Nào là đổ xúc xắc, nào là chơi cờ, rồi đánh bài. 

Sở Kiều Tịnh đều chơi với họ một lần, khung cảnh ồn ào xung quanh không hề khiến nàng mất tập trung. Nàng vừa chú ý đến động tác và ánh mắt của họ, vừa thắng một cách rất ngoạn mục. 

Bảy tám người kia than vãn tay nghề của mình không bằng người khác, để lại tiền rồi kính cẩn rời đi, chỉ bảo sau này có cơ hội sẽ tiếp tục đến tìm Sở Kiều Tịnh quyết đấu. 

Sở Kiều Tịnh sảng khoái đồng ý, đáp rằng sẽ đợi họ quay lại. 

Giữa vô vàn bóng người chuyển động, một đôi mắt đang quan sát từng cử chỉ hành động của Sở Kiều Tịnh trong góc tối, sau đó quay người rời đi mà không để ai chú ý. 

Sau khi ra khỏi Hồi Hồn phường, Sở Kiều Tịnh vẫn không muốn trở về Thần Vương phủ, dứt khoát định ở lại Sở phủ thêm vài ngày nữa. 

Sáng hôm sau, ánh nắng chiếu rọi gieo rắc một lớp bụi vàng lên khắp Thần Vương phủ, chỉ là ánh nắng cuối thu lành lạnh tựa như ánh mắt Thượng Quan Ý nhìn Dạ Chí Thần rời khỏi Vương phủ vậy. Mặc dù nàng ta vẫn còn yêu hắn sâu đậm, nhưng đã không còn nóng bỏng như trước nữa. 

Nghe Phù Dung nói Sở Kiều Tịnh ở Sở phủ vẫn chưa về, nàng ta ngồi bất động trong phòng suy nghĩ một lúc, khóe miệng cong lên thành nụ cười quyến rũ nhất định phải có được. 

Tối qua Sở Kiều Tịnh nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, cuối cùng bảo Mai Anh bưng một bát thuốc an thần vào uống mới có thể say giấc, nhưng đến sáng sớm nàng lại tỉnh, nằm một hồi vẫn không ngủ lại được, bèn dậy luôn rồi rửa mặt qua loa, cầm một cuốn sách y học lên đọc. 

Nửa canh giờ sau, trời đã sáng choang, Sở Kiều Tịnh định dẫn Mai Anh đi dùng bữa cùng với mẫu thân. Một thị nữ chạy tới từ phía đối diện, với vẻ mặt cuống cuồng, lo lắng chạy về phía phòng của Sở phu nhân. 

"Ngoài cửa... có một nữ tử đang quỳ, tự xưng là... Trắc phi của Thần Vương phủ, nói rằng muốn mời người về phủ." 

Thị nữ kia chỉ về hướng cửa Sở phủ, nói đứt quãng như sắp hết hơi đến nơi. 

Sở Kiều Tịnh không khỏi sững sờ, khẽ cau mày. 

Thượng Quan Ý, nàng ta lại tới làm cái quái gì thế? 

Ánh mắt Sở Kiều Tịnh trở nên lạnh lẽo, nàng dặn thị nữ kia: "Trước hết đừng làm kinh động đến mẫu thân, để ta đi xem có chuyện gì" 

Thượng Quan Ý mặc y phục màu trắng, không mặc thêm áo khoác chắn gió nào cả, thẳng lưng quỳ gối ngoài cửa chính của Sở phủ, làm tăng thêm vài phần cảm giác yếu đuối tiêu điều. 

Bên cạnh đó tụ tập nhiều nhóm hàng xóm, người đi đường từ nam đến bắc, rõ ràng là muốn tới hóng hớt chuyện. 

"Vương phi, xin người đừng giận thiếp thân nữa mà, xin người hãy cùng thiếp thân trở về Thần Vương phủ." Nói xong, Thượng Quan Ý cúi thấp người xuống dập đầu. 

Phù Dung cũng đang quỳ bên cạnh, thấy Thượng Quan Ý như thế, nàng ta muốn đỡ nhưng chỉ đưa tay ra, chẳng thấy nàng ta dùng lực chút nào, cũng nói với khuôn mặt đẫm nước mắt: "Trắc Vương phi, dẫu sao người cũng là nửa chủ nhân của Vương phủ, huống hồ người còn mang thai một tháng rồi, cái thai vẫn chưa ổn định, trời đông giá rét, đừng để bị cảm lạnh" 

Sở Kiều Tịnh nghiêng người đứng dựa vào khung cửa, khoanh hai tay trước ngực nhìn hai chủ tớ nàng ta. 

