnh đã tới nhà lao của Hình bộ, nhìn tấm bảng nhà lao cực to trên khung cửa màu đen nho nhỏ, không khỏi nở nụ cười châm chọc.
Ngươi kia đúng là rất mưu mô, mãi đến bây giờ vẫn không có bất cứ manh mối gì của hắn ta.
Sở Kiều Tịnh được đưa tới một phòng giam trong những phòng giam cách nhau, dường như lính canh ngục ở phía sau rất kính trọng nàng, cũng không quá làm khó, sau khi mời nàng đi vào còn nháy mắt với nàng.
Sở Kiều Tịnh nhìn lính canh ngục kia đóng cửa khoá cửa, nghe hắn ta nhỏ giọng nói: "Tiểu nhân tên là Vương Lực, từng mang ơn Thần Vương. Tiểu nhân đã cố tình chọn một phòng giam tạm ổn đấy, nếu Vương phi cần thêm gì thì cứ gọi, tiểu nhân sẽ đến ngay.
"Cảm ơn" Nàng rút cây trâm ngọc duy nhất trên đầu xuống muốn đưa cho người kia, nhưng sau khi nhận lấy, Vương Lực vẫn bình tĩnh khoá cửa lại, cung kính đưa chìa khóa và trâm ngọc cho thủ lĩnh của hắn ta.
"Thủ lĩnh, Thần Vương phi mời ngài uống rượu dùng trà."
Thủ lĩnh kia cầm lấy trâm ngọc nhìn tới nhìn lui, bình thường gã ta nhận tiền hối lộ nhiều rồi nên cũng có thể nhìn ra đây là thứ hàng gì, biết thứ này có giá trị không rẻ, gã ta nhếch môi cười xấu xa, hếch cắm với Sở Kiều Tịnh: "Cũng coi như hiểu phép tắc đấy."
Thủ lĩnh vừa rời đi vừa gật gù đắc ý nói: "Người đi đến đây, không cần biết là quan lớn gì, vào tay ta rồi thì phải nghe lời ta, nếu không.."
Sở Kiều Tịnh lười nghe câu tiếp theo, nàng quay đầu quan sát phòng giam, có thể thấy Vương Lực kia đã thu xếp hết mọi thứ, cho nên nàng mới có thể có trải chăn nệm mới, phía dưới lót cỏ khô rất dày, còn đặt một chậu than để sưởi ấm.
Dạ Linh Nhi nghe cung nữ bên ngoài thảo luận thì thầm thấy kinh ngạc, bảo các nàng đi vào nói rõ cho mình nghe, sau khi hiểu được mọi chuyện lập tức bảo người mang nón lá rộng vành đến, chuẩn bị kiệu, đầu tiên cho người đi nghe ngóng Hoàng thượng đang ở đâu, sau khi biết ông đang thỉnh an Thái hậu ở An Khánh cung thì lập tức đi tới đó.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất