Cả đường quay về Kinh Thành mất mấy ngày, bởi vì ngủ không đủ giấc nên Sở Kiều Tịnh cứ mơ mơ màng màng nửa ngủ nửa tỉnh trên xe ngựa, mãi đến khi nhóm Dạ Chí Thần tìm được khách điểm, nàng mới xuống xe đi thêm vài bước. 

Chẳng bao lâu, đoàn xe dần đi tới bên ngoài Bất Dạ Thành. 

Dạ Chí Thần đánh mắt nhìn Sở Kiều Tịnh đang mơ màng, trong mắt hắn chợt hiện lên nét đau lòng, thấy nàng hé mắt ra, lúc này hắn mới cất lời. 

"Lát nữa vào thành, chúng ta đến khách điểm rửa mặt qua một chút, để trên người thoải mái rồi tiến cung phục mệnh luôn. 

Sở Kiều Tịnh gật đầu, đi theo bên cạnh Mai Anh bước vào trong phòng, bảo Tiểu Nhị mang một thùng nước ấm để tắm rồi thưởng tiền cho hắn ta lui xuống. 

"Chủ nhân, thuộc hạ canh giữ bên ngoài cửa, nếu người có chuyện gì sai bảo thì cứ nói với thuộc hạ." Dư Đông vẫn bảo vệ Sở Kiều Tịnh một tấc cũng không rời, sợ lại xảy ra thêm sự cố nào khác nữa. 

Trong tay Dạ Minh Hiên cầm theo một chiếc hộp đi đến, bị Dư Đông ngăn lại, nói nếu hắn có chuyện gì thì sau này hẵng đến. 

Dạ Minh Hiên nhìn đại quản sự của Y các này, nghĩ đến chuyện hắn ta từng hô mưa gọi gió, nói một không hai trong Y các, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn ta một lúc lâu cũng không nhúc nhích. 

"Ta cũng thấy khó hiểu đây, đại quản sự của Y các không quan tâm mình bị mệt nhọc, cứ một lòng muốn bảo vệ Sở Kiều Tịnh thế này ư?" 

"Đa tạ Hiền Vương quan tâm, bởi vì Thần Vương phi là người có công, nếu nàng ấy bị thiệt hại chút xíu nào thì ta cũng không biết ăn nói với dân chúng luôn cảm động và ghi nhớ ân đức của nàng ấy kiểu gì." 

Bởi vì Sở Kiều Tịnh đã dặn dò, Dư Đông không hề thất lễ trả lời Dạ Minh Hiên. 

Dạ Minh Hiên gật đầu, giao chiếc hộp đang cầm trong tay cho Dư Đông, nói chờ khi Sở Kiều Tịnh nghỉ ngơi xong thì đưa cho nàng, bảo nàng đây là quà mà hắn ta tặng cho nàng. 

Dư Đông dùng hai tay nhận lấy, không nói nhiều nữa. 

"Xem Vương phi gầy đi rồi này, y phục trước kia cũng rộng hẳn đi, nếu để lão gia và phu nhân nhìn thấy, không biết sẽ đau lòng đến mức nào nữa" 

Mai Anh hầu hạ Sở Kiều Tịnh tắm rửa xong thì chọn một bộ quần áo màu xanh nhạt thêu hoa hải đường bằng chỉ bạc, nhìn thấy bả vai gầy yếu của Sở Kiều Tịnh thì âm thầm rơi lệ. 

"Không sao đâu, về nhà ăn nhiều thêm mấy bữa là sẽ béo lại thôi, đến lúc đó ngươi đừng ghét bỏ ta không mặc vừa y phục trước kia đất nhé. 

Sở Kiều Tịnh cười thật lòng, nhìn bản thân mình trong gương đồng, quả thật đường nét trên cắm đã góc cạnh hơn nhiều. 

"Mặc không được thì vừa hay để lại cho Mai Anh mặc." Mai Anh bị Sở Kiều Tịnh chọc dở khóc dở cười. 

Có tiếng gõ cửa vang lên, Sở Kiều Tịnh đang ngồi trên ghế để Mai Anh búi tóc, thấy hai tay Dư Đông cầm theo chiếc hộp thì không khỏi nhíu mày lại. 

"Là do Hiền Vương đưa đến ạ, thuộc hạ cũng không biết là thứ gì. 

Mai Anh nhận lấy, mở ra nhìn, ánh sáng vàng sặc sỡ sáng lóa mắt: "Là một chiếc trâm vàng được khảm rất nhiều châu báu ạ." 

Sở Kiều Tịnh chỉ liếc mắt nhìn một cái rồi bảo Mai Anh cất đi rồi chọn đại một cây trâm ngọc màu trắng cài lên mái tóc, nhìn thật sự quá đơn giản, thế là lại cắm thêm một chiếc lược chải đầu tường vi màu hồng nhạt, thêm một chiếc cài rủ trước trán dùng để đỡ khăn sa che trước mặt. 

Bên phía Hoàng thượng đã sớm biết họ hồi cung, mới sáng sớm đã để Trần công công chờ ở bên ngoài. 

Hiên Vương phi Tưởng Nhã Linh cũng ngồi kiệu đuổi theo họ, xuyên qua tường đỏ ngói vàng, cung vàng điện ngọc, đi đến Ngự Thư phòng. 

"Nhi thần thỉnh an phụ hoàng" 

"Con dâu thỉnh an phụ hoàng. 

Hoàng thượng đã sớm nhận được tấu chương do Nam Lâm truyền tới, lúc này sắc mặt ông hồng hào, trông vô cùng phấn chấn. 

Dạ Minh Hiên nói một lượt tình hình đại khái những ngày vừa qua cho Hoàng thượng, nhưng lại thêm mắm dặm muối rất nhiều về công lao của bản thân mình. 

Hoàng thượng cười không ngậm miệng được, nếp nhăn trên khóe mắt lại càng rõ ràng hơn, liên tục tán thưởng hai đứa con mình khôn khéo giỏi giang, đặc biệt ban thưởng trăm lượng hoàng kim, mười ngàn lượng bạc trắng. 

"Tạ ơn phụ hoàng" Bốn người đồng loạt cảm ơn Hoàng thượng. 

Sở Kiều Tịnh đội khăn che mặt, rất nổi bật trong đám người, không phải phiền Dạ Chí Thần giải thích, Hoàng thượng đã trực tiếp chỉ đích danh Sở Kiều Tịnh, tán thưởng bàn tay thần sầu của nàng, lần này nàng cũng đã lập được công lớn, thưởng cho nàng ngàn lượng bạc trắng, trăm cuộn gấm vóc. 

"Con dâu tạ ơn phụ hoàng" Sở Kiều Tịnh hành lễ vừa tự nhiên vừa phóng khoáng, Hoàng thượng trông thấy rất vừa lòng. 

Tưởng Nhã Linh ở bên cạnh hận đến mức nghiến răng nghiến lợi. Lần trước không mượn tay Ngũ Công chúa trừng phạt nàng được, ngược lại khiến cho nàng nổi tiếng trong nạn lũ lụt lần này, nghe nói có mấy nhà quyền quý hiển vinh trong Kinh Thành trước đây từng nhìn nàng không vừa mắt, nhưng tới giờ lại tán thưởng không ngừng, đều thay đổi ấn tượng cứng nhắc ban đầu đối với nàng. 

Nàng ta hằng giọng, liếc mắt nhìn Sở Kiều Tịnh, sau đó hành lễ với Hoàng thượng: "Phụ hoàng, Thần Vương phi này mặc cả người toàn màu trắng đến diện thánh, bất kính như vậy, chắc bị chiều mà sinh hư rồi đấy ạ. 

Đôi mắt phượng của Sở Kiều Tịnh bình tĩnh như nước, mạng che mặt che khuất khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng của nàng, khiến giọng nàng lại có vẻ lạnh như băng sương: "Bẩm phụ hoàng, Tịnh Nhi vốn không thích phô trương lãng phí, lần này tới Nam Lâm, Tịnh Nhi nhìn thấy tình hình dân chúng phải sống đầu đường xó chợ, người chết đói khắp nơi, nếu mặc đồ hoa thắm liễu xanh, đầu đeo vàng bạc châu báu, con đây sẽ cảm thấy không xứng làm người!" 

Dạ Minh Hiên ra sức trừng mắt lườm Tưởng Nhã Linh, nhất là khi nhìn thấy lăng la tơ lụa, trang sức châu báu không thiếu thứ gì trên người nàng ta, trong lòng hắn ta chán ghét đến mức không muốn liếc mắt nhìn nàng ta nhiều thêm cái nào. 

"Đứa bé ngoan, trẫm biết tâm ý của con mà" 

Hoàng thượng cũng không truy hỏi Tưởng Nhã Linh gì nhiều, nhưng thái độ xa cách cũng thể hiện rất rõ ràng, chỉ nói họ đã vất vả rồi, về nhà nghỉ ngơi đi. 

Rời khỏi Ngự Thư phòng, không khí cuối thu lạnh lẽo thổi đến, khiến Sở Kiều Tịnh vô thức rụt cổ lại. 

Dạ Minh Hiên vừa khế giọng răn dạy Tưởng Nhã Linh vừa bước về phía trước. 

