"Chủ nhân, vậy chúng ta có tới Thừa tướng phủ không ạ?"
"Để sau đi."
Dạ Chí Thần ngẩng đầu lên nhìn vầng trăng treo lơ lửng trên bầu trời đêm, ánh trăng toả ra hệt như Sở Kiều Tịnh, lạnh lẽo khiến người ta không thể nhìn thấu.
Sở Kiều Tịnh trở về Thừa tướng phủ, đối mặt với lời hỏi thăm của Sở Thừa tướng và Thừa tướng phu nhân, nàng chỉ nói rằng mình nhớ phụ mẫu nên muốn ở lại hai ngày.
Tất nhiên Sở Thừa tướng và Thừa tướng phu nhân đều đồng ý, bèn cho Sở Kiều Tịnh ở căn phòng lúc trước.
Thượng Quan Ý loạng choạng trở về viện của mình, gọi Phù Dung tới, bảo nàng ta nhớ lại xem rốt cuộc vào mấy ngày này tháng trước đã có ai, đặc biệt là nam nhân, đến chỗ mình.
Phù Dung suy nghĩ một lúc, sực nhớ: "Là biểu ca của chủ nhân, Thượng Quan Bình! Lúc đó nô tỳ tình cờ gặp ngài ấy, còn có chào nữa"
Thượng Quan Ý bảo Phù Dung lui ra, vừa thấy người lạnh toát vừa tức giận, ngón tay siết chặt vạt áo trở nên xanh mét.
Đêm nay đã định trước sẽ không ngủ.
Sáng sớm hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Sở Kiều Tịnh thức trắng đêm đang nằm trên giường trắn trọc không ngủ được, chợt nghe thấy giọng nói run rẩy của Triệu Mộng Dao vọng vào từ bên ngoài: "Muội muội đã dậy chưa?"
"Ta dậy rồi" Sở Kiều Tịnh quay ra ngoài đáp một câu, sau đó nhanh chóng xuống giường.
Tối qua nàng đã đồng ý kể từ hôm nay sẽ bắt đầu chữa bệnh cho Liễu Thị.
Sở Kiều Tịnh nhanh chóng sửa soạn, theo Triệu Mộng Dao đi châm cứu cho Liễu Thị.
Ở nơi khác, Thượng Quan Ý đã sai Phù Dung đi gọi Thượng Quan Bình từ sáng sớm.
Không lâu sau, Thượng Quan Bình đi vào theo Phù Dung.
"Trắc phi, Thượng Quan thiếu gia đến rồi ạ"
Dứt lời, Phù Dung lui ra ngoài.
Thượng Quan Bình vừa nhìn thấy Thượng Quan Ý, cảnh tượng đêm đó lại hiện ra trước mắt khiến hắn ta không khỏi đỏ mặt.
Hắn ta đang định lên tiếng thì đã ăn một cái bạt tai thật mạnh, gò má lập tức sưng đỏ.
Thượng Quan Ý còn muốn đánh tiếp nhưng lại bị Thượng Quan Bình giữ cổ tay lại, hai người cứ thế giằng co với nhau.
Thượng Quan Ý không cử động được, bèn nhổ "phụt" vào mặt hắn ta: "Loại háo sắc lòng lang dạ sói, không ngờ ngươi lại làm thế với ta, ngươi có biết xấu hổ hay không! Có biết luân lý cương thường không hả!"
Lợi dụng lúc Thượng Quan Bình thả tay ra, Thượng Quan Ý cầm lấy bình trà ly trà trên bàn ném về phía hắn ta, nỗi tủi nhục trong lòng tràn ra ngoài như mở van nước, nước mắt to như hạt đậu rơi xuống vạt áo nàng ta, hai mắt lập tức đỏ hoe.
Thượng Quan Bình tránh được bình trà, nhưng lại không tránh được bị một ly trà đập trúng đầu.
Hắn ta không màng đau đớn, nhào tới ôm chặt Thượng Quan Ý vào lòng, dù nàng ta có ra sức giãy giụa thế nào cũng không chịu buông tay.
"Đồ lưu manh, khốn nạn, ta hận ngươi, ta hận ngươi! Ngươi hủy hoại sự trong sạch của ta, hủy hoại hạnh phúc của ta. Thượng Quan Bình, tên khốn dâm đãng đê tiện đáng bị đâm nghìn nhát dao nhà ngươi!"
Thượng Quan Ý dùng mọi lời ác độc có thể nghĩ tới để nguyền rủa Thượng Quan Bình: "Ta muốn ngươi xuống mười tám tầng địa ngục, mãi mãi không được đầu thai. Ta muốn ăn thịt ngươi, uống máu của ngươi!"
Mặt mày Thượng Quan Ý dữ tợn, dáng vẻ nhếch nhác tối qua vẫn chưa được sửa soạn, giờ phút này trông nàng ta như bệnh nhân tâm thần nổi cơn điên.
Đôi môi chẳng chịt vết thương vì bị nàng ta cắn, máu ở móng tay đã đông lại, trông cực kỳ đáng sợ.
"Ý Nhi, Ý Nhi, muội nghe ta nói đã" Thượng Quan Bình chỉ có thể nói lớn hơn để ép cho Thượng Quan Ý bình tĩnh lại: "Kể từ lần đầu tiên gặp muội, ta đã quyết tâm muốn cưới muội làm thê tử rồi. Muội được gửi nuôi ở nhà ta nhiều năm, ta nghĩ chúng ta có tình cảm sâu đậm, có thể sớm ngày thành thân.
"Nhưng người tính không bằng trời tính, không ngờ muội lại được gả cho Thần Vương nhanh như thế. Ta đau khổ chỉ có thể mượn rượu giải sầu, đêm không thể chợp mắt. Ý Nhi, tối hôm ấy là lỗi của ta, nhưng tình cảm ta dành cho muội là thật, chẳng lẽ ta phải mọi tim ra cho muội xem, muội mới chịu tin ta ư?"
Nước mắt lặng lẽ lăn xuống từ trên mặt Thượng Quan Ý, chảy vào trong miệng có cảm giác mặn như thế, nàng ta đã kiệt sức, dựa vào Thượng Quan Bình, yếu ớt nói: "Ta đã mang thai con của ngươi, ngươi bảo về sau ta phải sống như thế nào đây, bảo ta phải sống như thế nào đây hả!"
"Có con ư, muội nói thật chứ, muội mang thai con của chúng ta?"
Thượng Quan Bình mừng rỡ, quay tới trước mặt Thượng Quan Ý, vui vẻ xoay nàng ta hai vòng mới thả xuống, lau nước mắt giúp nàng ta rồi ôm nàng ta vào lòng.
"Ý Nhi, có đứa bé này, dù chết ta cũng không hối tiếc. Chỉ cần có thể cho muội và đứa bé sống tốt, việc gì ta cũng sẵn sàng làm, kể cả khi muội muốn lấy mạng của ta"
Thượng Quan Ý suy sụp tựa vào lòng Thượng Quan Bình khóc thật to, trong lúc bình tĩnh lại cũng đang suy nghĩ xem con đường sau này nên đi như thế nào.
Có lẽ nàng ta có thể nhờ Thượng Quan Bình tiêu diệt Sở Kiều Tịnh, sau đó tìm cách diệt trừ hắn ta, như vậy sẽ không còn ai ngáng chân giữa nàng ta và Dạ Chí Thần nữa.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác trong Thừa tướng phủ.
Sau khi trải qua một buổi sáng gian nan, buổi trị liệu của Sở Kiều Tịnh cũng kết thúc một cách hoàn hảo. Điều trị cho Liễu Thị xong, nàng kê một đơn thuốc rồi bảo bà ta chuyên tâm dưỡng bệnh.
Sở Kiều Tịnh dặn dò vài câu rồi mở cửa.
Thấy Dư Bắc đợi mình ở ngoài cửa, Sở Kiều Tịnh không khỏi ngây người.
Đáng lẽ vào giờ này hắn ta phải đang ở Hồi Hồn phường mới đúng.
Nghĩ vậy, Sở Kiều Tịnh nói với Sở phu nhân rằng mình mệt rồi, sau đó đi ra ngoài.
Thấy thế, Dư Bắc nhanh chóng tiến tới, nhỏ giọng bẩm báo.
"Chủ nhân, gần đây có một nhóm người tới Hồi Hồn phường, khoảng chừng bảy tám người. Họ vào Hồi Hồn phường, không chơi bất cứ trò cờ bạc nào mà đặt một bàn, chỉ ngồi yên ở đó. Ai mà tới gần cũng đều bị đuổi đi.
"Thuộc hạ phái một người cố ý làm đổ nước lên người họ, nhân lúc họ thay quần áo đã lén quan sát, trên ngực họ đều có một vết sẹo đặc biệt, là một loại ký hiệu của Tây Quận."
"Tây Quận?" Sở Kiều Tịnh nhíu mày suy tư, bắt đầu tẩy trang thay quần áo, đi theo Dư Bắc đến Hồi Hồn phường.
Nàng đội mũ rộng vành, đeo khăn lụa che mặt màu xanh.
Từ lối vào bí mật lên tầng hai, nàng trốn sau một cây trụ, ánh mắt nhanh chóng nhìn quanh tầng một, chẳng mấy chốc đã xác định được vị trí của nhóm bảy tám người mà Dư Bắc nhắc tới.
Mỗi khi có dân cờ bạc khác vô tình đến gần bàn của họ, họ sẽ hùng hổ dọa người ta đi, đến khi nào không còn ai lại gần thì họ mới ngồi xuống, tiếp tục quan sát xung quanh. "Tây Quận này cứ lăm le Bất Dạ Quốc mãi, còn liên tục thăm dò ở biên giới chiến tranh. Xem ra họ có ý đồ với Hồi Hồn phường ta rồi" Sở Kiều Tịnh lạnh lùng phân tích xong, sau đó dẫn Dư Bắc xuống tầng một.
"Trông mấy vị không giống người Kinh Thành lắm, ta xin mạn phép hỏi các vị từ đâu đến vậy?"
Sở Kiều Tịnh đè cổ họng để thay đổi giọng nói, mỉm cười hỏi bảy tám người kia.
"Hoá ra là phường chủ, mấy huynh đệ chúng ta thất lễ rồi."
Họ cung kính chắp tay thi lễ với Sở Kiều Tịnh, không hề có biểu cảm hung dữ như khi nãy.
Sở Kiều Tịnh bình tĩnh hỏi tiếp: "Nếu đã tới đây thì sao mọi người không chơi một bữa cho thoải mái, ngồi không ở đây không chán sao?"
"Được thôi." Sở Kiều Tịnh đồng ý rất dứt khoát.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất