Ở bên kia, Thượng Quan Ý thấy Dạ Chí Thần không có phản ứng, bèn cười xấu hổ, nhẹ nhàng bước tới bên cạnh hắn, đôi tay hồng hào mịn màng nắm lấy tay hắn, định cho hắn sờ bụng mình.
Nhìn thấy biểu cảm khát máu băng giá trên khuôn mặt lạnh lùng của Dạ Chí Thần, nàng ta bỗng chốc hơi sợ hãi, nhiều hơn vẫn là khó hiểu. Đây cũng là con của hắn mà, đây là đứa con đầu lòng của hắn, vì sao trông hắn không vui vẻ chút nào thế?
"Vương gia, chàng đang kinh ngạc quá đấy à? Ý Nhi cũng không ngờ mới một lần đã thành công, có thể là do ông trời thiên vị nên mới ban cho chúng ta món quà này đó ạ.
Thượng Quan Ý cười không được tự nhiên cho lắm, nhưng trong lòng vẫn rất vui vẻ. Nàng ta chỉ đoán rằng Dạ Chí Thần không bao giờ để lộ biểu cảm vui buồn ra mặt, nhất thời kinh ngạc chưa hoàn hồn lại thôi.
Dạ Chí Thần giơ tay lên hất mạnh đôi tay kia qua một bên, híp mắt nhìn Thượng Quan Ý, hồi lâu sau mới khẽ hé đôi môi mỏng: "Ta và ngươi chưa từng thân mật với nhau, sao ngươi lại có con được?"
Nghe thấy câu này, Thượng Quan Ý như bị hắt một chậu nước lạnh lên mặt, lạnh đến thấu tim.
Nàng ta giơ hai tay, đứng ngây người tại chỗ giống như một con rối gỗ.
Một lát sau nàng ta mới định thần lại, lập tức nổi giận: "Vương gia đang quỵt nợ đấy ư? Tháng trước chúng ta đã mây mưa với nhau trong phòng của thiếp, từ đó mới có đứa bé này, Vương gia đang nói gì thế? Lẽ nào chàng muốn nữ nhân xấu xí Sở Kiều Tịnh đó mang thai con của chàng mới chịu ư!"
"Chát!" Nhìn nàng ta trông như một người đàn bà dữ tợn, Dạ Chí Thần mạnh tay tát cho một bạt tai.
"Ngươi không xứng nhắc tới nàng ấy!"
"Chàng... Chàng đánh thiếp vì nàng ta ư? Thiếp mới là nữ nhân mà chàng yêu nhất cơ mà! Bây giờ thiếp còn mang thai con của chàng, con của chúng ta đấy!"
Dạ Chí Thần nhíu mày, đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào mắt Thượng Quan Ý, nói rõ từng câu từng chữ: "Bổn vương vẫn luôn ngủ ở thư phòng, chưa từng ngủ lại phòng của ngươi."
Thượng Quan Ý hóa đá ngay tại chỗ, nhìn Dạ Chí Thần bằng ánh mắt không thể tin nổi, thậm chí có thể nhìn thấy khuôn mặt hoang mang luống cuống của mình phản chiếu từ
trong mắt hắn.
Đôi môi son của nàng ta run bần bật, thấy Dạ Chí Thần có vẻ không giống như đang nói dối, lúc này nàng ta mới dời mắt đi, nhưng lại không biết nên nhìn về đâu. "Sao, sao có thể như vậy được, không, không phải như thế.."
Nàng ta nhỏ giọng lầm bầm, đi qua đi lại trong đại sảnh, cố nhớ lại buổi tối hôm đó.
Cuộc mây mưa nóng bỏng ấy chỉ hồi tưởng lại thôi vẫn còn rõ mồn một trước mắt. Đến giờ nàng ta vẫn còn cảm nhận được sự mạnh mẽ và thô bạo của nam nhân đó, sao lại không phải Dạ Chí Thần cho được? Nếu không phải hắn thì có thể là ai, có thể là ai cơ chứ!
Dạ Chí Thần nhìn mặt mày nàng ta chuyển từ hồng hào sang trắng bệch, trong lòng không dao động chút nào.
"Rõ ràng ngày hôm đó chàng đã trúng thuốc mê tình rồi xông lên giường thiếp mà. Rõ ràng, rõ ràng chúng ta.." Thượng Quan Ý không nói tiếp được nữa, trong lòng cứ như dời sông lấp biển khiến đầu óc nàng ta rối như tơ vò.
"Ta vẫn cứ tưởng ngươi ngây thơ tốt bụng, hoá ra ngươi muốn dùng thuốc mê tình để lừa ta lên giường của ngươi? Không ngờ kết quả lại ma xui quỷ khiến mang thai con của người khác.
Dạ Chí Thần cười khẩy một tiếng, hoá ra hắn đã nhìn lầm người, nhưng ngoài điều đó ra thì chẳng có chút cảm xúc nào, như thể đối xử với một người xa lạ. "Vương gia, Vương gia, không phải như thế đâu."
Thượng Quan Ý nhào qua quỳ gối trước mặt Dạ Chí Thần, túm chặt áo bào của hắn, sợ một giây sau hắn sẽ biến mất ngay trước mặt mình: "Thần ca ca, từ lần đầu tiên nhìn thấy chàng, thiếp đã yêu chàng rồi, nhưng chàng vẫn cứ không chịu thân mật với thiếp, thiếp cũng vì bất đắc dĩ thôi.
"Thần ca ca, thiếp sai rồi, thiếp sai thật rồi, chàng hãy nể tình chúng ta đã từng quen nhau mà tha thứ cho thiếp có được không? Ý Nhi biết lỗi thật rồi, biết lỗi thật rồi mà.." Thượng Quan Ý khóc như mưa, lùi về sau một bước rồi dập đầu xuống sàn gạch thật mạnh, từng tiếng "cộp" lần lượt vang lên cho đến khi dưới sàn có vết máu.
Dạ Chí Thần cũng sợ nàng ta bỏ mạng tại đây, bèn vội vàng giữ nàng ta lại.
Thượng Quan Ý tưởng Dạ Chí Thần muốn tha thứ cho mình, đôi mắt ngấn lệ nhanh chóng sáng rực lên. Nàng ta mong đợi, vui mừng, sợ hãi, may mắn nhìn Dạ Chí Thần, cứ như thể một giây sau sẽ cảm ơn hẳn vì đã không truy cứu vậy.
"Ngươi không chỉ phản bội ta mà còn làm Hoàng thất bẽ mặt. Nhưng ngươi đã từng cứu ta, nể tình ngươi có ơn với ta, ta sẵn lòng cho ngươi hai lựa chọn, một là bị hưu, hai là xuất gia." Dạ Chí Thần lạnh lùng nhìn Thượng Quan Ý như đang nhìn một cây cỏ dại, không thèm đếm xỉa chút nào.
Nàng ta mở to mắt nhìn Dạ Chí Thần, há miệng nhưng lại không nói ra được một chữ nào.
Nàng ta chỉ cảm thấy người mình lạnh toát, lời nói của Dạ Chí Thần như một con dao sắc nhọn đâm vào trong tim nàng ta.
"Dạ Chí Thần, chàng không thể như thế được! Chẳng lẽ chàng đã quên tình cảm giữa hai ta rồi sao?" Giọng nói kích động của Thượng Quan Ý cũng thay đổi, nghe có vẻ thê lương hơn trong đại sảnh tối tăm trống trải.
"Giữa hai chúng ta chưa từng có chút tình cảm nào cả. Đối với ngươi, ta chỉ nể tình ơn cứu mạng của ngươi thôi, giờ đây nó cũng đã tan biến rồi. Thượng Quan Ý, ngươi nghe cho rõ đây, ta chưa bao giờ yêu ngươi, ta yêu Sở Kiều Tịnh"
Dạ Chí Thần bóc trần suy nghĩ cuối cùng của Thượng Quan Ý không chút nể nang, chỉ khi nhắc tới Sở Kiều Tịnh, trong mắt hắn mới có đôi chút tình cảm dịu dàng, còn khi nhắc tới Thượng Quan Ý, nó lại biến mất rất nhanh.
Thượng Quan Ý kinh ngạc đến mức toàn thân run rẩy, chỉ khi chống tay xuống đất mới không ngã lăn ra đất.
Những giọt nước mắt to như hạt đậu chảy ra từ trong đôi mắt đỏ hoe, rơi tí tách xuống dưới sàn gạch rồi nhanh chóng đọng thành một vũng.
Ngón tay cào mạnh xuống sàn, giờ phút này móng tay mà nàng ta đã từng tự hào cũng bị đứt gãy, máu đỏ tươi chảy ra khiến hai mắt nàng ta đau nhói.
Sở Kiều Tịnh, Sở Kiều Tịnh, ngươi không những ỷ vào địa vị của phụ thân và cô cô của mình để được gả vào Vương phủ trước một bước, khiến ta chỉ có thể trở thành một người thiếp, mà bây giờ còn dễ dàng cướp đi trái tim của chàng ấy. Ta thực sự rất hận ngươi, chỉ ước gì có thể moi tim ngươi ra cho chó ăn!
Thượng Quan Ý nhằm chặt hai mắt để giữ lại giọt nước mắt cuối cùng, tạm nghỉ một lát rồi tiếp tục nhu nhược cầu xin Dạ Chí Thần, hi vọng hắn có thể cho mình thời gian một tháng để giải quyết đứa bé, ở cữ một tháng rồi sẽ nói cho hắn biết sự lựa chọn của mình.
Dạ Chí Thần cau mày, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý với yêu cầu của nàng ta, sau đó nhấc chân đi ra khỏi đại sảnh không chút lưu luyến.
Ngũ quan của Thượng Quan Ý gần như nhăn rúm lại, khi nếm được mùi tanh trong miệng mới làm cho nàng ta hoàn hồn lại. Sở Kiều Tịnh, ta nhất định sẽ bắt ngươi phải nợ máu trả bằng máu!
Dạ Chí Thần định đi tới viện của Sở Kiều Tịnh để giải thích rõ ràng, nhưng Lương Nhân lại báo với hắn rằng Vương phi đã trở về Thừa tướng phủ.
Hắn đứng đực ra tại chỗ, nghĩ bụng nếu gặp được Sở Kiều Tịnh, hắn nên nói gì đây? Hơn nữa với thái độ lạnh lùng của nàng trước khi đi, có phải nàng chẳng hề quan tâm đến chuyện này không?
Nếu nàng thật sự không quan tâm...
Nghĩ tới đây, Dạ Chí Thần lập tức cảm thấy thất bại.
Cũng coi như là báo đáp ân tình của Thượng Quan Ý.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất