Sở Kiều Tịnh mở hòm thuốc lấy bút ra, nhanh chóng viết ra suy nghĩ trong đầu, Hạ Lan ở bên cạnh thỉnh thoảng thảo luận vấn đề liều lượng với nàng.
Ánh nến mờ tối chiếu lên khuôn mặt đeo mạng che mặt của nàng, tạo thành một tầng bóng tối, giọng nói cứng rắn và lạnh lùng trở nên vang vọng trong căn phòng nhỏ.
Đơn thuốc mới nhanh chóng được viết xong, Hạ Lan mang ra cửa phòng đưa cho Mai Anh, dặn dò cẩn thận, bảo nàng ấy dẫn người đi nấu nhiều một chút, cũng coi như để nàng ấy rời khỏi nơi ghê tởm này.
Một tiếng "shhh" vang lên, dường như người đó động trúng chỗ đau.
Sở Kiều Tịnh nhìn sang nơi âm thanh phát ra, người nọ thấy Vương phi cao quý không hề ghét bỏ họ rách rưới dơ bẩn, còn tận tâm tận lực, còn rất có bản lĩnh, trong lòng hết sức cảm động, chủ động cho nàng xem vết thương sau lưng.
Sau lưng hắn ta là một vết thương dài năm sáu tấc, sau khi dính phải nước bẩn thì bị lây nhiễm, da thịt kéo qua hai bên, xem ra bị thương khá nghiêm trọng.
Chỉ sử dụng thảo dược thì hiệu quả sẽ rất chậm, Sở Kiều Tịnh ngẫm nghĩ, cho họ uống hai viên thuốc giữ thể lực và tẩm bổ sức khỏe, bảo hai người xoay người lại, thuận thế lấy kim gây tê và cồn từ trong không gian ra.
Sau khi tiêm kim gây tê, nàng dọn dẹp sạch sẽ phần da xung quanh, tránh bị nhiễm trùng một lần nữa.
Nàng dùng kéo và kẹp lấy đi phần thịt bị thối rữa, tập trung tinh thần rửa vết thương, cuối cùng mượn ánh nến mờ tối khâu vết thương lại.
Ánh nến rất hại mắt, sau khi hoàn thành xong, Sở Kiều Tịnh chớp đôi mắt hơi mỏi, dọn dẹp lại đồ đạc.
"Bây giờ ngươi sẽ không có cảm giác gì cả, nhưng sau một canh giờ cảm giác đau đớn sẽ khôi phục, đến lúc đó ngươi đừng cử động lung tung, nếu không sẽ dễ làm rách vết thương.
Sở Kiều Tịnh nhẹ nhàng căn dặn, đeo hòm thuốc trên lưng đi ra ngoài nhẹ như một cơn gió, nghe thấy hai người phía sau đồng thanh nói: "Cảm ơn Vương phi đã cứu giúp" "Cứu sống người khác là trách nhiệm của thầy thuốc, sau này các ngươi không có thành kiến với nữ thầy thuốc nữa đã là lời cảm ơn to lớn nhất với ta rồi"
Sở Kiều Tịnh bình tĩnh mở cửa đi ra ngoài, việc chữa thương kê đơn hốt thuốc là bổn phận của thầy thuốc của Y các, Sở Kiều Tịnh và Hạ Lan vừa căn dặn xong thì vội vàng
chạy đến phòng tiếp theo.
Tình trạng của mọi người đều giống nhau, người mắc bệnh nặng đều được Sở Kiều Tịnh châm cứu bảo vệ tim, nếu không chịu đựng được đến khi có thuốc cũng không còn sức mà chịu hiệu quả mạnh mẽ của thuốc nữa.
Bên phía Dạ Chí Thần cũng đã xử lý gần xong, sau khi chặn lại nước lũ, việc tiếp theo là thương lượng phải sửa chữa đê điều và cứu những người dân gặp nguy khác như thế
nào.
"Chủ nhân, ngài đi thay quần áo đã rồi hẵng đi gặp Vương phi, dù ngài đã uống thuốc của Vương phi nhưng cũng phải cố gắng đừng để bị mắc những bệnh khác, toàn bộ thành Nam Lâm đều phải dựa cả vào ngài đấy"
Lương Nhân ngăn cản Dạ Chí Thần đang muốn đi đến khu tị nạn, lo lắng nhìn cơ thể ướt đẫm và mấy thứ dơ bẩn dính trên người hắn.
"Cũng được"
Nếu bị bệnh thì sẽ tăng thêm gánh nặng cho Sở Kiều Tịnh, Dạ Chí Thần ngẫm nghĩ, sau đó đi tới phòng đã sắp xếp cho hắn tắm rửa qua, cũng hơi lo lắng không biết bên phía nàng bây giờ đã tiến triển thế nào rồi.
"Hiền đệ, đệ đi về tắm rửa thay quần áo trước đi, ta có một số việc muốn làm."
Dạ Minh Hiên nhìn theo bóng lưng Dạ Chí Thần rời đi, trong mắt lộ vẻ dữ tợn.
Hắn ta vỗ vai Bạch Khanh, sải bước đi về phía khu tị nạn.
Bạch Khanh nhếch miệng hừ một tiếng, nhìn hai huynh đệ đi hai hướng hoàn toàn khác nhau, nhẹ giọng nói: "Đúng là ngày càng thú vị."
Mai Anh dùng mâm bưng hai bát thuốc đi tới chỗ Sở Kiều Tịnh, thấy phía trước có người đi tới thì híp mắt nhìn kỹ, nhưng trời thật sự rất tối nên không thể thấy rõ, bèn bưng thuốc đi vào phòng.
"Vương phi, hình như Thần Vương đến đây"
Mai Anh vừa bưng thuốc đưa cho người bệnh nằm trên giường vừa nghiêng đầu chần chừ nói với Sở Kiều Tịnh.
Sở Kiều Tịnh đang dọn dẹp hòm thuốc, nghe Mai Anh nói thế cũng nhìn ra ngoài cửa, nhưng đập vào mắt cũng không phải Thần Vương mà là Hiên Vương.
"Ta lo lắng muội phải chữa bệnh cho nhiều người như thế nên vừa ngăn được lũ còn chưa kịp thay quần áo đã vội vàng đến chỗ muội xem thử có cần giúp đỡ không"
Hiên Vương nhìn Sở Kiều Tịnh bận rộn đến mức đổ mồ hôi, nhưng con ngươi màu hổ phách vẫn sáng ngời hút hồn dưới ánh nến, thậm chí hắn ta còn suýt quên vết sẹo bên dưới khăn che mặt của Sở Kiều Tịnh.
Mai Anh nhíu chặt mày, bất mãn chu môi.
Đây là Thần Vương phi, lo lắng cũng phải là việc của Thần Vương mới đúng.
Sở Kiều Tịnh tiếp tục cúi đầu dọn dẹp hòm thuốc, trong lòng không có cảm xúc gì, ngoài mặt cũng lạnh lùng nói: "Hiên Vương lo lắng cho dân tị nạn bị bệnh, Kiều Tịnh ở đây thay họ cảm ơn Hiền Vương"
Dạ Minh Hiên thoáng sửng sốt, bỏ qua bầu không khí gượng gạo đi về phía hai người định cất tiếng hỏi, nhưng Sở Kiều Tịnh đã lập tức giơ tay ngăn cản, hờ hững nói: "Bệnh truyền nhiễm ở nơi này rất nghiêm trọng, Hiên Vương vẫn nên về đi, tránh bị lây nhiễm"
Dạ Minh Hiên đứng tại chỗ cười dịu dàng nhìn Sở Kiều Tịnh, cảm thấy nàng đã bước gần đến mình một bước đầu tiên rồi, dù vẫn chỉ là một bước nhỏ.
Hắn ta thân thiết nhìn hai người kia, tỉ mỉ hỏi thăm tình trạng thế nào, còn khó chịu không, còn an ủi họ nói mình đã mang vật dụng thiết yếu đến, chỉ cần yên tâm dưỡng bệnh, mọi việc đều có hắn ta lo.
"Cảm ơn Hiền Vương" Bệnh nhân cảm động nhìn Dạ Minh Hiên, sau đó nhìn Sở Kiều Tịnh: "Thần Vương phi không để ý thân phận khám bệnh cho dân đen như chúng ta, y thuật còn vô cùng cao siêu, thảo dân không có gì để cảm ơn, sau này nếu Vương phi cần, thảo dân có phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng cũng sẽ không chối từ" "Nếu muốn cảm ơn thì phải cố gắng sống tiếp!" Sở Kiều Tịnh cười nhạt, đi ra ngoài với mấy người nhóm Mai Anh.
Nhìn thấy Dạ Chí Thần vừa khéo đang đi tới, nàng gật đầu chào hỏi hắn.
Dạ Chí Thần đang muốn hỏi nàng tình hình thế nào thì thấy Dạ Minh Hiên cũng đi ra từ trong phòng, cảm giác không vui lập tức lan tràn trong lồng ngực, thấy Dạ Minh Hiền còn chưa thay quần áo thì tức giận nói: "Nhị ca đúng là quan tâm đến người dân, không chăm lo cho bản thân đã đến nơi này trước."
"Bệnh dịch nghiêm trọng, đương nhiên ta phải san sẻ giúp phụ hoàng, dân chúng trong thiên hạ này, mất đi một người cũng khiến ta đau lòng"
Dạ Minh Hiên nhìn vào mắt Dạ Chí Thần, hàm ý châm chọc vô cùng rõ ràng.
Dạ Chí Thần còn muốn nói gì đó nhưng thấy Sở Kiều Tịnh mệt đến mức trán ướt mồ hôi thì nhất thời im lặng, bước nhanh tới giơ ống tay áo lau mồ hôi giúp nàng. "Nàng đi nghỉ ngơi đi, nơi này có các thái y trông nom là được rồi"
Sở Kiều Tịnh nhìn những căn nhà và hoàn cảnh đổ nát xung quanh, không khỏi lắc đầu: "Không được, bây giờ là thời điểm tranh thủ từng phút từng giây để cứu người, ta nghe họ nói còn có rất nhiều người bị kẹt trong nhà bị ngập lụt, rất người người già và phụ nữ yếu ớt bị bệnh còn nghiêm trọng hơn, ngươi dẫn ta đi qua xem thử đi."
Dạ Chí Thần còn muốn khuyên, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của Sở Kiều Tịnh, cuối cùng vẫn gật đầu.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất