Mọi người chỉ thấy Sở thừa tướng lấy một vật gì đó từ trong túi áo ra, còn chưa thấy rõ là cái gì đã bị Trần công công lấy mất giao cho Hoàng thượng. 

Mọi người đều tò mò, rốt cuộc là cái gì mà lại khiến Sở Thừa tướng trở nên hùng hồn và tự tin chỉ trong nháy mắt như vậy? 

Dạ Chí Thần chỉ thấy vật đó có một bông hoa màu đỏ, nhưng giác quan của Sở Kiều Tịnh tinh tường gấp mấy lần người bình thường, cho nên khi Sở Thừa tướng giao nó cho Trần công công, nàng đã nhìn thấy rõ vật kia. 

Đó là một khối ngọc bội màu xanh biếc, khắc hoa văn vô cùng tinh xảo. 

"Hoàng thượng, đây là ngọc bội năm xưa người tự mình ban tặng, thần nghĩ đến đây chắc hẳn người cũng đã nhớ ra rồi" 

Tuy giọng nói của Sở Thừa tướng rất vững vàng, nhưng nếu lắng nghe cẩn thận thì vẫn có thể nghe thấy trong lời nói có chút run rẩy. 

Hoàng thượng vừa cầm lấy ngọc bội kia đã lập tức kinh ngạc đến mức nói không nên lời, ông lật qua lật lại chăm chú quan sát kỹ nhiều lần, xác định đây chính là khối ngọc bội năm đó. 

Biểu cảm trên mặt ông chuyển từ kinh ngạc đến tiếc nuối, rồi hối hận, cuối cùng lại biến thành phẫn nộ. 

Mấy loại cảm xúc xen lẫn vào nhau, làm cho Dạ Chí Thần cũng khó có thể phân biệt được rốt cuộc phụ thân mình đang suy nghĩ điều gì. 

"Khối ngọc bội này, lại ở trong tay người ư." 

Hoàng thượng tức giận siết chặt ngọc bội trong tay, cảm nhận cơn đau do các cạnh của nó cấn vào da thịt. 

"Vâng ạ, trước khi đi muội ấy đã trịnh trọng giao cho lão thần, dặn dò lão thần tuyệt đối không được làm mất nó. Di ngôn của muội ấy, lão thần vẫn luôn ghi nhớ trong lòng. 

Trên mặt Sở Thừa tướng hiện vẻ bi thương, giống như đang chìm vào dòng hồi ức cũ, sau đấy lại đột nhiên tỉnh táo lại, chắp tay nói với Hoàng thượng. 

"Thần còn có một người muốn thỉnh cầu Hoàng thượng gặp một lần. 

"Nàng ấy vẫn còn sống ư?" Hoàng thượng lập tức lộ ra vẻ chờ mong, nhưng nghĩ đến vừa rồi Sở Thừa tướng nói "trước khi đi", "di ngôn", ông lại quay về dáng vẻ uy nghiêm bất khả xâm phạm thường ngày, che dấu đi nỗi thất vọng đau khổ. 

"Là ai?" Hoàng Thượng tò mò hỏi. 

Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh quay sang nhìn nhau, không hiểu Hoàng thượng và Sở Thừa tướng đang nói cái gì, vừa tò mò vừa đồng loạt nhìn về phía cửa Kim Loan điện, xem rốt cuộc là ai mà có thể khiến cho Sở Thừa tướng công khai đối kháng với Hoàng thượng như vậy. 

"Kiều Tịnh, lột vết sẹo trên mặt của con ra đi" 

Bất ngờ nghe thấy tên mình, Sở Kiều Tịnh hơi kinh ngạc, thì ra người mà Sở Thừa tướng nói chính là mình. 

Trong lòng Sở Kiều Tịnh đầy nghi ngờ, nàng nhìn về phía Sở Thừa tướng, vẫn còn nhớ rõ lúc trước Sở Thừa tướng đã dặn đi dặn lại, bảo nàng tuyệt đối không được để người khác nhìn thấy gương mặt thật của mình, sao bây giờ lại... 

Nhưng nếu phụ thân đã bảo nàng làm vậy thì chắc ông cũng có lý do riêng của mình. 

Sở Kiều Tịnh đánh mắt nhìn Dạ Chí Thần, lấy ra một bình sứ nhỏ từ trong tay áo, đổ thuốc bên trong ra rồi bôi lên mặt của mình, sau khi đợi một lát, nàng từ từ lột bỏ vết sẹo trên mặt của mình đi. 

Mọi người trên điện lập tức mở to hai mắt nhìn kỹ khuôn mặt thật của Sở Kiều Tịnh. 

Tưởng Nhã Linh không thể tin nổi dung mạo của Sở Kiều Tịnh lại xinh đẹp như vậy, Dạ Chí Thần không rõ cảm xúc gì, chỉ cảm thán Sở Kiều Tịnh vẫn luôn lừa gạt mình, còn Hoàng thượng thì kinh ngạc khi diện mạo của Sở Kiều Tịnh quá giống cố nhân của ông, trong khi đó Trần công công như đã hiểu ra mọi chuyện nhưng vẫn im lặng. 

Phù dung chẳng đặng phấn hồng, 

Vàng châu điện Thủy hương xông dạt dào. 

Lả lơi khép cánh thu đào, 

Màn se bóng nguyệt chốn nào quân vương. 

(Dịch nghĩa: 

Phù dung không bằng vẻ điểm trang của người đẹp. Từ thuỷ điện, gió đưa tới mùi thơm ngọc ngà. 

Gạt bỏ nỗi hờn giận, đôi mắt người đẹp mơn man khép hờ. Đêm ngày đứng dưới ánh trăng sáng chờ đợi ân huệ của vua.) 

Nếu Sở Kiều Tịnh trang điểm thì dù có đứng trong hậu cung ba ngàn giai nhân vẫn vô cùng nổi bật. Mà lúc này nàng không trang điểm, trang phục thanh thuần sạch sẽ nhưng vẫn sánh ngang chín phần với Tưởng Nhã Linh trang điểm tỉ mỉ kia. 

Thấy ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía mình, Sở Kiều Tịnh bỗng thấy không biết phải làm sao. Bởi vì đứng gần với Dạ Chí Thần, nàng nhỏ giọng nói bằng âm thanh chỉ có hai người có thể nghe thấy: "Có cơ hội sẽ giải thích sau. 

Nhận được ánh mắt nhắc nhở của Sở Thừa tướng, Sở Kiều Tịnh lập tức quỳ gối trên đại điện, dập đầu nói: "Kiều Tịnh vẫn luôn dùng gương mặt giả để lừa gạt phụ hoàng. Xin phụ hoàng thứ tội." 

Hoàng thượng ngơ ngác trên long ỷ, đến khi nghe thấy giọng nói của Sở Kiều Tịnh mới hoàn hồn lại, bảo nàng ngẩng đầu lên, sau đấy ông cố gắng vươn mình tới trước để nhìn rõ nàng hơn một chút, không bỏ qua bất kỳ một chi tiết nào trên mặt nàng. 

Trong lòng ông như có sấm sét rền vang, trong lúc hoảng hốt còn tưởng mình nhìn thấy nữ tử kia, miệng ông lẩm bẩm một câu gì đó mà không ai nghe thấy. 

"Tội khi quân, theo luật phải giết, phụ hoàng, người xem nàng ta.." 

"Câm miệng!" 

Tưởng Nhã Linh không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào có thể trừng trị Sở Kiều Tịnh, nhưng lại bị Hoàng thượng trực tiếp kêu câm miệng lại. Nàng ta tức giận nhìn về phía Sở Kiều Tịnh, không ngờ con khốn này lại có thể tự chữa trị cho mình, hơn nữa còn có diện mạo xinh đẹp cỡ này, đúng là khiến nàng ta ghen tị đến mức bốc khói. 

