Giọng nói Sở Kiều Tịnh đã bắt đầu run rẩy, vừa dập đầu đứng dậy hốc mắt đã đỏ hoe. 

"Chuẩn." 

"Tạ ơn Hoàng thượng." 

Sở Kiều Tịnh quỳ bò đi đỡ Thừa tướng đứng dậy, nhanh chóng thấp giọng nói bên tai ông: "Con chưa từng làm vậy, phụ thân yên tâm đi" 

Sở Thừa tướng đau lòng nhìn Sở Kiều Tịnh, sự tin tưởng trong mắt nói cho nàng biết, trước giờ ông chưa từng hoài nghi nàng sẽ làm chuyện như vậy. 

Chẳng mấy chốc Trần công công đã trở lại, vừa rồi Hoàng thượng bảo ông ta đi hỏi thăm tình huống mà mật thám nhìn thấy ở Hồi Hồn phường, mật thám đã thuật lại rõ ràng tình huống lúc đó, Hoàng thượng nghe xong càng thêm tức giận, mím môi, sát khí đằng đẳng. 

Nhưng mật thám quả thật không nhìn thấy bọn họ có hành động bí mật qua lại nào, cho nên không hề bẩm báo ngay cho Hoàng thượng. 

Hoàng thượng đầy nghi ngờ, giữa hàng lông mày vì quanh năm nhíu chặt nên đã tạo thành vài nếp dọc, giờ lại càng sâu hơn. Ông nhìn những người dưới điện ai cũng khăng khăng mình đúng, bỗng chốc không thể phân biệt được ai đang giấu diếm lừa gạt. 

"Chuyện này hệ trọng, trẫm không thể chỉ nghe lời nói một phía mà có thể tin tưởng ngay không chút e dè được. Sở Kiều Tịnh, ban nãy ngươi nói sẵn sàng chứng minh sự trong sạch của mình bằng bất kỳ cách nào, ngươi có biết chỗ Cẩm Y vệ có bao nhiêu cách tra tấn người không? Trẫm khuyên ngươi, nếu còn gì muốn nói thì mau chóng nói ra ngay lúc vẫn còn mạng đi." 

Cho dù nàng là Thần Vương phi hay là nữ nhi của Sở Thừa tướng, chỉ cần nàng dính tới chuyện quốc gia đại sự thì mạng của nàng chẳng còn chút quan trọng nào nữa. "Tịnh Nhi không còn lời nào để nói cả. Cho dù sử dụng cả cực hình của Bất Dạ Quốc, chuyện Tịnh Nhi chưa từng làm thì vẫn là chưa từng làm" 

Dáng vẻ không chút sợ hãi, thản nhiên chấp nhận cái chết của Sở Kiều Tịnh khiến Hoàng thượng thầm kinh ngạc. 

Nghe thấy nhắc đến Cẩm Y vệ, Sở Thừa tướng hoảng sợ nhìn Sở Kiều Tịnh, nước mắt rơi dài trên khuôn mặt hằn rõ dấu vết năm tháng của ông, ông lập tức vừa sốt ruột vừa đau lòng quỳ "bộp" xuống, khàn giọng nói với Hoàng thượng. 

"Không được đâu Hoàng thượng, dù là người có cơ thể cường tráng đưa đến tay Cẩm Y vệ cũng phải mất nửa cái mạng. Tịnh Nhi chỉ là một cô nương yếu đuối, Hoàng thượng, nữ nhi của thần tuyệt đối không có ý đồ mưu phản đâu ạ!" 

Nghe Sở Thừa tướng tin tưởng mình vô điều kiện như vậy, còn dốc hết sức giải thích cho mình, mũi Sở Kiều Tịnh cay cay, nước mắt cũng không kìm được mà chảy dọc trên mặt nàng, rơi xuống vạt áo. 

Một người luôn luôn trầm ổn, luôn luôn bình tĩnh kể cả khi đối mặt với sóng gió như Sở Thừa tướng mà giờ cũng hốt hoàng luống cuống, có thể tưởng tượng được mẫu thân nàng sẽ càng lo lắng hơn nhiều. 

"Áp giải Sở Kiều Tịnh đến Củng Vệ ti, giao cho Cẩm Y vệ!" 

Hoàng thượng chậm rãi nhắm hai mắt lại, hạ lệnh không chút lưu tình. 

Nếu đã biết Sở Kiều Tịnh có qua lại với người Tây Quận thì Hoàng thượng phải xác định rõ ràng rốt cuộc họ có quan hệ gì không. 

"Khoan đã!” 

Dạ Chí Thần mặc một bộ khải giáp màu tím bước đi dưới nắng vàng, thong dong bình tĩnh đi vào Kim Loan điện, tức khắc chặn ánh sáng chói lòa sau lưng. Khuôn mặt ngược sáng càng lộ ra vẻ lạnh lùng, nhưng đôi mắt kia lại có chút phiếm hồng. 

Sở Kiều Tịnh và mọi người đồng loạt quay đầu nhìn về phía người đang tới, khi khuôn mặt kia đập vào mắt, tâm trạng căng như dây đàn của nàng bỗng nhiên buông lỏng, từ hoảng hốt vừa rồi biến thành bình tĩnh, không có nguyên nhân gì khác, chỉ vì nàng tin Dạ Chí Thần sẽ tin nàng. 

Trong mắt nàng hiện vẻ vui sướng, giống như một kẻ lữ hành giữa trời đất nóng khô đột nhiên nhìn thấy một rừng cây ăn quả. 

Dạ Chí Thần quay sang nhìn Sở Kiều Tịnh, khẽ gật đầu với nàng, sau đó lập tức quỳ xuống hành lễ với Hoàng thượng. 

Áo giáp va chạm với mặt đất phát ra âm thanh nặng nề. 

Tiếng vang này tựa như đập vào trong lòng Hoàng thượng, ông từng nói với Dạ Chí Thần, thà giết nhầm một trăm chứ không bỏ sót một người. 

Ông tưởng rằng nhi tử mà ông coi trọng nhất sẽ hiểu rõ mình nhất, nhưng không ngờ lúc này nó lại vì một nữ nhân có khả năng là gián điệp mà hoàn toàn quên mất lời dạy mình đã từng nói với nó, có lẽ ngay từ đầu chuyện ban hôn đã là âm mưu của Sở Kiều Tịnh. 

Hoàng thượng nhìn Dạ Chí Thần bằng vẻ mặt nghiêm nghị, trong mắt cũng thoáng hiện vài phần thất vọng, nhưng kế đó lại có vài phần bất đắc dĩ, đứa con này, quả nhiên là giống mình nhất. 

"Phụ hoàng, nhi thần cảm thấy việc này có gì đó không ổn thỏa. Nếu Tịnh Nhi thật sự là gián điệp của Tây quận thì chắc chắn sẽ không đến mức cả nhi thần và mật thám không tra ra được gì. Nàng ấy là phường chủ Hồi Hồn phường, tiếp đãi tất cả khách nhân cũng là chuyện bình thường" 

Dạ Chí Thần nói ra suy nghĩ của mình một cách trật tự, không chút hoang mang. 

"Huống hồ, nếu Tịnh Nhi thật sự là gián điệp, vậy sao nàng phải khống chế dịch bệnh mà tất cả thái y đều không thể làm gì? Sao nàng phải nói cho nhi thần phương án trị thủy?" 

Dạ Chí Thần vừa dứt câu, Tưởng Nhã Linh đã lập tức tiếp lời: "Đương nhiên là vì để có được niềm tin của mọi người, giúp nàng ta có thể thu thập được càng nhiều tin tình báo hơn nữa" 

"Hiên Vương phi, trước khi nói chuyện nhớ động não chút đi. Chẳng lẽ để dịch bệnh và lũ lụt khiến Bất Dạ Quốc gặp tai ương ngập đầu lại không nhanh hơn thu thập tin tình báo, sau đó mới tìm cách đối phó Bất Dạ quốc sao!" 

