Thượng Quan Ý thi lễ, thấy Sở phu nhân tỏ vẻ khó chịu thì cũng chỉ cười dịu dàng: "Phu nhân đừng nóng giận, là do Ý Nhi hiểu lầm, nếu đã như vậy thì Vương phi hãy về Thần Vương phủ đi ạ, kẻo lại làm cho người ta lời ra tiếng vào."
Sở Kiều Tịnh đang định lên tiếng nhưng bị Sở phu nhân giữ lại.
Dù sao cũng là Thừa tướng phu nhân, có thể kiểm soát được cục diện, bà ấy nhìn Sở Kiều Tịnh, nói một cách ẩn ý: "Tịnh Nhi, đừng nói bắt ta nuôi con một ngày, cho dù là cả đời này ta cũng nuôi nổi, không sợ người ta lời ra tiếng vào."
Lời này nói cho Sở Kiều Tịnh nghe, cũng đang cảnh cáo Thượng Quan Ý rằng Sở Kiều Tịnh có Thừa tướng phủ ở sau chống lưng, không sợ nàng ta làm mưa làm gió, cũng chẳng sợ những lời đàm tiếu.
"Nhưng con đã là Thần Vương phi, không còn là tiểu cô nương chạy theo bên cạnh vi nương nữa, có một số chuyện vẫn cần phải giải quyết."
Sở phu nhân vỗ tay Sở Kiều Tịnh, nói bóng gió khuyên nàng không nên hành động theo cảm tính.
Sở Kiều Tịnh lạnh lùng liếc nhìn Thượng Quan Ý, chỉ đáp gắn một chữ "vâng".
Tất nhiên Sở Kiều Tịnh sẽ không ngồi chung xe ngựa với Thượng Quan Ý.
Sau khi cáo biệt với Sở phu nhân, nàng đi xe ngựa về Vương phủ.
Còn Thượng Quan Ý thì sợ xe ngựa chạy không êm, trên đường bảo phu xe đi chậm một chút cũng không sao, bởi vậy Sở Kiều Tịnh đã về sớm hơn nàng ta một lúc.
Vào Vương phủ, Sở Kiều Tịnh sai Mai Anh đi phòng bếp lấy vài đĩa bánh ngọt được chế biến cầu kì, lại lấy thêm trà Phổ Nhĩ tốt nhất. Trong lúc đang thảnh thơi thoải mái ăn bánh, nàng nhìn thấy Thượng Quan Ý chống eo chậm rãi bước vào.
"Ai không biết còn tưởng thai nhi một tháng nặng lắm, nặng đến nỗi ngươi không đứng nổi luôn kia." Sở Kiều Tịnh liếc nàng ta, bưng ly trà lên nhấp một ngụm rồi đưa cho Mai Anh: "Trà nhạt rồi, đi pha thêm một bình nữa cho ta.
"Vương phi.." Mai Anh do dự nhìn thoáng qua Thượng Quan Ý, chính vẻ kiên quyết và không sợ hãi nơi đáy mắt Sở Kiều Tịnh làm nàng ấy yên tâm bưng ly trà đi ra ngoài.
"Vương phi, nếu ta có thể sinh một đứa con cho Vương phủ, con của ta cũng sẽ gọi người một tiếng mẫu thân. Mặc dù ta mới là mẫu thân ruột thịt của nó, nhưng ta nhất định sẽ dạy nó kính trọng trưởng bối, nhất định sẽ không để nó bạc đãi người"
Thượng Quan Ý trông như không lo lắng cho sức khỏe của mình, cũng chẳng để ý tới thể diện, quỳ gối trước mặt Sở Kiều Tịnh không xa.
"Ngươi sinh thì cứ sinh đi, liên quan gì đến ta." Nếu nàng ta muốn quỳ thì cứ để nàng ta quỳ đi, Sở Kiều Tịnh rất muốn mặc kệ nàng ta, nhưng lại không thể nuốt trôi cục tức ấy: "Thượng Quan Ý, trước đây ta chỉ không cho ngươi gọi ta là tỷ tỷ, bây giờ ta nói cho ngươi biết, sau này nhìn thấy ta thì lo mà đi đường vòng, không thì ta sẽ không thể bảo đảm con của ngươi có thể bình an mà sinh ra đâu."
Phù Dung chạy chậm vào, quỳ gối bên cạnh Thượng Quan Ý, nhẹ nhàng kéo áo nàng ta.
Thượng Quan Ý lập tức cúi đầu tủi thân nặn ra hai giọt nước mắt, tỏ vẻ bất công cất lớn tiếng: "Vương phi không chịu tha cho con của ta, còn muốn lấy mạng của nó đến vậy sao!”
Bỗng nhiên nàng ta lấy ra một con dao găm đâm về phía bụng của mình.
Sở Kiều Tịnh không ngờ nàng ta lại giấu dao trong tay áo. Mặc dù nàng không thích Thượng Quan Ý, nhưng làm thầy thuốc, nàng vẫn đưa tay ra ngăn cản theo bản năng. Bởi vì nàng phản ứng nhanh, con dao găm kia chỉ cửa một đường vào eo, nhưng cũng lập tức nhuộm một mảng đỏ chót trên bộ đồ trắng.
Lúc này Dạ Chí Thần và Dạ Tinh Húc tiến vào, đúng lúc nhìn thấy cảnh Sở Kiều Tịnh cầm dao đâm về phía Thượng Quan Ý.
Thượng Quan Ý nằm rạp dưới đất không nói lời nào, bởi vì nhát dao vừa rồi nên đứa bé không giữ được nữa, sau đó càng lúc càng có nhiều máu dồn xuống dưới váy nàng ta. "Các ngươi đang làm gì vậy?"
Dạ Chí Thần quát lớn một tiếng, trong lúc nhào về phía Thượng Quan Ý đồng thời sai Lương Nhân nhanh chóng đi mời phủ y.
Sở Kiều Tịnh không biết hình tượng của mình trong mắt người khác hiện giờ ra sao, chỉ giận dữ nói: "Vương gia bỏ gần tìm xa, thương ái thiếp của mình thật đấy"
"Rõ ràng là do ngươi mà, nữ nhân độc ác này!"
Phù Dung ra vẻ vì đại nghĩa, vừa khóc vừa quỳ bên chân Dạ Chí Thần: "Vương gia, Trắc phi lo lắng cho Vương phi, mới sớm tinh mơ đã tới Thừa tướng phủ xin lỗi Vương phi, nhưng Vương phi lại để cho Trắc phi quỳ trong gió lạnh, chỉ mặc một bộ y phục phong phanh thế này.
"Trắc phi thành tâm mời Vương phi về, còn nói sẽ để con của mình phụng dưỡng Vương phi. Nô tỳ rất lo lắng cho sức khoẻ của Trắc phi nên vẫn luôn ở ngoài cửa chờ ngài. Nếu ngài về không kịp, chỉ sợ Trắc phi đã...
"Không phải như vậy"
Sở Kiều Tịnh phải cảm thán rằng Thượng Quan Ý không chỉ giỏi diễn kịch mà còn lên kế hoạch toàn diện thế này để chờ nàng sa vào, đúng là mưu mô.
"Ta thấy ngươi còn xấu xa quá quắt hơn thế nữa, không ngờ nữ nhân độc ác nhà ngươi lại giở thủ đoạn thâm độc như vậy! Uổng công Tam ca còn nói giúp cho ngươi. Tam ca, bây giờ huynh đã nhìn thấy rõ bộ mặt thật của nữ nhân xấu xí này chưa? Nàng ta đang sinh lòng đố kỵ đấy!"
Dạ Tinh Húc tức đến mức toàn thân run rẩy, chỉ muốn xử lí Sở Kiều Tịnh ngay lập tức.
Sau khi phù y đến, Dạ Chí Thần lập tức bế Thượng Quan Ý vào buồng trong, dặn phủ y chữa trị cẩn thận.
Đến khi ra ngoài, hắn nghe thấy Sở Kiều Tịnh nói với Dạ Tinh Húc: "Tại sao ta phải đố kị với nàng ta? Là ghen tị nàng ta hầu hạ dưới thân Dạ Chí Thần hay ghen tị nàng ta có thai? Dạ Tinh Húc, ta nói cho ngươi biết, tất cả những thứ này ta đều chẳng thèm!"
Sở Kiều Tịnh trừng mắt nhìn Dạ Tinh Húc, liếc thấy Dạ Chí Thần bước ra với vẻ mặt không mấy vui vẻ, chỉ nghĩ rằng hắn đau cho lòng Thượng Quan Ý, cơn giận trong lòng xộc thẳng lên não ngược lại giúp nàng tỉnh táo hơn.
"Hôm nay ta sẽ nói cho rõ chuyện này, phải, trước đây ta có ý với Dạ Chí Thần, nhưng vào thời khắc ta thoi thóp sống đến bây giờ, đừng nói là yêu, ngay cả thích cũng chẳng có nổi tí xíu nào"
Gió mùa thu cuốn bay lá rụng ngoài sân, sàn sạt thổi vào trong đại sảnh khiến cho trái tim Dạ Chí Thần như rơi xuống hồ nước lạnh giá.
"Nữ nhân ác độc sĩ diện chết tiệt..."
"Câm miệng cho ta!"
Dạ Tinh Húc còn muốn chửi tiếp thì bị Dạ Chí Thần quát cho im bặt, tuy bực tức trong lòng nhưng không dám há miệng nói nữa.
Dạ Chí Thần nhìn vào mắt Sở Kiều Tịnh, hắn hi vọng đó chỉ là những lời nàng thốt ra trong lúc nóng giận biết bao, nhưng hắn chỉ có thể nhìn thấy ý lạnh sâu không thấy đáy và vẻ phẫn nộ do bị vu oan từ trong đó, không có đau lòng, không có không nhẫn tâm, không có chút lưu luyến nào với hắn.
Sở Kiều Tịnh à Sở Kiều Tịnh, nàng thật tàn nhẫn!
"Cút hết cho ta!"
Dạ Chí Thần thực sự không muốn nhìn thấy họ, ngồi trên ghế nhìn vũng máu dưới đất, có cảm giác như thể Sở Kiều Tịnh đang đâm một nhát vào tim mình, máu cũng chảy ra như thế.
"Tam ca, huynh chú ý giữ gìn sức khoẻ" Dạ Tinh Húc hậm hực rời đi.
Sở Kiều Tịnh chỉ lạnh lùng "hừ" một tiếng rồi quay lưng bỏ đi.
Dạ Chí Thần nhìn bóng lưng càng lúc càng xa của Sở Kiều Tịnh, tay phải siết chặt đấm mạnh lên bàn.
Vết thương của Thượng Quan Ý đã được băng bó, lúc này nàng ta đang yếu ớt vô lực nằm trên giường, nhìn lên bức màn trên đỉnh đầu bằng ánh mắt vô hồn. Đây là lần đầu tiên nàng ta nằm trên giường của Dạ Chí Thần, không ngờ lại theo cách này.
Thấy Dạ Chí Thần đi vào, nàng ta nhanh chóng đỏ mắt, một nửa là vì thật sự tủi thân trong lòng, một nửa cũng là để diễn cho hắn xem.
Dạ Chí Thần không nể mặt nói toạc ra mục đích thật sự của Thượng Quan Ý, khí chất lạnh thấu xương khiến nàng ta lúng túng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất