"Sở Kiều Tịnh không phải nữ nhi của ngươi mà là nữ nhi của nàng ấy sao?!" 

Ngoài vẻ khó tin, ngạc nhiên ra thì Hoàng thượng còn có rất nhiều cảm xúc đan xen. 

Ông nhíu mày lặp lại lời Sở Thừa tướng một lần nữa, sau đó nhớ kỹ lại gương mặt của Sở Kiều Tịnh, thảo nào trông lại giống nàng ấy như thế, mọi hành động cử chỉ ngày trước của con bé cũng giống hệt nàng ấy, cứ như nàng ấy ở ngay trước mắt vậy, không ngờ lại là nữ nhi của nàng ấy. 

Ông há miệng, muốn nói gì đó nhưng lại không sao nói ra được, hoàn toàn dựa vào khuỷu tay phải chống lên chân phải để đỡ nửa thân trên. 

"Đúng vậy, năm đó sau khi muội ấy hạ sinh Tịnh Nhi thì đột nhiên bị băng huyết, trước khi nhắm mắt xuôi tay muội ấy đã giao lại Tịnh Nhi và ngọc bội cho lão thần" 

Ánh mắt của Sở Thừa tướng mơ mơ màng màng giống như lại quay trở về ngày hôm đó. 

"Mẹ đẻ của Tịnh Nhi là muội muội ruột của lão thần, theo lý mà nói con bé nên gọi thần một tiếng cữu cữu. 

Ông nắm chặt bàn tay nhưng lại không cảm thấy đau, dường như tâm trí lại quay trở về ngày hôm đó, ông ngồi ở đầu giường nắm chặt tay Sở Tố Ngọc, lo lắng, sợ hãi, đau lòng, nhưng chỉ có thể nhìn sinh mạng của bà giống như bông hoa từ từ lụi tàn trong mùa thu. 

Sở Tổ Ngọc là muội muội ruột của Thừa tướng Sở Minh, năm đó sau khi hạ sinh Sở Kiều Tịnh ở Thừa tướng phủ thì qua đời. 

Lúc Sở Tổ Ngọc còn sống, bà chính là đệ nhất mỹ nữ chốn Kinh Thành thời bấy giờ, Thượng Quan Ý cũng không bằng được một phần ba của bà. Mà bây giờ Sở Kiều Tịnh cũng được di truyền bảy phần gương mặt của bà. Ba phần còn lại chắc là giống cha của nàng, kết hợp lại tạo thành một vẻ đẹp rất khác. 

"Trước khi nhắm mắt, muội ấy đã giao phó lại Tịnh Nhi cho lão thần. Nói kể từ nay trở đi con bé sẽ là nữ nhi của lão thần" 

Sở Thừa tướng đang vô cùng đau lòng, đôi mắt cũng không chịu nổi nữa, nước mắt nóng hổi lập tức chảy xuống. 

"Hồi Tịnh Nhi còn nhỏ thì vẫn chưa nảy nở, tuy con bé có gương mặt hao hao mẫu thân nhưng nói là nữ nhi của lão thần cũng chưa từng có ai nghi ngờ." 

"Sau này Tịnh Nhi bất hạnh trúng độc, vết sẹo trên gương mặt đã che đi diện mạo vốn có của con bé, ngay cả lão thần cũng chưa từng thấy được dáng vẻ thật sự của con bé." 

"Nhưng sau này con bé bình phục, ngươi cũng biết nhưng ngươi lại dặn con bé không được để lộ gương mặt thật sự của mình, mục đích chính là sợ trẫm cướp Sở Kiều Tịnh 

khỏi tay ngươi." Đột nhiên Hoàng thượng nổi cơn thịnh nộ, ném chuỗi hạt phỉ thuý sáu viên về phía Sở Thừa tướng. 

Hạt ngọc rơi lộp bộp dưới đất, lại càng chói tai hơn trong không gian rộng lớn này, không biết hạt ngọc đã lăn lóc đến chỗ nào, có một hạt lăn đến bên chân Sở Thừa tướng khiến ông hoảng hốt. 

Cục diện hiện tại đang đi theo chiều hướng không thể khống chế được, trái tim Sở Thừa tướng cũng giống như một cái động không đáy, cứ thể để mình rơi vào trong đó. "Sở Minh ơi Sở Minh, nếu trẫm biết, trẫm còn có thể đi đến Thừa tướng phủ của ngươi bắt ép một đứa trẻ được ư? Mà sau khi con bé được gả cho Thần Vương, chẳng lẽ ta còn có thể hạ chỉ bảo chúng hoà ly sau đó lại để cho con bé tiến cung chắc? Ngươi đúng là quá coi thường trẫm rồi!" 

"Đây là di thư của Ngọc Nhi, lão thần cũng không dám không nghe theo. Hoàng thượng minh giám, tuy Ngọc Nhi không nói rõ sự tình với lão thần nhưng lão thần đoán là muội ấy vốn không hề có ý định che giấu Hoàng thượng, nhất định muội ấy còn có nỗi khổ tâm khác. 

"Khổ tâm gì?" 

"Hiện tại lão thần vẫn chưa biết." 

"Khốn nạn! Ngươi đừng tưởng nói nhăng nói cuội vài câu ở đây là trẫm sẽ tin ngươi!" 

Hoàng thượng tức giận, quắc mắt nhìn Sở Thừa tướng, nhưng thấy ông có vẻ không nói năng linh tinh, trong lòng vẫn có chút nửa tin nửa ngờ. 

Giọng nói tức giận của Hoàng thượng vang vọng khắp Kim Loan điện, đến cả ngoài của cũng còn nghe thấy. 

Dạ Chí Thần thấy Hoàng thượng thật sự nổi trận lôi đình thì vô thức nắm tay Sở Kiều Tịnh, ra hiệu cho nàng đừng sợ, đã có hắn ở đây rồi. 

Sở Kiều Tịnh nhìn bàn tay đang nắm chặt lấy tay mình của Dạ Chí Thần, gân xanh trên mu bàn tay hắn hiện rõ, đoán chừng bây giờ hắn đang lo lắng. 

Rốt cuộc trong điện đã nói những gì, không một ai biết được, Trần công công là người đi theo bên cạnh Hoàng thượng lâu năm nhưng lại không hỏi ra được gì từ chỗ ông ta, cảm giác bất lực này thật sự rất nóng ruột. 

Sở Kiều Tịnh đảo mắt, từ từ ngẫm nghĩ lại, nàng cũng có thể hiểu được đại khái chuyện trước đây rồi, có lẽ liên quan đến Hoàng thượng, Sở Thừa tướng và cả nữ nhân trông rất giống nàng nữa. 

Nhưng còn cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nếu bọn họ không nói thì nàng cũng sẽ không bao giờ biết được. 

Sở Thừa tướng quỳ dưới đất, dù Hoàng thượng tức giận như thế nhưng ông không hề hối hận, chỉ cần có một phần vạn khả năng đẩy Sở Kiều Tịnh vào tình thế nguy hiểm, bằng mọi giá Sở Thừa tướng cũng muốn bảo vệ nàng. 

"Năm đó Hoàng thượng đã tặng miếng ngọc bội này cho Ngọc Nhi, nói nó giống như kim bài miễn tử. Nay lão thần sử dụng kim bài miễn tử này để xoá bỏ nỗi đau về da thịt cho Tịnh Nhi. 

Noi xong, Thừa tướng liền dập đầu, qua một hồi lâu cũng không đứng dậy. 

Nụ cười mỉa bên môi Hoàng thượng ngày một rõ ràng, cuối cùng cũng bật cười thành tiếng. 

Ông nhìn miếng ngọc bội trong tay mình, vuốt ve những đường vân do chính tay mình khắc lên. 

Miếng ngọc bội này là thành quả của tình yêu và tâm huyết của ông. Ngày ông tặng nó, không ngờ có một ngày nó lại quay trở về bên ông. 

Ông cố gắng làm dịu đi lồng ngực phập phồng kịch liệt như sóng đánh vào bờ, từ từ quay trở lại dáng vẻ lạnh lùng, cửu ngũ chí tôn như thường ngày, sau cùng những tình cảm kia cũng chỉ chiếm một phần nhỏ trong trái tim ông thôi. 

"Truyền cho mọi người đi vào đi!" 

Hoàng thượng nói với Trần công công, còn một chuyện ông vẫn chưa hỏi rõ ràng. 

Sở Kiều Tịnh cảm nhận được ý lạnh toát ra từ người Hoàng thượng thì nghĩ bụng không ổn rồi. 

Dạ Chí Thần nhìn Sở Thừa tướng vẫn đang quỳ dưới đất, hắn càng thêm lo lắng hơn, nhưng khi đối mặt với ánh mắt chằm chằm của Hoàng thượng khi nhìn mình, lòng hắn trùng xuống, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc. 

"Sở Kiều Tịnh, ngươi bước lên trước đi, để trẫm nhìn kỹ ngươi. 

Giọng điệu của Hoàng thượng có thêm vài phần sốt sắng, nhưng sự tỉnh táo còn sót lại khiến ông vẫn giữ được tôn nghiêm của Hoàng thượng. 

Sở Kiều Tịnh bước lên phía trước vài bước, đứng dưới bậc cầu thang, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào ánh mắt dường như hơi rưng rưng lệ của Hoàng thượng. Bởi vì ánh mắt của ông khi nhìn nàng sắng quắc, khiến nàng không biết Hoàng thượng sẽ xử lý mình thế nào. 

Linh khí khiến người ta rung động, khí chất kinh diễm nhưng lại rất thanh thuần, cộng thêm gương mặt chỉ nhìn một lần là say đắm ngàn năm, là độc nhất vô nhị trên thế gian 

này, ngoại trừ con cái của Sở Tố Ngọc ra thì cũng chẳng còn ai khác nữa. 

Chỉ là so với Sở Tố Ngọc, Sở Kiều Tịnh có nhiều thêm sự kiên quyết và lạnh lẽo, cả những thứ không miêu tả được thành lời nữa 

Hoàng thượng nhếch miệng, niềm vui sướng trong đôi mắt càng lúc càng rõ ràng. 

Không ngờ đời này ông còn có thể gặp lại gương mặt ấy, nhưng niềm vui sướng này lại dần dần chuyển hóa thành cô đơn, rốt cuộc cũng chẳng phải nàng ấy, cũng chẳng phải là nàng ấy của năm đó. 

Cảnh còn nhưng người thì đã mất, Hoàng thượng lại từ chàng thiếu niên năm ấy quay về với Hoàng thượng của hiện tại, ông híp mắt tức giận nhìn Dạ Chí Thần. "Thần Vương, lúc con vừa mới vào điện, trẫm nghe những lời con nói như thể con đã biết Sở Kiều Tịnh là phường chủ của Hồi Hồn phường từ lâu rồi đúng không?" 

eyJpdiI6Ikw5YWxKejdQdTFkeGMyaFU1OGEwelE9PSIsInZhbHVlIjoiVUIzMGhhRWhSWk81dlZjdVl2QzMxZWpsa2NyXC8xXC8rOWVlMzZha2g3YW1qejNPOWRVNGJjd2VLejc5bGNRSER0Y2EyVXRON0J3TzBad25xMTBhSjhTXC9jMFNuZ3k0SERNQXN6TGpYalQ1dW45eVZiN1diV2hKdDdCNjhKUjI4dkJBaWVmTmRWZEN6TXVQWUZzS1ZpNEdYQVozcGxab3NXMUpnZ1hMd3RVUXQ1UjhMSEZYR3RzUzlRYU92RkhteGlFYVRnWUd5T2V1Vkw3NlVKdkkreVRqMjBDeHZnTFNmSDBzWU5qMWFXYWxsN1dxU3J4aVNyTDE3RFREOFE1bDZnK2ptQXI5VklTbVZJb1pnYk82bThBeHVpdmY1Y1wvZ0V1Q3M5SUg3dGlwbjk3NVwveUdkazhmM2o2eUJoVEpQWGNDdG9RS1EzdHYrM1BuRFJ4QllNdXVyR1lPRFlHMXNsSjMxeW9weUtoQTlpQ3QyTDNocUROZmhCK2FSRCt1R0ROdmMiLCJtYWMiOiI0YjZkYjBlNmIzMTYzMThmMzc5ZDIwMTNiODVhODEwYTM5NjAwMDQwZDA3YWUyMDI4MGUyZWNkZTIyMjhmMDgyIn0=
eyJpdiI6IjBSTUY1REwzcktNbXNJQ0lWem12VFE9PSIsInZhbHVlIjoiNTVcLzNRTmlmOXZneERmcHhiWWhCSEllOWd4TThTZHNUbWZSRnRJTE13K25LR2NpVkxDTTdhK0FzYm5tNDBuZlNuZnFRczA0bnAwWlo5V000ckM3ZlcrRU5jdU00T1pxanVuQVlCbjBxbllRPSIsIm1hYyI6IjZiNmVhOTI5OTI0NzQzMWNiZTkzZDZkMmYwYWRkZjYxMDJmMDQ0MjU0MDU3ZWQ1ZGZkMmRlMDk5MTJhYjYzYmQifQ==

Dạ Chí Thần biết sẽ không che giấu được nữa nên liền thẳng thắn thừa nhận: "Nhưng chắc chắn Tịnh Nhi không có bất kỳ hành động thông đồng với người ngoài, nhi thần có thể lấy mạng sống của mình ra để thề"

Advertisement
x