Lúc này Sở Kiều Tịnh đang bận bịu ở Hồi Hồn phường. Có đôi lúc mấy tên dân cờ bạc nổi hứng lên, nhất định phải kéo Sở Kiều Tịnh tới đánh cược vài ván.
Sở Kiều Tịnh không hề từ chối bất kỳ một ai. Nàng chỉ nhắc nhở bọn họ đừng để đến khi bạc rơi hết vào túi nàng lại tức giận đập bàn.
Sở Kiều Tịnh vừa bắt đầu chơi thì đã cảm giác được tiếng huyên náo trong Hồi Hồn phường đã nhỏ đi rất nhiều.
Lúc Dư Bắc vừa chạy đến định báo tin cho nàng, Sở Kiều Tịnh đã trông thấy Tưởng Nhã Linh đắc ý đứng cách đó không xa. Hai đội thị vệ đang bao vây chặt chẽ Hồi Hồn phường.
Toàn bộ Hồi Hồn phường lặng ngắt như tờ.
Tưởng Nhã Linh giơ lệnh bài của Hoàng thượng lên, nói với đám đông: "Thấy lệnh bài như thấy Hoàng thượng. Người đâu, bắt lấy tên phường chủ mật thám thông đồng với địch phản quốc!"
Sở Kiều Tịnh biết người Tưởng Nhã Linh muốn bắt chính là mình. Để tránh cho người vô tội bị thương, nàng đứng dậy đầu tiên.
Sau khi nàng bị Tưởng Nhã Linh bắt đi, Dư Bắc lập tức dùng khinh công vượt nóc băng tường chạy tới Thừa Tướng phủ.
Sở phu nhân nghe tin thị vệ bắt Sở Kiều Tịnh đi thì sợ đến mức suýt chút nữa hôn mê bất tỉnh. Sở Thừa tướng vẫn có vẻ bình tĩnh nhưng hai tay đã run rẩy, tim đập thình thịch. "Mau, mau đi tìm Thần Vương."
Sở Thừa tướng phân phó người. Sau đó ông quay về phòng thay quan phục, lập tức vào ngồi xe ngựa do Dư Bắc điều khiển chạy tới Hoàng cung.
Trên đường đi, Sở Thừa tướng hỏi Dư Bắc cụ thể nguyên nhân sự việc nhưng Dư Bắc không hề biết. Đừng nói là hắn ta, ngay cả Sở Kiều Tịnh cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Dư Đông biết bình thường vào lúc này Dạ Chí Thần đều ở trong quân doanh. Vì vậy khi hắn ta nhận được tin tức thì không dám chậm trễ một giây nào, vội vàng cưỡi ngựa chạy đến quân doanh.
Dư Đông bị ngăn lại ở cổng quân doanh. Hắn ta chắp tay nhờ binh lính gửi lời tới cho Dạ Chí Thần, Vương phi bị cấm quân bắt đi rồi.
Dạ Chí Thần nghe được tin này thì trong lòng trầm xuống. Hắn đã có suy đoán của mình nhưng không dám khẳng định, dù sao ngay cả hắn cũng không thể điều tra ra được gì, sao việc này có thể bị lộ?
Hắn giao hết công việc cho thân tín bên người, rồi cùng với Lương Nguyên cưỡi ngựa chạy về Hoàng cung.
Gió lạnh táp vào mặt Dạ Chí Thần nhưng hắn chẳng hề nhận ra. Hắn chỉ mím môi thầm cầu nguyện, trước khi hắn tới nơi tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì.
Trong Kim Loan điện, Hoàng đế mắt sáng như đuốc nhìn Sở Kiều Tịnh đang quỳ bên dưới nền gạch. Ông hít sâu một hơi, cố gắng nuốt xuống cơn tức trong lòng, nhẹ nhàng mở miệng nói: "Đối diện với trẫm mà còn không tháo mặt nạ xuống?"
Sở Kiều Tịnh biết việc đã không thể giấu được, đành vươn tay ra sau đầu cởi mặt nạ xuống.
Hoàng thượng thấy nàng không hề sợ hãi mà vẫn cứng rắn nhìn thẳng vào mình, đáy lòng chợt xúc động. Ông vẫn muốn cho nàng cơ hội giải thích: "Sở Kiều Tịnh, ngươi là Vương phi, tới Hồi Hồn phường làm gì?"
"Bẩm phụ hoàng, Hồi Hồn phường đã được con dâu mua lại cách đây không lâu. Con dâu chính là phường chủ của Hồi Hồn phường"
Sở Kiều Tịnh cung kính dập đầu. Mở sòng bạc là chuyện hợp pháp ở Bất Dạ Quốc, sao Hoàng thượng lại vì chuyện này mà cố ý dùng cấm quân bắt nàng tới Hoàng cung?
Sở Kiều Tịnh dập đầu xuống nền gạch lạnh buốt, cơn lạnh thấu xương khiến nàng đột nhiên nhớ lại mình từng gặp được Dạ Chí Thần ở Hồi Hồn phường. Hắn không phải người thích cờ bạc, chắc là tới để thăm dò chuyện gì đó.
Sở Kiều Tịnh ngẩng đầu, trong mắt lóe lên ánh sáng. Nàng lập tức ngước mắt lên.
Mấy ngày trước nàng từng gặp bảy, tám người Tây Quận ở Hồi Hồn phường. Lúc ấy nàng chỉ coi đó là chuyện bình thường, giờ xem ra chuyện hôm nay có liên quan đến bọn chúng?
"Phụ hoàng, rõ ràng Sở Kiều Tịnh đang che giấu sự thật. Nàng ta không chỉ là phường chủ của Hồi Hồn phường mà còn là mật thám của Tây Quận!"
Tưởng Nhã Linh nôn nóng không nhịn nổi, duỗi ngón tay thon dài chỉ thẳng vào Sở Kiều Tịnh, tức giận nói.
"Hiên Vương phi, ngươi nói phải có chứng cứ, nếu không có thì chính là ngậm máu phun người!"
Sở Kiều Tịnh trừng mắt nhìn Tưởng Nhã Linh. Vì muốn vu oan cho nàng mà nàng ta dám nói dối trắng trợn như thế này, nàng thật sự bội phục.
"Rõ ràng ngươi thường xuyên liên hệ với người Tây Quận, lại còn giấu diếm không báo cáo. Ta thấy ngươi chính là chủ nhân của bọn chúng chứ gì!”
Tưởng Nhã Linh biết được chuyện của Hồi Hồn phường nhờ mật hàm. Cho nên trong quá trình đối chất với Sở Kiều Tịnh, nàng ta không hề nhún nhường, thậm chí còn muốn áp đảo Sở Kiều Tịnh.
Sở Kiều Tịnh cẩn thận nhớ lại chuyện ngày hôm đó. Bảy, tám đại hán kia có dáng người cường tráng, mặt lộ vẻ hung ác, vừa nhìn đã biết không phải người dễ trêu vào. Bọn họ tới Hồi Hồn phường nhưng dường như không có hứng thú với chuyện cờ bạc, chỉ lôi kéo nàng đòi đánh cược mấy lần.
Còn nữa, lúc đó Dư Bắc cố ý vẩy nước lên người bọn họ, suýt chút nữa thì bị bọn họ đánh cho một trận. Nếu xung quanh có người tới gần chắc chắn sẽ bị bọn họ nhe răng trợn mắt dọa chạy mất. Nhưng khi bọn họ gặp nàng thì lại cung kính lễ độ, hiền lành có thừa...
Sở Kiều Tịnh nhíu mày thật chặt. Bảy, tám đại hán kia từng tới Hồi Hồn phường rất nhiều lần. Xem ra bọn họ cố ý tới tìm nàng, cũng cố ý để lộ ra dáng vẻ như vậy.
E là khi Dư Bắc khiến bọn họ phải đi thay quần áo thì bọn họ cũng đang cố ý lộ ra trước mặt mọi người mình là người Tây Quận.
Mưu kế này thật sự quá tinh vi, ngay cả Sở Kiều Tịnh cũng không nhịn được mà phải cảm thán. Người vu oan cho nàng thật sự đã nhọc lòng rồi.
Tưởng Nhã Linh thấy Sở Kiều Tịnh không nói được lời nào thì trong lòng cực kỳ vui mừng, nhưng trên mặt nàng ta vẫn phải tỏ vẻ căm hận.
"Phụ hoàng xem đi, rõ ràng Sở Kiều Tịnh không thể giải thích được cho nên mới không nói một lời"
"Sở Kiều Tịnh, ngươi giải thích rõ cho trẫm!" Hoàng thượng giận dữ, đập tay xuống ghế rồng.
"Sòng bạc là nơi hỗn độn tạp nham, bất kỳ ai cũng có thể tiến vào. Chỉ vì có người Tây Quận vào đó chơi mà người đã định tội cho Tịnh Nhi rồi sao?"
Sở Thừa tướng sải bước đi vào Kim Loan điện, lời nói khí thế của ông vang vọng khắp điện.
Giữa tiết trời lạnh mà trên trán Sở Thừa tướng đổ mồ hôi to như hạt đậu bởi vì lo lắng. Ông hành lễ với Hoàng thượng mà không hề nhìn Sở Kiều Tịnh. Nhưng sự yêu thương con cái trong mắt ông thì không thể nào che giấu nổi.
"Hoàng thượng thứ tội, lão thần cả gan muốn nói thay cho Tịnh Nhi"
"Cha..."
Sở Kiều Tịnh lo lắng nhìn Sở Thừa tướng. Nàng chưa từng cảm thấy hoảng hốt như vậy. Nàng sợ mình sẽ đem đến tai vạ cho Sở gia, nhất là khi bọn họ đã yêu thương nàng
như vậy.
"Hoàng thượng minh giám, Tịnh Nhi tuyệt đối không hề thông đồng với địch phản quốc. Con dâu thừa nhận mình đã tiếp xúc với người Tây Quận, nhưng chuyện này cũng chỉ vì Hồi Hồn phường là sòng bạc, con dâu là phường chủ nên phải tôn trọng các khách nhân thôi."
Sở Kiều Tịnh khó lòng giãi bày hết được, nhưng sự kiên định trong mắt nàng chưa từng vơi bớt, cộng thêm cả chút oán trách.
"Phụ hoàng, chuyện này thực sự oan ức cho con dâu. Con dâu nguyện ý tuân theo bất kỳ phương pháp nào của Hoàng thượng để chứng minh mình trong sạch. Nhưng phụ thân của Tịnh Nhi không biết chuyện của Hồi Hồn phường, ông ấy cũng đã có tuổi, thật sự không thể chịu đựng được nền gạch lạnh lẽo. Khẩn cầu Hoàng thượng nể tình phụ thân con đã cúc cung tận tụy phân ưu cho người mà để cho ông ấy được đứng dậy đáp lời"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất