"Nhị Hoàng tử, hôm qua ta đợi ngài cả một ngày mà không thấy ngài đến bắt Sở Kiều Tịnh. Lúc đầu ta còn không rõ nguyên do ẩn trong đó, về sau mới nghĩ ra. Nhị Hoàng tử có tâm tư khác đối với Sở Kiều Tịnh. 

Thượng Quan Ý cẩn thận nhấp môi nhưng vẫn bị hơi nóng xông vào mắt. 

Nàng ta bực bội trong lòng, đặt phịch chén trà lên bàn. Vì chén chưa được đậy kín nên nắp chén còn rơi ra, lăn lục cục mấy vòng trên bàn. 

"Nhị Hoàng tử, ngài tưởng không đoán được ý đồ của ngài đối với Sở Kiều Tịnh ư? Đằng sau Sở Kiều Tịnh là Hạ Lan, đằng sau Hạ Lan lại có Y các. Ngài muốn chiếm lấy Sở Kiều Tịnh, sau khi nắm giữ được y thuật của nàng ta rồi, ngài sẽ tiếp tục kết bạn với người của Y các" 

Thượng Quan Ý đứng lên, đi thẳng tới bên cửa sổ. Chỉ có làn gió lạnh lẽo lùa vào từng cơn kia mới đè xuống được cơn thịnh nộ trong lòng nàng ta. 

"Đúng thì sao mà không đúng thì sao? Thượng Quan Ý, ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám xen vào việc của bổn vương!" 

Dạ Minh Hiên trợn mắt nhìn nàng ta. Hắn ta cũng cảm thấy giận dữ. 

Thượng Quan Ý xoay người lại nhìn chằm chằm Dạ Minh Hiền. Hắn ta không phủ nhận đồng nghĩa với thừa nhận. 

Sở Kiều Tịnh, lại là Sở Kiều Tịnh! Vì sao tất cả mọi người đều xoay xung quanh nàng ta! 

Vừa nghĩ đến khuôn mặt buồn nôn của Sở Kiều Tịnh, lửa giận trong lòng Thượng Quan Ý bỗng chậm rãi bùng lên. Nàng ta tức hổn hển đi tới trước mặt Dạ Minh Hiên, nhìn chằm chằm vào mắt hắn ta rồi hung dữ nói: "Vương gia oai phong quá nhỉ! Ta đoán cho dù ngài là Hiền Vương thì cũng đụng phải không ít chướng ngại ở chỗ Sở Kiều Tịnh phải không?" 

Nói xong, Thượng Quan Ý nhìn dáng vẻ thẹn quá hóa giận của Dạ Minh Hiên thì chợt nở một nụ cười xinh đẹp. Nàng ta lùi về sau hai bước, đắc ý cười thành tiếng: "Đúng là trò cười mà. Ngay cả một nữ nhân xấu xí như Sở Kiều Tịnh mà cũng thấy Hiên Vương chướng mắt. Ngài nói xem, ngài ra vẻ uy phong với ta thì có ích lợi gì đâu." 

Dạ Minh Hiên vươn tay muốn bóp cổ Thượng Quan Ý, nhưng cánh tay cường tráng của hắn ta đã bị nàng ta bắt lấy. 

Thượng Quan Ý nghĩ đến việc mình vì Dạ Minh Hiền và Hoàng hậu mà làm nhiều chuyện như vậy, nhưng cuối cùng hắn ta lại muốn ra tay với mình vì Sở Kiều Tịnh. Trong lòng Thượng Quan Ý nhất thời bị kích động, nàng ta ném phăng tay Dạ Minh Hiên xuống. 

"Ngài biết vì sao không? Bởi vì Sở Kiều Tịnh không thích ngài. Người nàng ta thích là Dạ Chí Thần, cả trái tim của nàng ta đều đã trao cho Dạ Chí Thần rồi. Ngài tưởng rằng ngài có thể dễ dàng chiếm được nàng ta ư? Chỉ là mơ tưởng hão huyền thôi! Hiền Vương à, ngài đừng để đến đến phút cuối lại đẩy Sở Kiều Tịnh đến bên Dạ Chí Thần, mất công lại thành may áo cưới cho người khác. 

Dứt lời, Thượng Quan Ý đội mũ trùm đầu lên, xoay người rời đi. Nàng ta chọc giận Dạ Minh Hiên như vậy cũng không chỉ để nhục nhã hắn ta mà còn muốn khiến hắn ta càng thêm tức giận đối với Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh. Nếu được thì Thượng Quan Ý mong hắn ta sẽ dùng năng lực của mình diệt trừ hai người bọn họ. 

Nàng ta làm vậy cũng là vì không cam lòng, không cam lòng bị thua bởi một nữ nhân xấu xí như vậy, không cam lòng tận mắt thấy cả hai chiêu bài đều phủ phục dưới chân nàng! 

Dạ Minh Hiên đứng tại chỗ suy nghĩ rất lâu. Hắn ta không muốn tin lời Thượng Quan Ý, bởi vì khi đi trị thủy hắn ta không hề thấy Sở Kiều Tịnh thân thiết với Dạ Chí Thần. 

Thế là hắn ta gọi người truyền lời tới cho Sở Kiều Tịnh, hẹn nàng tại bờ sông. 

Ngày hôm sau, Sở Kiều Tịnh tới nơi đúng hẹn. Nàng đến chỉ vì hiếu kỳ không rõ câu "biết nàng là ai" của Dạ Minh Hiên là có ý gì! 

"Chẳng hay Hiên Vương gọi ta ra đây có chuyện gì?" 

Sở Kiều Tịnh để Mai Anh ở trong xe ngựa chờ. Nàng khoác áo choàng tím lên rồi một mình chậm rãi bước đến chỗ Dạ Minh Hiền. 

Dạ Minh Hiên thấy Sở Kiều Tịnh đến như đã hẹn thì trong lòng chợt dấy lên hy vọng. Nếu Sở Kiều Tịnh thật sự có tình ý với Dạ Chí Thần thì sao có thể tới gặp hắn ta được? 

"Kiều Tịnh, chẳng lẽ nếu ta không có chuyện gì thì không thể hẹn muội sao?" 

Dạ Minh Hiên vui mừng tiến đến đón Sở Kiều Tịnh. Nhưng khi thấy nàng chợt lùi về sau mấy bước, trong lòng hắn ta bắt đầu nghi hoặc. 

"Nếu Vương gia có việc thì cứ nói ngay ở chỗ này đi, tránh bị người khác trông thấy lại bàn tán lung tung. Ngoài ra, Hiên Vương vẫn nên gọi ta là đệ muội thì tốt hơn. Hôm nay ta đến đây chỉ vì muốn biết những điều huynh viết trong thư có ý gì!" 

Sở Kiều Tịnh lạnh nhạt nhìn Dạ Minh Hiên. Nếu ánh mắt nàng nhìn Dạ Chí Thần lạnh lùng nhưng vẫn mang theo độ ấm thì hiện giờ ánh mắt ấy đã mất hoàn toàn nhiệt độ. 

"Kiều Tịnh, muội..." Sự lạnh lùng của nàng khiến cho lời nói của Dạ Minh Hiên ngừng lại. Nhưng hắn ta vẫn cho rằng nàng chỉ ngại mất thể diện, sợ lời bàn tán: "Muội yên tâm, nơi này ngoại trừ người của ta thì không còn ai khác. Kiều Tịnh, mặc dù đã trở lại Kinh Thành nhưng ngày nào ta cũng nhớ đến quãng thời gian ta và muội ở cùng với nhau tại Nam Lâm." 

Sở Kiều Tịnh nhíu mày. Nàng ở cùng với hắn ta tại Nam Lâm bao giờ? 

"Kiều Tịnh, ta mới phát hiện ra, ta thật sự thích muội, không liên quan gì đến dung mạo hay gia thế. Thậm chí trong lúc ngăn chặn cơn lũ ập đến, người đầu tiên ta nghĩ tới là muội. Muội còn chưa hiểu rõ tâm ý của ta ư?" 

Dạ Minh Hiên nói đến mức chính hắn ta cũng thấy cảm động. Hắn ta bước thêm hai bước về phía Sở Kiều Tịnh, nhưng lại thấy nàng lùi lại hai bước. 

"Vương gia, huynh là Hiền Vương, ta là Thần Vương phi. Xin huynh nói chuyện hãy có chừng mực." 

Gió thu thổi tấm mạng che mặt của Sở Kiều Tịnh tung bay phấp phới. Sự lạnh lẽo trong mắt nàng càng đậm thêm. 

"Kiều Tịnh, muội muội thật sự không có chút cảm giác nào với ta sao?" 

Dạ Minh Hiên nhìn Sở Kiều Tịnh bằng ánh mắt không thể tin nổi, không khỏi hồi tưởng lại lời của Thượng Quan Ý nói với hắn ta: "Vậy muội thích Dạ Chí Thần ư?" 

"Ta thích ai không cần Hiền Vương phải nhọc lòng quan tâm. Còn nữa, đừng gọi ta là Kiều Tịnh. Hiên Vương, huynh đã có vị Vương phi tuyệt vời là Tưởng Nhã Linh, lại có mỹ nữ như Sở Mạn Nhu làm thiếp, còn có gì không vừa lòng nữa? Ta thấy sau này chúng ta đừng nên lén lút gặp mặt thì tốt hơn" Dứt lời, Sở Kiều Tịnh lập tức xoay người rời đi. 

"Ý trong thư là, không biết muội đã xử lý xong chuyện ở Hồi Hồn phường chưa?" Dạ Minh Hiên đã tính trước được chuyện này. Hắn ta nhìn bóng lưng nàng, khóe miệng hiện lên nụ cười đắc ý. 

Sở Kiều Tịnh nghe thấy ba chữ Hồi Hồn phường thì chợt rùng mình, con ngươi bỗng co rụt lại. Nhưng nàng vẫn cố giả vờ bình tĩnh, tiếp tục đi về phía trước. 

Dạ Minh Hiên nhìn xe ngựa của Sở Kiều Tịnh dần chạy xa, sau đó lại xoay người ngắm mặt nước bị gió lạnh thổi tạo thành gợn sóng. Sở Kiều Tịnh này đúng là thú vị thật. 

Tính tình nàng rất lạnh nhạt, dường như đối mặt với chuyện gì nàng cũng thản nhiên. Hắn ta đưa cho nàng cây trâm vàng vô giá, nàng cũng chẳng thèm coi ra gì. 

Nàng không chỉ kết bạn với Hạ Lan thần y khiến ông ta cam tâm nghe lời nàng răm rắp, mà y thuật của nàng cũng rất cao siêu. Dường như không có chứng bệnh nào có thể làm khó nàng. 

Sau lưng hắn ta là Hoàng hậu, còn Dạ Chí Thần chỉ là một Hoàng tử không được sủng ái. Thế mà nàng lại có thể chịu được cám dỗ. 

Có năng lực, thật sự rất có năng lực. 

Thượng Quan Ý không thể khơi thông cho Dạ Minh Hiên nên đã gửi thẳng cho Tưởng Nhã Linh một bức mật hàm nặc danh, trong đó viết tất cả tin tức nàng ta thu thập được. 

eyJpdiI6InZpN0RraGJ5SENvcFdjZHZiNzd1cUE9PSIsInZhbHVlIjoiYWYrRFpwT1wvdVRqS0J3OTJ0dTAyaFd0aXdsN0tRR1RuZnY5dklQaWZ6R0Q4YTNHTXNDR2ZSWGdJVytHNTVwcU5kUnZPSnJSclwvVmxadlZtaFRock9yZ1V3T05ZdFFyRXBDKzJ6b0FXaGxBbWRsaE5Xcm5IUG5BbStPK2k5U1gwWllNQUNneWsrVE4rR1VIYllpMUtDZ1Bkb1MyTmp4bkE2Tzh2Q1JxMk81ZVd6b0gxOUhjN0FhdUlQYUtxcU81bVFXYlltVUhyK0oxNXlSYytIbHg0Um9vZjVvWlhVMVBVVWNZWEhCV3JGRTJ2NDE4a1FpcThnWHh2TDBwK3JcL0pDRXk0NUVoM1FjSkprZUtyNW14RmRWdE91RFwvZUNSbm5sYWZKNVhvU1VMam8zc08rZ1lHZzlqbzRyWWZIUldNWE1ZbmdZc0JtMUNueklFTDVrWklSOEh0UT09IiwibWFjIjoiYWMzZDExZjA0OWQ4N2JjZmRiNTlkY2JlMTAyZjA2YjZkY2ZhZjlhYTc2MzEwOGZhZGYwODJhZmY4ZDBkYWRlZiJ9
eyJpdiI6InVHcmc3aW1sbkRpQ1NmQVRwQ3ZuNEE9PSIsInZhbHVlIjoiT0s4ZjVJMlRjdVYrTmlpT0lzNkljb3N2UDl5eTdwM2h4a2N5aDNOREFWUkxMNG9CS013OVhwV1h4UzJhSTlmSlg2YTdib2VSK0RqNE9lNmFzNjdFYjVzZE5jbEVBcjhiTGdzODZuN2tpSEVXWEpLN0RBNDR2NEFoSEFXZmlGMU1vRFkySGpHRXZLcHJkcjFyQ05Za2V3THVGNFNMcTBoNVwvVXM1TytmQWtBOVNsV0JtZWNEZXR1SkN0UDJOQk9HUUlsQnYwYkNuQ0l4Sm92SVVDYmE0T3RaUjR0RXM2am5nVjNmTWpGTGVIbStiaWlxSTBaVXlacEZrRmtmeGNxamFmQ1NlU2grV2EzWW1TVE8xU3o1SVM3TE9kNFpsOWdVS3RWSXUzRzFMWG56M2E1YVlGeTA4Vk9jSUlNeWFFY3hIXC83bHhycXhrMmdMb0RuSTYxN2dQa2RCb2JTUGdGXC80R2lBSW1zdXZtTm5sVVlDelc4U1hkeEJBNnZpY0ZMdmx0cmsyZjVaUkUzN0wrNEl2Z2x4ZVNFMkdXQ2FLNFpIdXhsMEtOXC82anhBUGtqSmZrNUpmWVcxYit6RDdMVEF2UW9kTGRJOG9idkh5RGZVT2FLamJuQ3l6ZXhGOGZTMFd6NWZpNHEwZjlZYnEzTUVrS1MzWmpqQlp3eG1Ebk5DbVwvbjJLM1ppeHJJQXJJbGRqR1k1SEE5SWFMUVwvWTFOb2tQcjRmYU5qYlwvV3NaY0c4MGVjdlVqK2FBZnpUWElMYXRURXcyS1JPWUhOTk9vNjcrSUJmQTBYM21Zd1R6XC9uak42d0hvTHlLcmdxWkFHMTlmcXM3WU9QTHVuQTlOMlBqYVh4S1wvdDAwbExPMDk5bDZWdVVmZ09VYWc9PSIsIm1hYyI6IjY4NWVhNGVlMzM0OWFhODFiNWEyNjZmZDA1YjMyOWMxMjEwODYxNTM2MDRiY2Q0Y2I5ZGQ3MDQzNmMxNWJmNWEifQ==

"Phụ hoàng, chuyện này giao cho con dâu làm đi. Con dâu nhất định sẽ đưa Sở Kiều Tịnh đến trước mặt phụ hoàng. Con dâu chỉ cần một vật này thôi." Tưởng Nhã Linh nói cực kỳ tự tin.

Advertisement
x