Dạ Chí Thần cũng kinh ngạc, nhưng Sở Kiều Tịnh vừa nói sẽ giải thích sau, hắn tin tưởng nàng sẽ không vô duyên vô cớ làm như vậy, cho nên chỉ đứng bất động ở một bên, lẳng lặng nhìn mọi chuyện phát triển như thế nào. 

"Hoàng thượng, lão thần có chuyện muốn nói với Hoàng thượng, nhưng thần hy vọng có thể nói riêng với người." 

Sở Thừa tướng quay sang nhìn Sở Kiều Tịnh, chậm rãi mở miệng. 

Ông đã sớm đoán được biểu cảm hiện tại của Hoàng thượng, lần đầu tiên ông nhìn thấy gương mặt thật của Sở Kiều Tịnh thì đã biết nếu để người khác nhìn thấy, rồi lại truyền đến tai Hoàng thượng, cuộc đời của Sở Kiều Tịnh sẽ không còn sự bình yên nên có nữa. 

Nếu không phải hôm nay rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, thật sự không còn cách nào khác, Sở Thừa tướng sẽ nhất quyết không để khuôn mặt thật của Sở Kiều Tịnh lộ ra trước mắt mọi người, nhất là với Hoàng thượng. 

"Các ngươi lui ra ngoài điện chờ hết đi, Trần công công, ngươi cũng lui ra luôn." 

Hoàng thượng phất phất tay, Trần công công đáp một tiếng rồi đi ra ngoài cùng mọi người. 

"Kiều Tịnh, con cũng đi đi." 

Sở Kiều Tịnh ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt trầm ổn của Sở Thừa tướng, gật đầu với ông, sau đó đi ra ngoài cùng với Dạ Chí Thần. 

Cánh cửa Kim Loan điện bị Trần công công che lại, canh giữ bên cửa không cho bất kỳ ai tới gần. 

Dạ Chí Thần nhỏ giọng hỏi Trần công công rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vẻ mặt Trần công công sầu khổ: "Tổ tông của ta ơi, Hoàng thượng cũng đuổi lão nó ra ngoài cơ mà, ngài tưởng ta còn có thể biết cái gì chắc?" 

Dù biết rõ cũng làm như không biết. Trần công công đã ở bên Hoàng Thượng nhiều năm như vậy, trong lòng rõ hơn bất kỳ ai khác. 

Tưởng Nhã Linh ở bên cạnh dậm chân một cái, xoắn chiếc khăn tay, không cam lòng nói: "Tại sao phải bảo chúng ta ra ngoài, rốt cuộc con khốn Sở Kiều Tịnh với Sở Thừa tướng đã cho Hoàng thượng ăn thứ bùa mê gì mà có thể làm Hoàng thượng nghe lời bọn họ như vậy." 

Sở Kiều Tịnh còn chưa nói gì, Dạ Chí Thần đã bước tới chỗ Tưởng Nhã Linh trước, lạnh lùng nói với nàng ta: "Tưởng Nhã Linh, nếu ngươi không biết nói chuyện thì câm miệng ngay cho bổn vương. Nếu không, để cái tát của bổn vương giáng xuống thì e là ngươi không chịu nổi đâu. 

Tưởng Nhã Linh bị sát khí trên người Dạ Chí Thần phát ra dọa cho tới mức hoảng hốt, nhưng vẫn cứng miệng lí nhí nói. 

"Thần Vương, ngươi cũng chỉ là phật bùn qua sông* thôi, tính mạng của bản thân còn khó bảo toàn. Một khi tội danh thông đồng với địch phản quốc bị định cho Sở Kiều Tịnh, ngươi tưởng ngươi có thể thoát thân được chắc?" 