Dạ Chí Thần giữ chặt Sở Kiều Tịnh lại, nói với nàng: "Ta đi nói với phụ hoàng chuyện khơi dòng nước từ Nam ra Bắc, không thể về ngay được, nàng về phủ nghỉ ngơi trước đi." "Vậy ta đến gặp cha mẹ ta." 

"Được, chờ ta đến đón nàng rồi cùng về phủ" 

Sở Kiều Tịnh đã đi đến cửa Hoàng cung rồi, đang định ngồi lên chiếc kiệu đã được chuẩn bị sẵn thì bỗng nghe thấy tiếng Mai Anh nói: "Xin thỉnh an Hiên Vương." 

Nàng xoay người lại, hành lễ qua loa với Dạ Minh Hiên rồi định tiếp tục lên kiệu. 

"Ta đến là để thay Nhã Linh xin lỗi muội." Dạ Minh Hiên cung kính nói. 

Sở Kiều Tịnh nhớ đến chiếc trâm vàng Dạ Minh Hiên tặng, giờ này còn đang để trên người Mai Anh, nàng lập tức nhắc Mai Anh lấy ra trả lại cho Dạ Minh Hiền. 

Chất giọng lạnh lùng của nàng khiến không khí lạnh cuối thu lúc này lại lạnh thêm mấy phần: "Trị bệnh cứu người vốn là chức trách của ta, Hiên Vương không cần tự bỏ tiền túi thay dân chúng cảm tạ ta đâu." 

Sau đó xe ngựa chạy đi, tung một đám bụi đất lên. 

Dạ Minh Hiên nhìn chiếc trâm vàng kia, rồi lại nhìn bóng chiếc xe ngựa, trong mắt không rõ có biểu cảm thế nào. 

"Mẹ!" Sở Kiều Tịnh vừa mới xuống xe ngựa đã lập tức chạy vào trong phủ, Mai Anh ở phía sau cũng chạy hồng hộc đuổi theo. 

Phu nhân đã nghe hạ nhân nói xe ngựa của Thần Vương phủ đi về phía bên này, bèn nhanh chóng chuẩn bị điểm tâm Sở Kiều Tịnh thích ăn. Nghe thấy tiếng của nàng, bà cũng nhanh chóng chạy ra ngoài đón. Thấy nữ nhi đã gầy đi nhiều, Sở phu nhân không nhịn được, mũi chua xót cả đi. 

eyJpdiI6InJQcHoyekpLYVJ1aElwUFFObDFoUmc9PSIsInZhbHVlIjoicmNYNUVZMW5BRzNyVGFLKyt4cnlVWFVROUhKYTZ4c1RhUUpYcndtSElic2hheUxJUUNMWmdWRU8raW5tR2d4eXlhTXBydnY0MDFWYjBwNElCRXdydWVnREM5ZDM2M2JxODZ4QUp6WWZFekdTeW80VnFJdzdwdmZydVN2KzBwY2oiLCJtYWMiOiJmOGY2YjNhNWY0OTQwYzg4YWU2YTI2MGVjYTdjMmM3Y2JkYzIyOWE3YmVhNDNlOGRkZTdiNmNiYmI5MjMxMDM5In0=
eyJpdiI6Ink4dEJYcUV5NHVPR1BSMFFOd3Z3ekE9PSIsInZhbHVlIjoidFc2OERFMU00K1dTXC9VYWI0OUQ5UllxSml5ZjBwbEtOYnU1WktFWnlPTEtJaTg2SzhXS2xtWGFWa3MwdVlCNTNTTkZZS2RFUDNHdDBSdmRJXC8xVWdcL1NlVHBPMnhTcTVabkg1azB6NitETURMM2RESFwvY1Uxa2pFZUhTR0MwSTJZU2hHVkRWZGI2Y2JZSnNPN0dqU2Jza1NyYVwvWklIbHprRVJ2RVhYYXFRSjdiQW00bzFSZTBFbG05Ykt3TVJ0OXRRNHBacVVJS2taQWt3R3ZyRVVXMFdZMElsUCtHYU9HY1RWM0g0N2IweDNNKzREQllYU3pEdTd0cFFtZCtOOUl4dXNzN05HbGttaUZTaExraDF4M2tadz09IiwibWFjIjoiNWRkYzlkMTZhNWI0ZGQ0YzY2ZGZiZWQzNDNiNzViNGVhZTUzYWUyNDdiNTg4ODk5OGI2ZTMxOGM3ODkzZTk1MSJ9

Sở Kiều Tịnh thấy bà ta không kiêu ngạo với mình như trước đây, biết Triệu Mộng Dao đã chuyển lời của mình cho bà ta. Nếu bà ta tôn kính mình thì nàng cũng lễ phép gọi bà ta một tiếng bá mẫu.

Advertisement
x