Sau khi trò chuyện một lúc lâu, Sở Kiều Tịnh thấy mẫu thân vì lo lắng cho mình mà mệt mỏi khí hư, lập tức lấy một chút nước linh tuyền cho Mai Anh pha trà, còn nàng thì đứng bên cạnh xoa bóp cho mẫu thân. 

"Thần Vương phi còn biết xoa bóp giỏi vậy ư. Nghe nói xoa bóp có thể khiến cho máu tắc nghẽn lưu thông, thư giãn tinh thần thả lỏng cơ thể, loại bỏ độc tố, lão phụ nhìn một lúc thôi mà cũng cảm giác cơ thể thoải mái hơn nhiều." Liễu Thị cười theo, bà ta nghĩ ngợi một lúc lâu mới dè dặt nói. 

Sở Kiều Tịnh nghe hiểu trong lời Liễu Thị nói còn có chuyện khá. Thấy thái độ của bà ta tốt, nàng biết bà ta muốn mình chữa bệnh cho bà ta nên bảo Dư Đông chuẩn bị những thứ mình cần, nhờ Sở Tướng phu nhân chuẩn bị một gian phòng, định chữa trị cho Liễu Thị. 

Hiện giờ trong phòng chỉ còn lại bốn người Sở phu nhân, Sở Kiều Tịnh, Liễu Thị và Triệu Mộng Dao. 

Liễu Thị hỏi bà ta bị bệnh gì, Sở Kiều Tịnh liếc nhìn ngực bà ta: "Là ở chỗ này. Cụ thể không nói rõ ràng được, nhưng bây giờ là lúc then chốt chuyển biến xấu, chỉ có thể cắt bỏ nó đi mới có thể giữ lại mạng sống của bà" 

Liễu Thị vừa nghe xong thì giật mình đứng dậy, những người khác cũng trừng lớn hai mắt nhìn Sở Kiều Tịnh, muốn nói gì đó nhưng lại không nói thành lời, một phần bởi vì gượng gạo, nhiều hơn nữa là vẫn còn đang kinh hãi. 

"Lần trước ta nói mạng sống của bá mẫu chỉ còn lại mấy tháng, bây giờ đã một tháng trôi qua, nếu kéo dài thời gian nữa, sợ là ngay cả ta cũng không có sức để thay đổi trời đất." Sở Kiều Tịnh hơi tiếc nuối, nói một cách bất đắc dĩ. 

Liễu Thị thấy ánh mắt Sở Kiều Tịnh không giống như đang nói dối lừa mình, chân bà ta mềm nhũn ngã ngồi lại xuống ghế. Còn Triệu Mộng Dao thì rưng rưng nước mắt bước lên, hai mẹ con ôm đầu khóc lóc. 

Ở hiện đại phải cắt bỏ còn rất nhiều phụ nữ không chấp nhận được, huống hồ là ở thời cổ đại bảo thủ thế này. 

Nếu như trước đó một tháng, Sở Kiều Tịnh còn có thể giữ lại mà trị liệu cho bà ta, nhưng bây giờ thì không chắc được nữa. 

Sở phu nhân nắm chặt tay Sở Kiều Tịnh, bà cũng đau lòng cho Liễu Thị mà run cả giọng, nói: "Con à, bá mẫu con, bà ấy... có cách nào khác không?" 

Thấy hai mẹ con họ khóc lóc đáng thương quá, Sở Kiều Tịnh nhíu mày, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Vậy thì giữ lại rồi trị liệu trước đi, uống thuốc và châm cứu trước, để xem tình 

tình rồi nói sau" 

Triệu Mộng Dao lảo đảo bước về phía Sở Kiều Tịnh, quỳ thẳng xuống đất, túm góc váy của nàng rồi khóc đến mức thở không ra hơi. 

"Muội muội tốt, ta biết y thuật của muội cao minh, tẩu ở đây cầu xin muội, muội nhất định phải cứu lấy mẹ ta, cứu bà ấy... 

Sở Kiều Tịnh và Sở phu nhân gần như phải kéo Triệu Mộng Dao nâng nàng ấy đứng lên. Nàng cũng cảm thấy có chút không nỡ, thấy dáng vẻ đau khổ của nàng ấy thì cũng đau lòng: "Ta nhất định sẽ dùng hết sức để cứu bá mẫu. Có thể giữ lại rồi điều trị trước, ta sẽ châm cứu cho bá mẫu, chữa trị phối hợp với thảo dược. Nếu như không được, nhất định phải nghe theo sự sắp xếp của ta, phải xử lý cắt bỏ." 

Mấy người lại khóc thêm một lúc nữa, mãi đến khi trời tối đen mới khuyên được họ xong. 

Hoàng thượng vô cùng tán thành ý tưởng của Dạ Chí Thần, ông khoanh tay đi tới đi lui trong Ngự Thư phòng, gần như đã nhìn thấy được công trình vĩ đại mênh mông. 

Chờ đến khi Dạ Chí Thần nói đây là gợi ý Sở Kiều Tịnh nói cho hắn, trong mắt Hoàng thượng càng thêm sáng ngời, càng thêm yêu thích Sở Kiều Tịnh. 

Dạ Chí Thần rời khỏi Hoàng cung, chạy thẳng đến Sở phủ, thấy mắt Sở phu nhân và Triệu Mộng Dao đều sưng đỏ, dùng ánh mắt hỏi Sở Kiều Tịnh, thấy nàng lắc đầu, hắn cũng không hỏi nhiều, chỉ nói với Sở phu nhân: "Nếu có chuyện gì cần con hỗ trợ thì nhạc mẫu cứ nói ạ, con rể sẽ cố gắng hết sức làm thỏa đáng" 

Sở Kiều Tịnh kê một đơn thuốc, nói trong đó có rất nhiều dược liệu quý giá, đến Y các là có thể tìm được. Nếu còn thiếu thì cứ nói với họ đây là đơn thuốc do nàng kê, Hạ Lan thần y chắc chắn sẽ nghĩ cách. 

Triệu Mộng Dao và Liễu Thị cảm kích đến mức muốn quỳ xuống, may là Sở Kiều Tịnh nhanh tay lẹ mắt, vội vàng đỡ lấy họ. 

Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh ăn cơm rồi quay về Thần Vương phủ, có một gã hầu lập tức chạy đến, cúi đầu cung kính nói: "Vương gia, Vương phi, Trắc phi đang chờ ở đại sảnh, nói là có một chuyện vui cực lớn phải bẩm báo với Vương gia. 

Vốn dĩ Dạ Chí Thần đang đỡ Sở Kiều Tịnh xuống khỏi xe ngựa, Sở Kiều Tịnh nghe thấy Thượng Quan Ý, lại nghe đến chuyện vui thì sầm mặt xuống, rút tay ra khỏi tay Dạ Chí Thần. 

Dạ Chí Thần nhíu mày, không biết Thượng Quan Ý đang làm chuyện gì. 

Thượng Quan Ý đang ngồi trên chiếc ghế dựa được phủ một lớp tơ ngỗng thật dày, dường như nàng ta đang nghĩ đến chuyện gì đó, ý cười trên khóe môi có muốn giảm cũng không giảm được. 

Thấy hai người Dạ Chí Thần đi vào đại sảnh, Thượng Quan Ý thong thả giả bộ đứng lên, hành lễ đơn giản, thần thái trong mắt khẽ chuyển động. 

"Cơ thể Ý Nhi không tiện, không thể hành đại lễ, xin Vương gia và Vương phi thứ tội." 

Giọng nũng nịu của Thượng Quan Ý vang lên khiến Sở Kiều Tịnh nghe thấy mà nổi hết cả da gà. 

Sở Kiều Tịnh nghe thấy cơ thể nàng ta bất tiện, lại nhớ đến chuyện vui lớn mà gã sai vặt đã nói thì lập tức nghĩ tới chuyện gì đó. Trong lòng nàng trầm xuống cứ như như có một tảng đá lớn không thể ngăn lại được, nàng liếc mắt nhìn Dạ Chí Thần, thấy hắn còn vô cùng nghi hoặc cứ như không biết đã có chuyện gì xảy ra, nàng lập tức sôi máu, việc bản thân mình làm mà chẳng lẽ hắn còn không biết nữa chắc! 

Dạ Chí Thần thấy Sở Kiều Tịnh ngoảnh mặt làm ngơ cứ thế ngồi xuống thì cũng hất y bào lên ngồi xuống ghế chủ tọa, tùy tiện hỏi không chút để tâm: "Rốt cuộc là có chuyện gì?" 

"Vốn dĩ Ý Nhi hơi nôn mửa, cả người mệt mỏi, mời ba đại phu đến thì đều nói là đã có thai được một tháng" 

Thượng Quan Ý không kìm được mà sờ lên chiếc bụng vẫn còn phẳng lì của mình, trong lòng vui sướng nhìn về phía Sở Kiều Tịnh, nhưng mà cách một lớp mạng che mặt, không biết bây giờ Sở Kiều Tịnh có vẻ mặt thế nào. 

Nàng ta vui mừng quá mức cho nên không phát hiện ra ánh sáng lạnh trong mắt Dạ Chí Thần. 

Sở Kiều Tịnh đút tay trong tay áo, nghe Thượng Quan Ý nói như vậy, nàng vô thức siết chặt trung y nắm thành một nhúm. 

Mặc dù không ai nhìn thấy rõ vẻ mặt của nàng, nhưng nàng vẫn giả vờ như chuyện không liên quan gì đến mình, không chút động lòng. 

Nàng đứng dậy, cúi người hành lễ với Dạ Chí Thần: "Chúc mừng Vương gia có được quý tử, vậy Kiều Tịnh không quấy rầy chuyện vui của Vương gia và Trắc phi nữa, Kiều Tịnh xin cáo lui. 

Người khác nghe thấy vẫn là giọng điệu lạnh lùng, chỉ có chính nàng biết giọng nàng đã run rẩy cả lên. 

"Vậy Ý Nhi sẽ không giữ Vương phi lại, hi vọng tin tức tốt này có thể khiến cho đêm nay Vương phi ngủ ngon hơn. 

Thượng Quan Ý thỏa mãn nhìn Sở Kiều Tịnh rời đi, nàng ta ngẩng đầu lên, sóng mắt trào ra, nhìn thấy sắc mặt hơi giận của Dạ Chí Thần, nụ cười sắp kéo dài đến mang tai lập tức cứng đờ trên mặt. 

Sở Kiều Tịnh sải bước về phía cửa Vương phủ, Mai Anh ở đằng sau cố gắng chạy theo, không đoán được chuyện Sở Kiều Tịnh bất ngờ đứng khựng lại, khiến nàng ấy xém chút nữa đã lao thẳng vào lưng nàng. 

"Vương phi, đã trễ thế này rồi người còn định đi đâu?" Lương Nhân bắt kịp Sở Kiều Tịnh, đứng chặn trước mặt . 

"Ta đi đâu còn phải báo cáo với ngươi mới được à?" 

Gió lạnh ban đêm thổi tốc khăn che mặt của Sở Kiều Tịnh, để lộ đôi mắt lạnh nhạt mang theo tức giận đang tỏa ra khí lạnh, khiến Lương Nhân cảm thấy như gặp phải chủ nhân của mình. 

"Chỉ là đêm khuya đường khó, thuộc hạ cũng chỉ lo nghĩ cho sự an toàn của Vương phi. Vương phi cũng đừng khó dễ với ta." 

eyJpdiI6IlBFYjNjRm43S2ZmRVhsamVqQnRjV2c9PSIsInZhbHVlIjoiSWsrY2xDdk1IdHRncWZmd2xlXC9xcjZBZlF1TWdBc1lCczBQczRSVlY3NVpHdGtmWllodHpDbGUxMks2aUNYMmhBY05XWGlRbkNvcVBzQkpyaGZVQ0ZNZjZOWW1rRHNONzl3K1pMTStyemtwOGRvdG9aaU0xbkNaNXdIMG1NQmREVWVTNG83N0tUTHJtc0NaeGVLVWMzRDBDUnoyeHViR3RLOHoxUDdKcjFyYz0iLCJtYWMiOiI2YmRhNmMwNzVkN2RhNTI1ZWEyOTVhNzU4NDZkMjJmNDBlMjRkYWQwMzRmNzIzODhkNDgxMGIxMmIxMThkMmZlIn0=
eyJpdiI6IndENFFLNkx0U1BsMDVtT3lUSHNrSHc9PSIsInZhbHVlIjoiSnhWdTNhNFJzVkJBZlhybjdVa2piT1dySTZYaFFXTTAzQU9aWThyeHUxK1BTaXFVamcrVm9DUFlWQUhcL0t2VWRQazZPV0M3T0R3Z2NQVE94V2E3Q2EzUTE4blpJd3lGMHpFN203R2ZTXC9KS2thM01cL2RLVUVneVJzRUpiQjRYMU4iLCJtYWMiOiJhOGIwYWM3NmViYzRiZGE2NDU0MTRmMjVlM2JjYmEzNDViZDFiNzZlYmUyZWJkOTJmODkyOGFiYTJjNjE3N2QwIn0=

Giọng Sở Kiều Tịnh bình tĩnh nhưng lại khiến cho Lương Nhân đứng trước mặt cảm giác mình như bị rơi vào hầm băng.

Advertisement
x