(*: ý bản thân còn chưa lo được, không thể lo cho người khác) 

eyJpdiI6IkhqaVUrakxEakE3dG5QVm9kYkhEcVE9PSIsInZhbHVlIjoia3RRanpkU3hxSHNSWDZMbVI1MjRHR2tzRUw3M3MxNjhkV0RQa3FcL1JaM2w5UXpITERGUzNOaENvUzkxVUlkeEVvcXppeldMcDA2WUpNcjZ0bHYzMlRlUnluSHh5SlNcL3ZlVDA5d3RcL3dBc1JiTjlvQnVwazlUVWc1WGN2d2JFVlwvUVpkWnpaaUNKbUdTRmdkY3IxV2lWdnJQVHhRODd6SVpLRlNCWHdCaEs0SVBuSDhiQ1J6OUwyZU9Ic1UwOU8rUU9JcVBFblFTSllcLytpNnlRdUlEeEFkRzl4ZHdcL2p6SGNnXC9CbmQ5UmJWb0w1SFR0Sk85QVEyanNLNUxVXC8weTAzSnhzVStUWnhvMjhMUXE3dEx5UUJyZzdGcWxOc2l3UENqd05vSkc5THFKTGpWc21CdCt5cFM3UHJ5eFZDa1gxMVFFZTk0VmFicTFGUG14ekR3M1hkazlFejkwNWNcL1RcL2JNT29yVjFCaFc1MUlDcXNDdXZJaHhwWGtieVhqYUxBblFpNUY2eVZyQ1k0Ukd2VWFoajgyOGNiWHRDSFJlaURKVjVYcnRrYjFvUkU9IiwibWFjIjoiZjUxYzI3MWVlNTJmZGYyYTVhNGU0YWZiN2RlMzhkODE3YzcxMmExNjM0MmJjOTlhNjI3NjViZGIwYWQ0YWJkNCJ9
eyJpdiI6IlBsXC9ScFd5a0J6dUR4TlI5eWY3MXZ3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImMxSlM4VGsxVFlkdCtad29RSFJFQ2xnN3Q5S0diQmhxU3dMbWNFVHZiTTBvSUNiaWdIYWJGUDVtdkVGSTdzWENid2YzSVwvY21WSnk3RDREU2lqTStCOXdxXC80NVpuQ2U2aFIrQ3gwN0ZhN2xXM0YwaitWaWJsZDdLVzVKNnNBMFpQVTFoTFM5Kzc0cnRmWWtCY3VSd1Y0TzNyT0xWWmlCTzZXeVN0YWR6aUJ4SGNsdEx1UHF6bGNNTkVscHFHOHJCelROQzFPU3NqMEZCcnNEWlRQWEE4aWZvRmdhT1BOMzBPZ2RsVWd3YXdyVHd0N2JmNVA5VzArVXVrcFRMbGZvanptOWk0XC9jUUs5c3doN3NEUXJkOERydkZsd3Fsc25QYnNmWENDamtoV1pkVzV5cXhaVm54YTlXSnNOcUlacDVNdUFGeDFqMlNweXordnN5c0lRSm1hMzRTUG9Tc2RacTRNa1hlXC9SOGQ2ZExQNzl1bWpsdkdHcExKY0dIWHVETkFvbHk5NWM1Qk16RXRvR2psVzdiOEZxUDJcL05LZnVweXhteGxVUThhM000MDF6N0swdWdqNElzUW5QODJyNzhIbVgzNXNxbU5oR1dlTXB1NjMyUUZhanlLXC8xaEZ2XC9OSWc4ZElBTDVKWm15R2JiUmtLTjl6ejZJbSt0MzNIVmNRYUV5S2k1SGRkT0tWWTdtSjlEbXBnZVE9PSIsIm1hYyI6ImNiZTYxNDBiMTNkYmQ4YmZiOTYzODBhMWUyNGEwNjMyNzMwNmZlOTgxZTk3MjgzNGE1NTUyYTlkMWIwMjdhYzMifQ==

Nghe xong những lời này, Hoàng thượng kinh hãi như vừa mới bị một luồng sét đâm sượt qua đỉnh đầu.

Advertisement
x