Dạ Chí Thần nhanh chóng tập trung hai mươi người để họ đi trước cùng với mình. 

Dạ Minh Hiên gọi một thái y lại hỏi tình hình cứu chữa, thái y nói rõ tình hình, y thuật của Sở Kiều Tịnh đúng là cao siêu hơn họ, ngay cả Hạ Lan thần y cũng nghe theo sắp xếp của nàng, không oán trách một câu. 

Dạ Minh Hiên khiếp sợ nhìn theo bóng lưng của Sở Kiều Tịnh, ánh mắt càng kiên định muốn có được hơn, sau đó đi theo mấy người Dạ Chí Thần. 

Ngoài phía Bắc, những khu vực khác của thành Nam Lâm đều ngập trong nước, Dạ Chí Thần cho người làm mấy cái bè gỗ để tiện đưa đón người dân. 

"Trong nước không rõ sâu cạn, muội ngồi trên bè gỗ này đi" Dạ Minh Hiên kéo một cái bè gỗ đến bên cạnh Sở Kiều Tịnh. 

Dạ Chí Thần cười khẩy kéo Sở Kiều Tịnh đến bên cạnh mình, giận dữ nói: "Nhị ca vẫn nên lo cho bản thân thì hơn, huynh quan tâm nhiều chuyện dư thừa quá rồi đấy" 

"Đừng ầm ĩ, thời gian gấp rút, vẫn nên tranh thủ cứu người" Sở Kiều Tịnh quay đầu dặn dò Hạ Lan thần y, Dư Đông và Mai Anh: "Mọi người về nghỉ ngơi đi, tiếp theo sẽ có nhiều người cần chữa trị hơn" 

"Được. Những người khác đều đồng ý, chỉ có Dư Đông vẫn kiên quyết muốn đi theo Sở Kiều Tịnh. 

Dạ Minh Hiên thấy thế thì không khỏi suy nghĩ. 

Nắng sớm chiếu rọi, phía Đông dần lộ ra ánh sáng màu trắng bạc, trời sáng vẫn tốt hơn đêm tối rất nhiều. 

Mực nước nơi giao nhau giữa phía Nam và phía Bắc dần sâu hơn, Sở Kiều Tịnh nhảy lên một cái bè gỗ. 

Vì trong nước có quả nhiều thứ trôi nổi nên bè gỗ cũng rất khó đi, Sở Kiều Tịnh nhìn phía trước, không nhịn được mà nhíu mày, cuối cùng nàng thử độ sâu của mức nước, vén ống quần lên đi xuống khỏi bè. 

Nước bẩn ngập tới eo Sở Kiều Tịnh, nàng không mặc váy mà chỉ mặc quần áo đơn giản, nhưng vẫn bị lực cản của nước ghìm lại, khó tiến về phía trước. 

Ở hiện đại, vì có dụng cụ tiên tiến nên gặp phải lũ lụt cũng không có quá nhiều cản trở, không ngờ đến thời cổ đại lại nửa bước khó đi. 

Dạ Chí Thần nhìn nàng, trong mắt lộ vẻ đau lòng, nhưng cũng biết hiện tại đi bộ vào mới là sự lựa chọn tốt nhất, cho nên chỉ có thể đi cùng nàng. 

Hai mươi người, năm người một nhóm, Dạ Minh Hiên, Sở Kiều Tịnh, Dạ Chí Thần và Dư Đông mỗi người dẫn một nhóm. 

Lũ lụt phá hoại rất nhiều nhà cửa, nhưng cũng có những nơi tập trung nhiều nhà không bị nước cuốn đi. Có điều trong nhà vẫn bị ngập nước. 

Ngoài hai nhóm của Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh, hai nhóm khác đều đã trở về đưa người trên bè gỗ đến nơi an toàn. 

Sau khi Sở Kiều Tịnh gõ cửa, bên trong vang lên giọng nói non nớt của một cậu bé, Sở Kiều Tịnh nhất thời vui mừng, dù giọng nói của đứa bé có hơi yếu, nhưng trạng thái thì khá tốt. 

Nàng vội vàng đẩy cửa, nhưng vì lực cản của nước nên không thể đẩy ra được. 

"Tiểu đệ đệ, đệ đứng cách xe cửa một chút, bọn ta phải phá cửa." 

"Dưới đất có nhiều nước lắm, bây giờ đệ đang đứng trên bàn, tỷ cứu đệ với.. 

"Được, đệ đừng sợ, bọn ta đến ngay đây." 

Sở Kiều Tịnh nhìn thoáng qua Dạ Chí Thần, hai người hiểu ý nhau. 

"Đứng xa ra." 

Sở Kiều Tịnh gật đầu, chật vật bước hai bước sang một bên. 

Dạ Chí Thần đột nhiên lao về phía cửa, cửa gỗ lập tức vỡ tan tành, nước bắn khắp nơi. 

Đứa bé đang đứng trên bàn lập tức bị nước làm trôi đi. 

Sở Kiều Tịnh nhanh tay nhanh mắt giữ cậu bé bảy tám tuổi kia lại, kéo cậu đến bên cạnh mình, cậu bé bị sặc nước, sau khi bình thường trở lại thì vội vàng chỉ vào trong nhà: "Bên trong còn có mẹ của đệ, chân của mẹ không đi được, mau cứu mẹ đệ, mau cứu mẹ đệ với.. 

"Một người ở lại đỡ bè gỗ, những người khác vào nhà cứu phu nhân kia. 

Sở Kiều Tịnh nói xong thì xoay người muốn đặt đứa bé lên bè gỗ, nhưng nước lũ đột nhiên chảy nhanh, thậm chí nàng còn không kịp hét lên đã bị nước lũ cuốn ra ngoài. "Thần Vương phi! Mau cứu Thần Vương phi!" 

Nàng mơ hồ nghe phía xa vang lên tiếng quát to, nhưng đã không nhìn thấy gì nữa cả. 

Cậu bé bị nước lũ như nổi điên đẩy đi hướng khác, Sở Kiều Tịnh trồi lên từ trong nước vội vàng bơi về phía đứa bé, nước lũ quá mạnh cuốn Sở Kiều Tịnh đi, tình huống xảy ra quá đột ngột, những binh sĩ khác cũng bị nước lũ đẩy đi nơi khác. 

Trong lúc lũ lụt chợt dâng lên, Dạ Chí Thần lập tức xoay người nhào về phía Sở Kiều Tịnh, kéo nàng lên từ trong nước. 

Dư Đông cũng lập tức nhảy xuống nước, liều mạng bơi về phía Sở Kiều Tịnh. 

"Cứu đứa bé trước!" 

Sở Kiều Tịnh khó khăn giơ tay ra, tốn rất nhiều sức mới với tới ngón tay của đứa bé kia, sau khi giữ chặt lấy cậu bé thì ba người ôm lấy nhau, nước chảy xiết, đá dưới nước, gỗ trên mặt nước không ngừng đập vào người Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần. 

"Bẩm Hiên Vương, nước lũ đã xối đổ đất bùn và mảnh gỗ tối qua, ngài mau đi xem thử đi!" 

Một binh sĩ vội vã cưỡi ngựa tới, vì quá nôn nóng nên lúc xuống ngựa còn té nhào hai cái. 

"Gì cơ?" Dạ Minh Hiên vừa lên được chỗ khô ráo thì nghe thấy tin này, không khỏi ngạc nhiên trợn to mắt. 

Hắn ta nhìn về phía Sở Kiều Tịnh, sau đó ra lệnh triệu tập binh sĩ đi tới chỗ đê. 

Nước chảy rất mạnh, ngay cả Dạ Chí Thần cũng không thể thoát thân, chỉ có thể ôm chặt lấy Sở Kiều Tịnh, Sở Kiều Tịnh nâng cao đứa bé lên, cố gắng để cậu bé hít thở được không khí, nhưng đứa bé quá nặng, nàng cũng không trụ được bao lâu. 

Dạ Chí Thần nhanh chóng quan sát xung quanh, hắn chịu đựng cảm giác đau đớn đón lấy một khúc gỗ, mượn khúc gỗ để nổi lên trên. 

Sở Kiều Tịnh đặt đứa bé đã hôn mê lên khúc gỗ, không chú ý tới gỗ trôi bị nước kéo đến từ phía sau, khúc gỗ đập trúng đầu nàng, trước mắt nàng lập tức tối sầm lại, không còn biết gì nữa cả. 

Dư Đông bơi rất lâu, nhưng lại ngày càng cách xa Sở Kiều Tịnh, cuối cùng ngay cả bóng dáng của họ cũng không nhìn thấy. 

"Đứa bé, đứa bé... 

Sở Kiều Tịnh giãy giụa tỉnh lại, cảm giác đau đớn dữ dội trên đầu khiến nàng nhằm chặt mắt, đợi hoàn toàn tỉnh táo mới nhìn rõ mình đang ở đâu. 

Rừng cây rậm rạp xung quanh che kín ánh mặt trời, chỉ có mấy luồng tia nắng xuyên qua khe hở của lá cây chiếu rọi những cành cây gãy dưới đất, bên cạnh là một bãi đất trống được dọn dẹp sạch sẽ, dưới người là lá cây khô gom lại với nhau. 

Tiếng lách tách vang lên từ đống lửa đang cháy bên cạnh khiến Sở Kiều Tịnh hoàn hồn, nàng nhìn sang bên cạnh, đứa bé đang nhắm mắt nằm cạnh mình. 

Nàng đưa tay thăm dò mạch đập ở cổ của cậu bé, cũng may là vẫn còn đang đập. 

Dạ Chí Thần đâu? Sở Kiều Tịnh nhìn khắp nơi cũng không nhìn thấy hắn. 

eyJpdiI6Ikp5NFo4XC9Bb016enJGVG00dEVlaWtnPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImtKR0FKY1wvNUt4UmdqMEkwanRNdFJQclJ4UnpQM2ZrU3JVN1pcL3ZWYkQ4Z2NHVzRLeXpPMERcL1AzVkIxUjZvR09rOVp1STRBcVo3azQ5OXdkbjJQRHVcL0ViSmtWUjRLdkpqMVwvY3lRTWRBZGk3Tzh3QkFyRVJ1WUxqTDdoVWk3SVwvMmV0QUFVUWk4dzQ5Nnc1eXZRaE1jdDMxXC9tdVF5U0hONzlWR1lvME5vaUl3TWtxUldBVUVXakUzczFpeFAzUkZWZ1AzT1FTa3RtNkZsQmgwaFRVRE5peExrNTZcL1k4aXU5TXF5SUN5bnRJZ2tqTWdLUFwvSFhPRmJBNjZuTUhoajEwbEhsWXJUYjlVb2ZabUhFcE1uNlY3bnd1czRjdWVhTU9QV3k5UlViaHF2eGxic3d4RXRUK0dSRzdibENHUkFqUFpwMU5yWk9QYzJ4TWNYMVBjZFN2bXFsNFllMWgxT3ZJZTZuSmh3TWpMNHJcL1ljOFprNTVCR0FPRnV4RUY4OUpBaWFuSzlvQmIyOWtybTNCd0hYN1RvNHdNOVFxWjc0eXJuSzVMbzBiM2Y3cXdnUmg0allGRkVKQTZKZjR6MHQrUXZCUktTakFsSGxEYzU2ekRvdXd4QUlrTEE4M3RuRFBaQWdtTVZCN0xoRT0iLCJtYWMiOiI1YzcyMTE3NTY0Y2YyMzA0YzAwNTE3Nzk2Yjk4MDFjNWVkODJiM2MxZmM1MTNlOGFlOThkYzA1ZmNkMTg3YjVmIn0=
eyJpdiI6Iitid0ZMaWRwOEVHVHdvM0lLZnZrckE9PSIsInZhbHVlIjoiMzVYeGRHTUtHSFBsNnBtRHpCWGhMek9ZUHQrV016dmh4RTVESzFCcXozU2V4UmdPZXFtRzJtQVFBXC8rOERzVDNiam44N0RaVVlqU2xuSFAwR2twK05keDdielJhVlZuYU5oXC9NcjdzcEZBM2hQRGk5N2VRUGVzRVlHR1NvK0Zpclk0UVdOcEVkZ0FpKzMwbm4xbUtCWXF6RXhnV3NLcllWalF5TE43RVdqNEhIVGhRM1dtdlVRbjZGa1l4WDVkYWpvcjBnMU8wSmxKVmtkck1NVE9COVFFUUVmdEdJZUN2bDg4c0U2bXlGS1BHMHpTb3R2cjhCS1ZoY0VicWFzYk41NVFvcWJLVmJIbVV4MjZ4anBRV0ZMNU9mbjF6TXZUejVGck1MMGlWNzdTcTJZaFc3YkNmUm1nSmJcL0VoOFRweG5kXC9NcGJhWGxoYXVGR0kyR0RESVJuZ3h3ZDQydGVnUklFWDZYdzZtdjB0QXcwZ2QwalUremtOSmp6aXZzMTJUTVU5NG1hTDZPR1krTTBpWE80YzdtVjJiWmEwbkxRdzV6c0RyZjY1RnpBU2dKRDhoSXJNVDV4NlZQdWpYUVJaUERyZnBBeHh5clkreHBoQkZTS3B4OGlLZDlIeDAwY2F1WXZ4d1NYWTBTUXo3dDRVajl6Wk9GRlowWmhcL0Y0NGVkTCIsIm1hYyI6IjM1NzgwNmU1MDk0MmIyMWRhODM2NzI5YzViMjZhZTlmMmYxN2Y5OWFjYWJlZmNlYjk0OTZlNmE3YjY3OTgxMzcifQ==

Sở Kiều Tịnh nhìn cây cối cao lớn trùng trùng điệp điệp, nàng luôn không tin vào thần linh, nhưng bây giờ lại vô cùng hy vọng có thần linh tồn tại, có thể nghe thấy nội tâm nàng đang cầu nguyện Dạ Chí Thần sẽ bình an.

Advertisement
x