Dạ Chí Thần phẫn nộ nhìn Tưởng Nhã Linh, ánh mắt lạnh như băng hung ác, giống như một con mãnh thú mang ý định tấn công, làm Tưởng Nhã Linh sợ tới mức lập tức câm miệng. 

Dạ Chí Thần chỉ lo trừng mắt nhìn Tưởng Nhã Linh, lại không để ý tới phần suy nghĩ bị che giấu, không thể nắm bắt trong mắt Hoàng thượng. 

Lúc này Dạ Minh Hiên đang ở Vương phủ, vừa cầm quyển sách vừa chơi cờ. Hắn ta ngồi trước bàn cờ, đi xong quân đen rồi lại đi quân trắng, vẻ mặt chăm chú, cứ như không hề hay biết gì về tranh chấp trên triều đình. 

Thân tín bên cạnh hắn ta bưng một chén trà đưa đến bên cạnh, khom lưng nhỏ giọng nghi ngờ hỏi: "Chủ nhân, ngài không vào cung xem thử sao? Chẳng phải ngài vẫn nhớ mãi không quên Thần Vương phi ư? Không đi giúp nàng thật ạ?" 

Dạ Minh Hiên nghe thân tín nói vậy, ánh mắt hơi run lên, đánh mắt nhìn quyển sách, rồi lại nhìn về bàn cờ, phát hiện trong lúc hoảng hốt mình đã đi nhầm tận hai nước cờ rồi. 

Hắn ta ném phăng quyển sách sang một bên, nhận lấy chén trà, hơi nóng mờ mịt làm mờ vẻ mặt của hắn. 

"Nếu giờ ta tới nói giúp cho nàng thì sẽ khiến phụ hoàng nghi ngờ ta. Hơn nữa lúc này Sở Kiều Tịnh thật sự đang ở thế bất lợi, cứ đợi thêm đã, nếu ta tìm được cơ hội thì sẽ tới 

cầu xin với phụ hoàng." 

Dạ Minh Hiên ngẩng đầu, nhìn quân cờ dày đặc trên bàn cờ, tâm tư kín đáo nói. 

"Nếu như có thể mượn Sở Kiều Tịnh để Hoàng thượng hoài nghi Dạ Chí Thần, mà ta lại nghĩ biện pháp cứu Sở Kiều Tịnh ra, đến lúc đó nàng sẽ cảm động và nợ ta một ân tình, chẳng phải là một mũi tên trúng hai đích sao." 

"Chủ nhân thông minh, là thuộc hạ suy nghĩ không chu đáo." Thân tín lại lui về một bên, lẳng lặng chờ đợi. 

Lúc này trên Kim Loan điện, cơn giận càng ngày càng sôi trào trong lòng Hoàng thượng, nàng vừa là Vương phi lại vừa là nữ nhi của Thừa tướng, dây dưa tới rất nhiều người! 

Cho nên, ông nhất định phải thẩm vấn rõ ràng! 

"Áp giải Sở Kiều Tịnh đến Củng Vệ ti!" 

Thị vệ canh giữ bên ngoài Kim Loan điện nghe lệnh tiến vào, Dạ Chí Thần che chở Sở Kiều Tịnh ở phía sau, nghiến răng nghiến lợi nói với Hoàng thượng từng chữ một: "Mong phụ hoàng thu hồi mệnh lệnh đã ban ra!" 

Thị vệ kia nghe lệnh Hoàng thượng, cho nên cứ thế tiến thẳng tới chỗ Sở Kiều Tịnh. Trong lòng Sở Thừa tướng như có một cái cái trống cực lớn đang gõ vang kịch liệt, theo bước chân của bọn họ, âm thanh cũng càng lúc càng lớn, càng lúc càng vang. 

eyJpdiI6IlFTYTd2R2MwZE1iSVhpVmRHUmd1c2c9PSIsInZhbHVlIjoiS0FTVEE1a1dVeG1OTXk0RmhwaTdnclV2MlllZTY5SUgwdUZIT3JkNEdoeW1qVE42eUhjd1BaTDlcL0hFTnFWTnRxaUtuV0p4Ujk5NnI1VFdqbEFETHRDVmpcL3NGM0V6SlJWemhxWXFjVWliSzZheDhxXC9PZVBFeTVjY3FCZjRpdUM1M1ZhQ3k0OUFXM0E2RnNLRDFoOTdNWFA0VmRzQzJkZWh2VlhxM1lZbHZnb0lQOUc2UjZWa1plblhvY0JTOVdJdUxRQTAwRW9tcXpWakVLY3Y4blF0MnlYXC9JQktJQ3JNc1VxZGFncW1tSXNzS3hmYWRRQlFIQkx1S0NhYUJWWDk3Z0h0WVQ5b0g3aVNteDFKXC9QbWRtK1FcL3BSdWFRSGVwNjJ6UktHRE5NbGlIREhSd0taWlVxS1wvdEJvbDcwNWpEaHpBRnh0Q3lQcjZOUCtxTkx3TWxaYlhZT2k0b2E5eVB4UUlUYkZtdHRLUXhBWjVEdE9YaHYwUGJEM0NyN09Bd240YStnQzBzdWpIRGo0SEZVaVwvMnpGQWI5TUZOTkhBQkNDSFFrY0kxRlRFPSIsIm1hYyI6ImUwNGE5ODc1MjdmNjVlOGRjYjJhZjAxN2M0NTNhNDQxMTY3YzFiMGM2MWYwNzAzYzMxNGVkODIyNTljZjdjZDUifQ==
eyJpdiI6IlpSVThPSEhpYmVBdGNHaDRROVhWc0E9PSIsInZhbHVlIjoiR05iOVp1U1Yxc0YwdmJjUTFNUVR1Z0NjVmVCUFUySzB6dEFybCtDSHhnTTFzbHN6djJ3YjlsYUFRenY1eHdyNmtQTmt4V044cUd6dHl4MVJWXC8zbXNGZHZsUHY5djh5dCsxMHZtRElcL29HZWNQcGxtVTJKdG9zaUZXT1V4ZFpEOTBjSTVMcit5Z2tBTUxWS0hQNTZYMG9xdmZKaWFucnhyNnpUckF4TllaRkw4OERNZDhQS2EzOVA4YThlVDdvV0hITjNxcXFaTVk2Z1FQVDVhMkVtd29WY2tjbXhYN1JuSEZ5eGE4ZjVhejRCWlFHeFhlRTdzRFQzY1dhXC85Zm5mYU5iODZcL1hFaTBEVXIwT2FsbG12Y09QXC9wdVljRFBwVDFqd3lucXI1Z0ZaYzJLaHNaNXNKOHpGcGxJN2lSbXc1am1zOXRGZ1Y1R0dYS0Nmd1M2ZmI4VXR5dGFNRlBZTGlsbllZZVVBRkxpTzA5U2VwK1Z2SHg5cVZJeUVVS1VEaTh4ejNBbWxGMXRDTXhmWVVCU00rWlhySStZVVAxWktVSVp0S24yMmZlRjBBPSIsIm1hYyI6IjNmMGViMjQxZWRiMjdkYzgyMTdmYzA2ZDQ4NzE3MWM3NDY0NzY3YmYyOWIyMWFmZGMwNjJhYjAzYTk2NTliYTEifQ==

Ông tuyệt đối không cho phép Sở Kiều Tịnh phải chịu chút tổn thương nào!

Advertisement
x