Vở kịch tự đưa tới cửa mà còn đang trình diễn ngay trước mặt, nếu không chăm chú thưởng thức thì sẽ phụ nỗi khổ tâm của Thượng Quan Ý mất. "Vương phi giận ta, ta chỉ có thể dùng cách này để làm Vương phi nguôi giận, như vậy tỷ ấy mới chịu về phủ, giữ thể diện cho Vương gia." 

Thượng Quan Ý khóc đỏ hoe cả mắt, nước mắt vừa chảy ra đã bị gió thổi khô, để lại dấu vết khô khốc trên mặt. 

"Người có thai là ông trời ban ân, Vương phi ghi hận trong lòng như thế thì quả thật hơi quá nhỏ nhen. 

Phù Dung nói rồi trừng mắt nhìn Sở Kiều Tịnh đang đứng ở cửa, tỏ ra bênh vực kẻ yếu nhưng lại chẳng thể làm gì. 

Những người không rõ chân tướng cạnh đó nhìn thấy một thị nữ mà cũng dám khó chịu ra mặt với chủ nhân của mình, xem ra ngày thường chắc chắn cũng bị bắt nạt không ít lân. 

"Đây là tiểu thư khuê các, nữ nhi của Thừa tướng mà lòng dạ lại hẹp hòi như thế, mình không có thai, không trách mình không có bản lĩnh mà lại đi ganh tị với một người thiếp" 

Có một ngư dân bán cá xách một con cá, còn chưa xử lí cá xong đã vội vàng chạy tới hớt chuyện. 

"Ngươi cũng đã nói rồi đó, nữ nhi Thừa tướng, dù có muốn sao trên trời cũng phải hái xuống cho nàng ta. Chẳng phải lúc trước nàng ta được chiều hư, giở thủ đoạn đòi gả cho 

Thần Vương đẩy sao? Ta cứ tưởng những tin đồn gần đây là thật cơ, xem ra cũng chưa chắc đâu. 

Một bà lão đi mua đồ ăn khác nói, mặc dù đã hạ giọng nhưng vẫn có thể để những người xung quanh nghe thấy, huống gì là một người có thính lực tốt như Sở Kiều Tịnh. 

Nàng cười khẩy, trong lòng cũng hơi tức giận, vừa định lên tiếng đã nghe thấy Thượng Quan Ý cất cao giọng, nghe như ấm ức lại vừa như giận dữ: "Các ngươi không được phép nói Vương phi như thế. Ta tới đây là để làm Vương phi nguôi giận, giữ thể diện cho Vương gia, các ngươi như vậy chẳng phải sẽ làm Vương phi tức giận hơn sao." 

"Vương phi, từ khi nghe tin ta có thai, người đã về Thừa tướng phủ ở được một thời gian, nhưng con cũng đã có rồi, thiếp thân cũng đâu thể bỏ đứa bé được. Xin Vương phi hãy nể tình thiếp thân đã chịu khổ hầu hạ người mà trở về với thiếp thân đi." 

Dứt lời, Thượng Quan Ý tiếp tục dập đầu, cố tình để lộ ngón tay còn dính máu. 

Nhìn thấy thế, mọi người lại bàn tán xôn xao. 

"Vì để làm nhục ta mà ngươi chịu khổ thật đấy, trước đây ta đã biết khả năng diễn xuất của ngươi đứng đầu rồi, bây giờ xem ra gánh hát cũng không bằng ngươi nữa cơ. Sở Kiều Tịnh tức tối nhìn Thượng Quan Ý chằm chằm, trời lạnh thế này sao không làm nàng ta chết cóng luôn đi. 

"Các vị hàng xóm láng giềng, không phải muội muội ta giận dỗi bỏ về Thừa tướng phủ đâu." Giọng Triệu Mộng Dao vọng tới từ phía sau: "Thật ra là do mẫu thân của ta bị bệnh nặng, mời nhiều đại phu nổi tiếng trong Kinh Thành đến cũng không chữa khỏi được." 

Nói đoạn, Triệu Mộng Dao bước tới bên cạnh Sở Kiều Tịnh, đôi mắt sưng to như quả óc chó vì khóc của nàng ấy khiến mọi người hơi tò mò, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào nàng ấy. 

Triệu Mộng Dao quệt nước mắt sắp sửa tuôn trào, run giọng nói: "Vậy nên ta mới sai người đi mời muội muội về chữa bệnh cho mẫu thân của ta. Muội ấy giỏi y thuật, chưa đến một buổi mà mẫu thân ta đã không còn trở ngại, hiện giờ đang nghỉ ngơi" 

Lời khen này của nàng ấy khiến mọi người từ phẫn nộ đổi thành khâm phục, nhưng nhìn Thượng Quan Ý đáng thương như thế, trong lòng lại có chút ngờ vực. 

