"Ta ở đây" 

Phía sau lưng truyền đến giọng nói khiến người khác yên tâm, Sở Kiều Tịnh lập tức xoay người lại, mãi đến khi nhìn thấy gương mặt lạnh lùng kia, nàng mới thả lỏng trái tim, cả người giống như mất hết sức lực. 

"Ngươi đi đâu đấy?" Sở Kiều Tịnh vừa lo lắng vừa oán trách hỏi. 

Dạ Chí Thần giơ con mồi trong tay lên, là một con thỏ lông trắng, khóe miệng hắn mang theo ý cười, "Ta đi tìm thứ gì đó để ăn. 

"Lo cho ta đến thế sao?" 

Thấy Dạ Chí Thần đưa khuôn mặt mang ý cười trêu ghẹo càng ngày càng gần mặt mình, Sở Kiều Tịnh duỗi tay đẩy mặt hắn qua bên cạnh, trong lòng loạn cào cào, nói: "Dù sao ngươi cũng là vì cứu ta, nếu ngươi có chuyện gì thì ta sẽ áy náy." 

"Từ trước đến giờ nàng vô cùng bình tĩnh, giờ lại không để ý đến đống cỏ khô sạch sẽ dưới người mình cùng đống lửa trại này" 

Dạ Chí Thần xoay người sang chỗ khác, tránh khuất khỏi tầm mắt Sở Kiều Tịnh xé con thỏ đang chảy máu đầm đìa ra. 

"Nếu là người khác cứu chúng ta thì sao?" 

"Có thể là ai được chứ?" 

Sở Kiều Tịnh á khẩu không trả lời được, nàng dứt khoát không thèm để ý đến hắn nữa, đi quan sát mạch tượng của đứa bé kia. Cũng không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cơ thể của đứa bé yếu ớt, giờ phút này đã hơi lên cơn sốt rồi. 

Nhân lúc Dạ Chí Thần còn đang quay lưng làm thịt thỏ, trong tay Sờ Kiều Tịnh lập tức xuất hiện mấy cây châm bạc đâm vào huyệt vị giảm sốt, lại châm thêm huyệt vị khác bảo vệ tâm mạch đứa bé, để nó tỉnh lại sớm một chút. 

Qua thời gian nửa khắc, Sở Kiều Tịnh thu châm lại, nghe thấy hô hấp của đứa bé dần trở nên vững vàng hơn, lúc này nàng mới yên tâm. 

"Ngươi không sao chứ?" Sở Kiều Tịnh xoa đầu mình, đầu nàng đã sưng thành một cục lớn, nhưng hắn thì không có chuyện gì nghiêm trọng. 

"Ta không sao. Dạ Chí Thần trả lời nàng nhưng cũng không quay đầu lại. 

Sở Kiều Tịnh không yên lòng, dứt khoát bước qua nắm lấy mạch của Dạ Chí Thần. 

Không hổ là người tập võ, nền tảng sức khỏe đúng là tốt thật. 

"Ngươi xử lý con thỏ trước đi, ta đi tìm chút nước. 

Sở Kiều Tịnh lướt mắt nhìn tứ phía một vòng, sau khi đồng ý với Dạ Chí Thần nhất định sẽ chú ý cẩn thận, lúc này nàng mới có thể rời đi. 

Trong bụi cỏ truyền đến tiếng loạt xoạt, tiếng giẫm gãy những cành cây, trong khu rừng yên tĩnh thế này lại trở nên có vẻ vang dội lạ thường. 

Sở Kiều Tịnh tính sơ có lẽ đã đi gần nửa khắc, lúc này mới ra được khỏi cánh rừng rậm này. Phía trước là một vùng đồng bằng mênh mông vô bờ, có vẻ họ bị đẩy đến một cái ốc đảo nhỏ, bị rừng cây chặn lại nên mới dừng lại được. 

Trong nháy mắt, trong lòng nàng xuất hiện một suy nghĩ. 

Nàng lấy một ít nước linh tuyền trong không gian, cùng với viên thuốc tránh nhiễm trùng do tự mình nghiên cứu chế tạo, la bàn, dao găm các thứ, lúc này mới quay về theo đường cũ. 

"Ta tìm lâu lắm mới ra được một nguồn nước sạch, dùng ấm nước nhặt được giữa đường mang một ít về đây" Sở Kiều Tịnh nói mà mặt không hề đổi sắc. 

Mặc dù Dạ Chí Thần hơi nghi ngờ nhưng cũng không nói gì cả, dù sao thì dòng nước lũ chảy xiết, cuốn theo rất nhiều thứ đến đây, để nàng nhặt được cũng không phải là điều gì quá lạ. 

Chắc do mùi thịt thỏ phả tới, hoặc có lẽ là đứa bé kia thật sự lo lắng cho mẫu thân, sau khi gọi mẹ mấy tiếng thì cũng mở mắt. 

Sở Kiều Tịnh xé một cái chân thỏ đưa cho đứa bé rồi lại đỡ đầu thằng bé để cho nó uống nước sạch. 

Đứa bé kia vô cùng khát, uống ừng ực hết một nửa rồi lúc đó mới ngừng lại. 

"Đệ tên gì?" Sở Kiều Tịnh nhận lại ấm nước, hỏi đứa bé kia. 

"Đệ tên là Trụ Tử" Đứa bé kia nhìn bốn phía nhưng không nhìn thấy mẹ mình, lập tức những giọt nước mắt chảy ra khỏi vành mắt, "Mẹ đệ đâu?" 

"Chúng ta bị nước lũ tách ra, có lẽ mẹ đệ không sao đâu, bây giờ chúng ta phải nhanh chóng tìm cách quay về. Đệ ăn trước đi, chờ đến lúc sức lực hồi phục, chúng ta sẽ lập tức 

quay về." 

Sở Kiều Tịnh cũng không biết dỗ con nít cho lắm, nàng nhìn về phía Dạ Chí Thần xin giúp đỡ, chỉ thấy hắn cũng mang vẻ mặt xấu hổ lắc lắc đầu. 

Sau khi Dạ Chí Thần ăn xong thì ra ngoài tìm đường, Sở Kiều Tịnh lấy la bàn ra, phân biệt Đông Tây Nam Bắc một hồi suy nghĩ đến phương hướng lúc mình bị cuốn đi, bây giờ có lẽ là đã bị cuốn tới hướng Nam của thành Nam Lâm, thậm chí còn bị cuốn ra khỏi biên giới. 

Sau khi Dư Đông không tìm được Sở Kiều Tịnh, được các binh lính nhảy xuống nước cứu về. 

Hắn ta kiệt quệ ngồi dưới đất, hai tay siết chặt nắm đấm nện thật mạnh xuống đất. 

Trong lòng hắn ta không kìm được hối hận, nếu hắn ta luôn ở bệnh cạnh Sở Kiều Tịnh thì có thể nắm lấy Sở Kiều Tịnh trước rồi. 

Hạ Lan thần y nghe tin chạy đến cũng vô cùng lo lắng, nhưng ông ta vẫn an ủi Dư Đông: "Thần Vương ở bên cạnh Vương phi, võ công ngài ấy cao cường, sẽ bảo vệ đợc Vương phi thôi. Thế này đi, ngươi nhanh chóng mang binh tìm dọc theo hướng nước sông chảy, có lẽ sẽ gặp được họ đấy." 

Nghe Hạ Lan thần y nói như vậy, Dư Đông với khuôn mặt chán chường lập tức dùng cả chân cả tay bò lên, bảo Lương Nhân triệu tập người lại, chia binh thành mấy đường nhanh chóng đi tìm. 

Dạ Chí Thần đi đầu, trên tay cầm theo con dao găm Sở Kiều Tịnh đưa cho, còn Sở Kiều Tịnh dẫn Tiểu Trụ Tử. Nàng đã cho cậu bé uống viên thuốc tránh nhiễm bệnh dịch, cho nên dù bước trên gia súc thối rữa hay bờ sông dơ bẩn cũng không sợ nhiễm bệnh, 

Ba người cứ đi một chút rồi dừng một chút, ánh chiều tà mềm mại nhẹ nhàng nhiễm đỏ nửa bầu trời, không khí yên tĩnh giờ phút này cũng tôn lên vẻ dịu dàng vô cùng. "Thần Vương, ngươi có nghĩ đến chuyện, giải quyết nước lũ không nhất định phải chặn đường không? Có đôi khi khơi thông cũng là một cách hữu hiệu" 

Sở Kiều Tịnh quay đầu nhìn lại, cánh rừng rậm sum suê kia tựa như một viên bảo thạch được khảm bên trong đồng bằng bằng phẳng. 

Dạ Chí Thần cũng quay đầu nhìn lại như nàng, hắn cũng hơi hiểu được ý tưởng của Sở Kiều Tịnh: "Nàng nói tiếp đi." 

"Thành Nam Lâm và các thành trì lân cận, cứ đến mùa hạ sẽ mưa dầm liên miên, thường xảy ra lũ lụt. Chúng ta có thể dẫn mưa đến cánh rừng rậm này và đồng bằng bên cạnh, nước có thể tưới lên đất. Cho dù là làm nông nghiệp hay chăn nuôi cũng không rời được nước" 

"Trước khi đến ta cũng đã nghĩ đến chuyện có thể dùng nước lũ làm gì đó. Hàm lượng cát bùn trong nước lũ rất nhiều, có thể tách cát bùn ra trước để xây dựng và ngăn cản 

nước lũ, nước còn dư lại có thể tích trữ trong đập chứa, cũng xem xét địa hình xung quanh, có thể chia dòng nước ra thành mấy nhánh nhỏ, như vậy có thể tránh thiên tai do lũ lụt." Dạ Chí Thần từ tốn bày tỏ suy nghĩ của mình. 

"Hơn nữa, phía Bắc của Bất Dạ Quốc khô hanh thiếu nước, có thể Nam thủy Bắc điều, dẫn nước từ phía Nam đến phía Bắc. Nhưng công trình đó quá lớn, cần thợ xây và Thái thú các thành trì cùng hợp lực phân tích địa hình, điều khiển dân chúng." Sở Kiều Tịnh tiếp tục nói ra ý tưởng mới. 

"Đệ hiểu rồi, mẫu thân đệ từng nói phải chung sống hài hòa với hàng xóm, chia sẻ với nhau, giống như nhà đệ có vải, còn nhà Trương đại nương biết may vá, như vậy có thể làm thành một bộ quần áo mới" 

Tiểu Trụ Tử nắm lấy tay Sở Kiều Tịnh hào hứng nói, từ đầu đến cuối cậu bé chẳng hề sợ hãi khuôn mặt thực sự của Sở Kiều Tịnh, có thể thấy cậu bé đã được dạy dỗ rất tốt. "Đúng, Tiểu Trụ Tử giải thích rất đúng" 

eyJpdiI6IjRKTHJXYTdaUFErZlU2UmJhVHdtdWc9PSIsInZhbHVlIjoiRW5vd0xOeFM0VnpQMmRRNWZybVQ2eGFQTnlSZ1F0V3VwcTgrSis2VXU0RGZTRVc3T3JYWU5rNVpYYmVsd2NibDNDYkZQTG11SnFpUmt4NkZaUTE2V0ZmWXJIcVd2cHc1ZkZGck55akhBVUpxd2lMaVlkZUZ3bkNpYmVxRFNMbVhnY3liVytPbU5mSUFKTE1nU1VUcGg2cWlqMW9vNjI3WDdxQW5kS3BiV3FYcGE2REtLNFdNVEVHUGhCdWRLTVVwRms1Rngrb1c2WnRuK3BhNVlibzJIWUpqeVR3cmNRTVFVSjVzZjhNeXgwK1wvelNhRGx1eW9URmljb0lXcGl0T3d5amJ6aVRJNk15ZEE2S256V3ZXUXFOaEc4TEJKSkEyNk5uK2FDZjB5bzR5blFRTzRcLzlRN2g2VDVWRHRYQzE5bVR5dzVpdlhvbGF5c1wvXC9CY0kzUUR2YzBhR1ExMWlUZTFKU1FVdWFVcUgzVUkrZDAzOVllZEhRTzlUQ21MYXpFUzIxZlhvK1FOa3hNcnk5b1VFT3VlZit0S2h3dlZIUzNzYjBFTkd4VG1xQ0J3Y0lUK0lscE01V2Y4MzVDVDRUZDJLQzMxQjlySkZwOXlaVlE1cE1WdkhRPT0iLCJtYWMiOiI0NGMwYWZlNTBlNzBiMzM0OTdlYWNlNWMzMDUwOTlmMzdmMTQ5YzQ2NjgyMzkzMzBjZTg1OTBjZjI5NzY0NDg2In0=
eyJpdiI6InUrZDFIM3NpV0RiWXl0N2FxNEdmQUE9PSIsInZhbHVlIjoiZWthZkFGb0ppa1V3UjM4czYyRTBnMmpDOGNOVE5NYkpFNFBFaGxka01uMTFURUdZMEdcL21KdzFkSU1rVXVTNkJNQVFNWDNTdG9HMjZ3eW5xZEt1cUVcL2FJaFwvcU5DTUdIQkZJNFcyS3pIMVl4TXlMZGJLalZ6c0hBNDFEanY5WTVwOFkzK3RZYitUTms5bk5cL2hmN2xGNVkyaWdWcTZDNEFSVmZkVno1aGhjekFXREJ4SkdYSTFXSEJQRHQ5SDFZdXZ2aVc1TlRaazVGdGdic3lubVg3UG80UlM2ZnhGWUc5RFAzK2krUkl6eHpcL2I4b2xuTFZUS2pqWVZuUmlySHRPWHg0TURndWNiVCtzRk9VNTFwdUcxSmd2VE9YckVzS040VDlyQ01kRTNSQjVtTFVJXC9pXC9RZkVXMTFreEhqNFwvVmwySlVJZm9vaHhGRWo4cDNcL2V1V3dmVUJGcU1aMjAwSzdMOVVDc1VYTlp2N3hHMDJuSGpDM3phRHlcL3dhcWVYbFNUSUtpaVwvcmFCR1pDSytqQXY0VkppTmNjNXZMSmdjaHlETlJ3b2ZMNlpzPSIsIm1hYyI6ImZhOTU2NGIyYTI0NGY0MjJhZjViMjVhMmE5OGMxODhkNWZmMTJkNGU3YThkMjg0OWY5ZWNiZGZlOGMzZTI1NGYifQ==

Không biết đã đi bao lâu, cuối cùng người do Lương Nhân dẫn đến đã tìm được ba người họ, phóng tín hiệu lên bầu trời báo hiệu cho những người khác đã tìm được người rồi.

Advertisement
x