"Nếu nàng ấy thật sự muốn hại ngươi, nàng ấy có thể có hàng trăm cách loại bỏ đứa bé trong bụng ngươi mà thần không biết quỷ không hay, hoàn toàn không cần đến dao găm gì cả." 

Thậm chí Dạ Chí Thần còn chẳng thèm nhìn Thượng Quan Ý, ngồi một bên nhìn thẳng qua song cửa sổ có nắng chiều vào, bây giờ mới buổi sáng nhưng hắn lại có cảm giác như đã trôi qua một ngày dài đằng đẳng. 

Thượng Quan Ý vừa chống tay ngồi dậy lập tức đờ người ra, nhưng trong lòng vẫn chưa hết hi vọng, nàng ta vẫn muốn giải thích thêm vài câu. 

"Thượng Quan Ý, ta đã đồng ý nể mặt ngươi, cho ngươi hai lựa chọn, đồng thời bảo đảm không công khai chuyện này, coi như thanh toán xong ân tình giữa hai ta. Nhưng nếu ngươi tiếp tục làm xằng làm bậy thì đừng trách ta không nể mặt" 

"Ta cho ngươi một tháng để dưỡng thương, ngươi tự thu xếp cho ổn thỏa đi" 

Dạ Chí Thần chặn họng nàng ta, buông lời cảnh cáo rồi nhấc chân rời đi. 

Thượng Quan Ý tưởng rằng mình sẽ đau khổ khóc lớn một trận, nhưng đợi hồi lâu sau vẫn không nặn ra nổi một giọt nước mắt, đành cười khổ một tiếng. 

Nàng ta lại nằm xuống giường nhìn bức màn thêu hoa văn cầu kì tinh xảo trên đỉnh đầu. Nàng ta nghĩ rằng cuộc đời mình cũng có thể đầy ắp gấm hoa, rực rỡ sắc màu, kết quả chỉ nhận được một câu nói của Dạ Chí Thần, đừng trách ta không nể mặt. 

Dạ Chí Thần, ta dành cho chàng một tấm chân tình nhưng chàng lại coi nó như bùn đất. Chàng tưởng ta sẽ mãi ở bên cạnh yêu chàng ư, thế chẳng phải Thượng Quan Ý ta sẽ trở thành một con chó thật luôn sao! 

Nàng ta nắm chặt chăn, dường như nghĩ đến điều gì bèn thả lỏng tay, để lại những đường nhăn nhúm trên đó. 

Sau vài ngày nằm trên giường nghỉ ngơi, Thượng Quan Ý đã có thể xuống giường, nói muốn tới chùa Bảo Hoa để tụng kinh cầu phúc cho đứa con không thể chào đời của mình. Mặc dù Dạ Chí Thần biết nữ nhân phải ở cữ đủ một tháng mới có thể khoẻ hẳn, nhưng nhìn vẻ mặt kiên quyết của Thượng Quan Ý, hắn cũng không muốn lo chuyện bao đồng, chỉ bảo nàng ta đi đi. 

Thượng Quan Ý quỳ trước Phật Tổ, cầu khẩn đứa bé ấy đừng trách mình, nàng ta cũng bị ép buộc nên mới làm như vậy. 

Sau khi hành lễ xong, Thượng Quan Ý nói với Phù Dung mình đã mệt rồi, không còn sức đi nữa, định ở lại đây nghỉ ngơi một lát. 

Phù Dung đỡ Thượng Quan Ý đi tới trước một căn phòng, sau đó bị nàng ta đuổi đi. 

Mở cửa ra, trong phòng có một người mặc áo choàng, đội mũ trùm che kín mặt, không rõ là nam hay nữ, cũng không biết là đến từ đâu. 

Thượng Quan Ý còn muốn thi lễ nhưng bị người nọ giơ tay lên ngăn cản, nàng ta bèn ngồi vào bên cạnh, tỉ mỉ kể lại những chuyện đã xảy ra với mình trong những ngày qua. 

"Xin ngài bớt giận, mặc dù Ý Nhi đã đánh mất trái tim của Thần Vương, nhưng vẫn chưa đến nỗi cùng đường bí lối. 

Thượng Quan Ý nhận thấy được người nọ có ý nổi giận, bèn trấn an người nọ. 

"Ngươi sống bằng thân phận của Thượng Quan Ý nhiều năm rồi, có khi nào thật sự coi mình là Thượng Quan Ý luôn không thể. Thân phận của ngươi, nhiệm vụ của ngươi, tốt nhất là ngươi hãy nhớ kỹ cho ta!" Một giọng nam lạnh tanh vang lên. 

"Vâng, trước đây Ý Nhi bị mê hoặc tâm trí, bây giờ đã nhận ra mình đi sai đường, biết quay lại rồi ạ." Thượng Quan Ý trả lời rất dứt khoát. 

Đúng thế, nàng ta cho rằng mình dựa vào dung mạo này, lại còn có ân với Dạ Chí Thần, dù thế nào hắn cũng sẽ không bao giờ rời xa mình. Mặc dù có nhiệm vụ trong người, nhưng có lẽ cuối cùng nàng ta vẫn có thể thuyết phục Dạ Chí Thần đứng về phe mình, từ đó có thể giữ được mối tình này. 

Cũng không biết là do nàng ta quá đề cao bản thân hay quá coi thường Sở Kiều Tịnh mà lại để Dạ Chí Thần đối xử với mình như đôi hài cũ bị vứt bỏ, ngay cả nhìn cũng chẳng 

thèm. 

Nếu đã như vậy thì cũng không còn gì đáng để lưu luyến nữa, tình yêu gì đó chỉ là chướng ngại vật trên con đường tiến tới thôi, bây giờ nàng ta đã nhìn thấy rõ toàn bộ chân tướng, vậy thì hãy bắt Dạ Chí Thần quỳ dưới chân mình, cầu xin mình tha thứ đi. 

"Ngươi là người xuất sắc nhất trong số tất cả mọi người, cũng là người khiến ta thất vọng nhất. Ngươi bảo ta phải tin tưởng ngươi như thế nào nữa đây? Ngươi có thể tiếp tục hoàn thành được nhiệm vụ mà ta đã giao không?" Giọng điệu của người nọ mang hơi hướng thăm dò. 

Nàng ta lập tức quỳ một chân xuống, quyết tâm đáp: "Ý Nhi chỉ mất phương hướng nhất thời thôi, xin ngài hãy tin tưởng ta" 

Người nọ nghiêng đầu nhìn vết máu trên eo Thượng Quan Ý, thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nói: "Đứng lên đi. Nếu ngươi nói chỉ còn thời gian một tháng thì không thể chờ đợi thêm nữa, chúng ta cần phải thu lưới rồi." 

Thượng Quan Ý đứng dậy, nghiêng đầu nói nhỏ vào tai người áo đen kia, nhìn người áo đen nhảy qua cửa sổ rồi mới mở cửa gọi Phù Dung vào, sai nàng ta đi tìm đại phu, vết thương bất cẩn bị rách, cần phải mau mau bôi thuốc. 

Phù Dung đợi ở bên ngoài, Thượng Quan Ý đội đấu lạp ở buồng trong y quán băng bó vết thương, sau đó xin bà chủ giấy bút, viết một lá thư bằng câu từ ngắn gọn rồi bỏ vào bì thu. 

"Phong thư này ta tạm gửi ở chỗ bà, tối nay sẽ có người đến lấy thư. Đây là mười lượng bạc, coi như là thù lao của bà" 

Thượng Quan Ý đẩy phong thư và bạc tới trước mặt bà chủ, nhìn bà ta không chớp mắt. 

Bà chủ vừa đồng ý vừa nhét bạc vào trong ngực mình, sợ một giây sau Thượng Quan Ý sẽ lấy lại ngay. 

"Người yên tâm, ta bảo đảm sẽ giúp người xử lí chuyện này ổn thoả" 

Bà chủ cười trừ, bà ta đã từng nhìn thấy những chuyện ân oán thù tình trên giang hồ nên cũng không quá sợ hãi. 

Thượng Quan Ý ngồi trên xe ngựa, chợp mắt nghỉ ngơi. 

Đúng là nàng ta có thể trực tiếp gửi phong thư này, nhưng để người của Thần Vương phủ không phát hiện, đề phòng xảy ra sơ suất, do vậy nàng ta mới hành động thận trọng như thế. 

Người áo đen kia sẽ giúp nàng ta báo tin. 

"Vương gia, thư của ngài ạ" 

Một nam tử áo mặc đồ đen bó sát lập tức xuất hiện trong thư phòng được trang trí xa hoa, đưa thư cho người trước mặt. 

Người đó chính là Dạ Minh Hiên. 

Hắn ta đưa cánh tay thon dài ra nhận lấy phong thư, sau khi mở ra đọc một lần, hắn ta nhếch môi cười trông như một con hồ ly nằm sấp trong bóng đêm theo dõi con mồi sắp vào tay mình. 

Dạ Minh Hiên để lá thư trên ngọn nến, nhìn ngọn lửa từ từ đốt cháy tờ giấy, ánh mắt hững hờ như dòng sông yên ả nhưng nước dưới mặt sông lại chảy xiết cực kì, nguy hiểm ngầm ẩn bốn phía khiến người ta không thể nhìn thấu. 

Thượng Quan Ý ngủ một giấc ngon lành tại Thần Vương phủ, sáng sớm hôm sau đã ngồi trên ghế lẳng lặng chờ đợi. 

Một canh giờ trôi qua, lại thêm một canh giờ trôi qua nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng Dạ Minh Hiền đâu, nàng ta thậm chí còn nghi ngờ thư chưa đến được tay hắn ta. 

Nhưng chắc chắn không thể như vậy, bọn thuộc hạ làm việc sẽ không để xảy ra sai sót kiểu này. 

Nàng ta nhìn móng tay bị gãy của mình, tự hỏi rốt cuộc là vì sao. 

Mãi cho đến trời tối, Phù Dung bưng cơm tối vào, nói: "Trắc phi, đây là dược thiện do phòng bếp nấu, rất tốt cho người lúc ở cữ, người mau nếm thử đi ạ." 

Một câu nói đánh thức người trong mộng, Thượng Quan Ý sực hiểu ra tại sao Dạ Minh Hiên lại không tới, nàng ta lập tức giận tái mặt mày, chưa ăn lấy một miếng cơm tối đã đi vào phòng. 

Ngày hôm sau, Thượng Quan Ý mặc kệ có thể bị người của Thần Vương phủ phát hiện hay không, hẹn gặp Dạ Minh Hiên tại nhã gian của một khách điểm nọ. 

eyJpdiI6IkFoZ1FPbmx0YWd0S2ZJSTJxcVVsb2c9PSIsInZhbHVlIjoiZHdSV00xZkEwd0xjUk5hQkFZZytPT3FFZkNoZ0xwVFJ6SE0yNHdGdnJlNVF1WVRjRXV1bVVYSU5Qc29LdkZsNE1ob056VXFTeDFBZ1c3WFlEcXh5V09xRVM0Z0RXYyt0K3VnNlwvRHpJUkdKOEVoS2FvT3NHM0R5R1lzSXdUYlJ6aEt2Z1VjM3FKSzhiOWhnOWJQbVwvNlkySUIxSXN0aUc0Q0JsSDI4S21KUzNcLzk4RFcrdWdOdDRBYWRnRVBqZ3NFIiwibWFjIjoiNGRiOWYxZGExMmQ4YWZhYjJkNTA5NzY1NWZlY2Y5YTJkNmY5MzY4ZGVhYzVkMDc5MzA3N2MxNDU1YThmYWE1ZiJ9
eyJpdiI6IlpjcXRCQUFkM3JcL2pMdUhOOExkcXpBPT0iLCJ2YWx1ZSI6InBOZkdGdXdtelpBVEYyNWFtWDRxeThocUE4ZXV4Y0NoUnB1U3VpbmtPMWJLd0Z2aDdOWXZ6ZXMxNVE2UGErVDdiTGV3NlFobk8ySWRoNVNadlJ0YllDTkJmMkdCZDNYXC9cL29SaVBXTHI2czBmZUt3dXN1OUlzaE9vOWZcL3VZUzZnbUMzU3gxY3NNaGRxcnpDMVp4aVpvdUZvNzQ4TndLR0tYKytcL3BtcUFuN2lXaXMwcnFReWFLWVpyTGxXTXZcLzJOM2ZNSnNSYXU2OEozbHpQeThpZGo5ak1ZNWxJajBTTlJJXC9PR2hMYnpBM216VlBUMmdPYk1JODgzOE42OGpOSnJBXC92QTNnWHpzZ0g1ZEpHckhVMDhOVElSOHI1WWxrbGV6OGVaTXdTZjluRkVWeEp4dUttUzZUeVZKekFObjlcL3VUbDB2R3pVdFBiUldaY3dZYUdRQ2pqVTJYOTZrQ3BMSjBwdHJ1bStWaUE4SEZvdHIzUDMyUUN3NmRha2VETW1lIiwibWFjIjoiYjgxMjQxZGMyYWExYTM5Nzc0NDZiNjcxZjQ1MjFkNDk0MWNiN2Q4YWYxOGE3NmVjNDc5MzgxZWIyZGE1NTNmNiJ9

"Nhận được rồi. Dạ Minh Hiền trả lời không chút che giấu.

Advertisement
x