"Còn không mau đỡ Thượng Quan Trắc phi dậy, tuy nàng ấy tự ý quỳ ngoài cửa Thừa tướng phủ, nhưng nếu thật sự xảy ra chuyện gì ngay tại đây, với thân phận là thông gia của Thần Vương phủ thì chúng ta cũng không muốn nhìn thấy" 

Triệu Mộng Dao phất tay lên, khí thế đột nhiên mạnh mẽ hơn mấy phần. 

Hàm ý của những lời này cũng giúp cho dân chúng xung quanh hiểu được. 

Chỉ riêng chuyện Thượng Quan Ý tự ý quỳ gối ở đây chứ không phải đi thẳng vào phủ cầu xin. 

Là đã khiến người ta sinh lòng nghi ngờ rồi! 

Nhìn những ánh mắt khác thường vọng tới từ bốn phía, Thượng Quan Ý siết chặt hai tay dưới ống tay áo, để cho thị nữ bên cạnh đỡ mình dậy. 

eyJpdiI6ImhlZVFGc2VuS1A5K21oRzhublJDVUE9PSIsInZhbHVlIjoiY0FSRXVmdGZWTzNodStIY1YrY3FJVnAxWk1zZGRoQVJQR2UwMys5K3hXWUhlUU90ZlpKZEdNUHlVSWNYVEc5YVRMRDhhV3JmcllRaDNZQnZ2SVhqV1ZEb2RsaHBNTEVXT0dDWmZQMXN3M3lYT1VUSnNKZ0FwRlwva1JaMnFPYzBcL1laQ0dub3FWQXRjUW5cL2Z5TEY0eEN4Vzl1NE5RYWVzcVJtWmtcL3VkUE1tWFZBckEyRjBuZElnZjZhaGNzS09idjlKdXhtRDVmV3JKMmErUXdtNElySkxlcVRQVVdHV0tldXU2cDBPMUZ0YVhEYnd2QllGdElSSGhST3Q2MUI5MTIwRTVSdm4zenlmcDZldHpLWXJjeDJTRTBmTDd2WVhjUlczcWZkRmJwWnF4ZlwveER2SnRRNHBwcDF0NVZcLythYVk0WnNxVUpORDJmZkNnK281c2VaTDJuY1hNTFFRTDlZWFwvUUlRZ3dLck9HeWZVS1I4SVdpZnQ0SHVFT1BRdjRUbkw4SFN6dVBzakJVaCt1bTduNmlwSlhOWUV5MHQrcGhoSTN5XC9GQ0JuQVZvcU9rOXFGZThJajhiMlM2VFZNbTAxNTkyWVpGZm55RHB4MElrRHEzQ3I3dz09IiwibWFjIjoiZjFjNmRkOTkyMTQzNmE2NzViM2QwMjE3YTA0YjRjYmFlNjIzZDA2YjRmMDRkZDJkNDQ0ODAyMDExNzcwMWExOSJ9
eyJpdiI6ImlkSHRpZ1J0S1h3Y1RQXC92ajBFNnNnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjlmakpkTFVoYktxcTdENVwvcE56N0RkWGxTUTJaZmZqWWF6dEJiQ0hhWG1IUDhtcTA4TERuNVhNZnQ3S3pqZFpGeWRIRDB2ZE52czhTc3FuQUJuRUN0QmRrU0pOdVV0dlpYa1NqVERWMEpqUGRrU0hIRXNtaytmbXVVaHZXRUJKMTdoSmVnTlhzM3JyZXV1TjMzcGtYVlBrb0dZZjAwanRWUGFPaWdDWHFzdW5iVEtCMTFcL2ErT2szaWdQZVRJQkRcL1dJWmRMRkpiMFNEd3I4eGh6MGRxUDZvK1BqWlNPSndvaThvZnhhcXgxV2NlN3pzd3k2UFJLT1wvRElKckhqbHlPZWhkRWhObDJkNUcrNnNMTmpYYzVNemo2OTdBZjVRUDMwdGkzaDM0dUFJSGFOM2VMZlJmNGZpWHVRbUZycHpiN2I0bzE1WSt6NTlYdCttQVNGckU4UzFJSFAxK1ZQZ0JvbHN3bGFMcE9vdStpeEZ5dXhcL2ROODdTMExmaWNnV05UNnppdFNLcUhiNGcydDFyVGhlWjRDcWpqRG9MR3BUdVhPZnBHeFJabzc3bWZOWEd2clRhaUw4SndpbWNOY0VmNiIsIm1hYyI6IjVjNjQ1NDlmM2FjYjNhZGUxZGY3YmZlODY5NzEyNWQwNTVkNTU3N2VhNDdhNWMxZjYxYjY3MDdhOTllNmM4MmUifQ==

Sở Thừa tướng và Sở Kỳ Dương đi thượng triều vẫn chưa về, trong đại sảnh chỉ có Sở phu nhân và ba người họ.

Advertisement
x