"Dù ta là Thần Vương phi, nhưng Y các được mở ra với thân phận Hề Tam Sinh, không có liên quan đến bất cứ ai, cũng không thuộc quyền quản lý của triều đình, các ngươi không cần vì thân phận Thần Vương phi mà lạnh nhạt với đám người Dạ Minh Hiên, nên làm thế nào thì cứ làm như vậy, từ đầu đến cuối, chúng ta cũng chỉ là chúng ta thôi" 

Sở Kiều Tịnh biết rõ kế hoạch tiếp theo của mình là gì, cũng biết mọi thứ trên thế gian đều chỉ liên quan đến lợi ích, giao dịch với Dạ Chí Thần hay giao dịch với Dạ Minh Hiên, chỉ cần có lợi cho mình thì đều giống nhau thôi. 

"Lão phu hiểu, giữ thế trung lập là được." 

Hạ Lan thần y nhìn nét mặt bình tĩnh của Sở Kiều Tịnh, giống như đang nhìn thấy một mặt biển vô tận, ngoài mắt thì nhìn một lượt là thấy hết, nhưng thật ra có cả liều mạng giết chóc, có cả vạn sự vạn vật, chỉ là tất cả đều bị gió êm sóng lặng che giấu đi hết. 

Mấy người nhóm Dạ Chí Thần đi tới chỗ đê bị vỡ, đứng trên bờ nghe tiếng nước xối đinh tai nhức óc, nhìn nước lũ bẩn thỉu chém giết về phía trước như mãnh thú, Dạ Chí Thần phải hô to Thái thú mới có thể nghe thấy: "Tập trung những thanh niên trẻ tuổi khoẻ mạnh không mắc bệnh, nơi này cần rất nhiều nhân lực!" 

"Vâng!" 

Dạ Chí Thần lại ra lệnh cho binh sĩ dưới trướng thu nhặt những thứ có thể sử dụng, thuyền gỗ không thể sử dụng hay nhà gỗ bị nước đánh vỡ đều được, ngoài ra còn có rất nhiều đá, bao tải, đất,... 

"Tam đệ, đệ chắc chắn mình ngăn được lũ chứ? Dù là đá gỗ thì ở đây cũng không có nhiều, nếu không ngăn được thì chúng ta sẽ chẳng còn gì đâu!" 

Dạ Minh Hiên bước tới chất vấn Dạ Chí Thần, hắn ta không thể ngăn lũ, nên cũng không tin Dạ Chí Thần có thể làm được. 

"Nếu phụ hoàng đã bảo Nhị ca giúp đỡ thì Nhị ca vẫn nên làm việc theo lệnh đi." 

Dạ Chí Thần xoay người không quan tâm đến hắn ta, tiếp tục bảo mọi người tranh thủ thời gian. 

Bạch Khanh kéo Dạ Minh Hiên sang một bên, hung hăng nói: "Hiên Vương quan tâm hắn ta làm gì, hắn ta không làm được thì càng tốt, vừa khéo có thể cho Hoàng thượng biết mình đã tin nhầm người." 

Dạ Chí Thần phân cho một nhóm người cho đất bùn vào bao, một nhóm người gom các tảng đá lại một chỗ, một nhóm khác thì dùng dây buộc mấy mảnh gỗ với thuyền gỗ đã 

hỏng lại với nhau, tạo thành những thứ khổng lồ. 

Hắn bất chấp nguy hiểm đi vào trong chỗ nước hơi cạn, ra lệnh một tiếng, binh sĩ đẩy những thứ khổng lồ hình thù kỳ lạ vào trong nước, tiếng ùng ùng vang lên tạo thành bọt sóng rất lớn, xối ướt đẫm cả người Dạ Chí Thần. 

Có phần đê còn lại chặn vật khổng lồ, lập tức ngăn được phần lớn nước lũ. 

Dạ Chí Thần lên bờ xách một tảng đá, lại ra lệnh một tiếng, cùng với binh sĩ và người dân tiến lên chất đầy đá và bao tải ở lối ra còn lại. 

Người dân thấy Vương gia không quan tâm đến thân phận làm việc vất vả lập tức như được cổ vũ, càng dốc sức hơn. 

Mãi đến khi trời tối, cuối cùng cũng có thể ngăn chặn nước lũ, chỉ cần trời tạm thời không mưa nữa, sau đó liên tục củng cố nơi này thì ngăn chặn thêm mấy ngày cũng không thành vấn đề. 

Tiếng hoan hô của người dân không dứt bên tai, Dạ Chí Thần nhìn nước lũ đã lắng xuống, cuối cùng cũng cười khẽ một tiếng. 

Bóng đêm dần bao phủ, gió lạnh bắt đầu thổi. 

Đa số nhà dân ở thành Nam Lâm này đều đã bị lũ lụt đánh vỡ, những nhà còn lại ở phía Bắc đều đã cho người dân lúc trước ở lại, những thanh niên và trẻ nhỏ được cứu ra ngoài thì ở lại khu tị nạn được xây tạm thời. 

Có hai vị thái y không may mắc bệnh truyền nhiễm, lúc này cũng bị cách ly với những bệnh nhân khác, Sở Kiều Tịnh gặp những thái y khác, sau khi chẩn đoán thì thấy cũng không có gì đáng ngại, cho nên đưa thuốc tránh lây nhiễm cho họ, bảo họ cùng đi với mình đến khu tị nạn. 

Dù họ cũng rất khen ngợi y thuật của Sở Kiều Tịnh, nhưng với chuyện bệnh truyền nhiễm, những thái y khác vẫn chưa tin Sở Kiều Tịnh có thể thật sự đối phó được. 

Cuối cùng nhờ có Hạ Lan thần y thề thốt nói sư phụ của ông ta là Phiêu Diêu thần y cạnh tranh với Sở Kiều Tịnh cũng chưa chắc có thể thắng nàng, mọi người mới chịu tin tưởng. 

Sở Kiều Tịnh đưa đơn thuốc đã nghiên cứu ra cho các vị thái y đọc kỹ, sau khi truyền tay nhau đọc một lượt, họ chỉ có thể cảm thán y thuật của Sở Kiều Tịnh đã đạt tới mức độ xuất thần nhập hoá, chứ không thể nói ra được gì thêm nữa. 

Đợi sau khi uống thuốc tránh lây nhiễm xong, các thái y nói: "Tất cả mọi chuyện đều nghe lệnh của Thần Vương phi" 

Đa số những người ở trong khu tị nạn đều là thanh niên tài giỏi anh tuấn, thân thể cường tráng, sức đề kháng mạnh. 

Sở Thừa tướng từng chia những bệnh nhân ở đây thành bệnh nặng và bệnh nhẹ, người bị bệnh nhẹ ở khu phía Đông, còn người bị bệnh nặng thì ở khu phía Tây. 

"Quản sự Y các, ngươi dẫn các thầy thuốc của Y các đi đến khu Đông, ở đó có rất nhiều người, các ngươi phải kiểm tra cẩn thận, đừng bỏ sót. 

"Vâng." Dư Đông nhận lệnh đi trước. 

"Hạ Lan tiền bối, chúng ta và các thái y trong cung đi đến khu Tây." Sở Kiều Tịnh đeo hòm thuốc, nói với vẻ mặt nghiêm túc. 

"Được." 

Những thái y khác đi theo sau lưng Sở Kiều Tịnh, trong lòng vừa thấy áy náy, cảm thấy mình đọc đủ thứ sách vở, nhưng đi tới nơi này vẫn không biết phải làm thế nào, nhưng cũng vừa cảm thán y thuật của Sở Kiều Tịnh quá tuyệt diệu, nếu có thể học được gì đó từ nàng thì cũng là một chuyện may mắn. 

Tuy người mắc bệnh ở khu Tây không nhiều như ở khu Đông, nhưng tình trạng còn nghiêm trọng hơn người gặp ở Y các trước đây. 

Trên đường đi liên tục thấy thi thể được mang ra, Sở Kiều Tịnh nghiêng đầu nhìn thoáng qua, thi thể vừa đói vừa bệnh đến mức thay hình đổi dạng, trên người gần như chỉ còn da bọc xương, mấy thứ nôn mửa và dơ bẩn trên người đều đã khô lại. 

Mai Anh nắm chặt lấy ống tay áo của Sở Kiều Tịnh, nhắm chặt hai mắt không dám nhìn thêm, Sở Kiều Tịnh xót nàng ấy, bảo nàng ấy ra ngoài đợi cùng các vị thầy thuốc, để nàng và Hạ Lan đi vào trong xem xét tình hình trước. 

Ban đầu là bốn người một phòng, bây giờ gần như chỉ còn hai người một phòng. 

Sở Kiều Tịnh vừa mở cửa, một mùi hôi thối lập tức đập vào mặt, Mai Anh không chịu được nữa lập tức nôn ra. 

Sở Kiều Tịnh đưa cho Mai Anh một viên thuốc để nàng ấy dễ chịu hơn, sau đó đi vào cùng Hạ Lan. 

Thấy người ngoài đi vào, dù người bệnh kia sợ hãi nhưng cũng không còn sức để làm gì nữa, chỉ dùng ánh mắt hoảng sợ không ngừng dò xét hai người. "Chúng ta là thầy thuốc từ Kinh Thành đến Nam Lâm chữa bệnh truyền nhiễm, vị này là Thần Vương phi, Vương phi của Tam Hoàng tử, hai vị đừng sợ." 

Hạ Lan thần y vốn có dáng vẻ hiền lạnh, lúc này còn nói chuyện nhỏ nhẹ, khiến hai người kia thả lỏng cảnh giác, nhưng bây giờ cũng không còn sức mà hành lễ nữa. 

Sở Kiều Tịnh đặt hòm thuốc xuống, đang định xem triệu chứng của hai người bệnh thì nghe một người khàn giọng quát: "Nam nữ thụ thụ bất tương thân!" 

Nàng bất đắc dĩ nhìn gò má đã hóp đến không thể hóp hơn của hai người, nhìn vào hai đôi mắt đã không còn ánh sáng kia, lạnh lùng nói: "Không cho nữ nhân là ta chữa bệnh thì các ngươi cũng chỉ có thể chờ chết thôi." 

Nghe thấy từ chết, rõ ràng hai người rùng mình một cái, sau đó cũng không nhiều lời nữa. 

Sở Kiều Tịnh đi tới, Hạ Lan thần y cắm nến chiếu sáng cho nàng. 

Nàng vạch y phục rách rưới của họ ra, nhìn kỹ làn da đã xanh mét và mưng mủ, thử đè xuống, đã sắp không thể đàn hồi được nữa, rồi lại nhìn đôi mắt chằng chịt tia máu và cái miệng đã lở loét của họ. 

eyJpdiI6IlVaT2ZTeHJhRmVYeHRlbXAxajdqQVE9PSIsInZhbHVlIjoiVERPVEdMZjYyMHI3cXAyZXk4aXpRamdJTXFuUk9oY2ltMnBmUTQyaExzaFVBSWY5cm1pU1ZtZUxSZTc3WUtrVWpxKzArYVlJcTRtWmtOXC9VMXdNa0VzZ1g3NjNvMjZiK0VwUDFoNlVuM3V0ZkI4VzV1MFdpU0k2WDc1RDA0ME5EK1B1aDk3Zk9yQXREdHlGV0ltQ3BBXC95S0ZqXC9rWHVOYlZISkVKVENGOTRoRlZuZUd6K09TU0UzTTFjRVJ1Wlp0VFNRVjJLRVh3UUdRNEVTdm9FNTZzb2VtaTBxYjJoTUdBelJtTU9DeXg1TktvbTRcL2xHWDFtRHlqemg0MXFOcGJTVExuSHp3T0w0QlpPZURIYWx1VVJDQnpNcktGQ3h6bjNpenp2cXdDY2R6NFk5ZnJFSHRBQkQyMXR2RXdZcVVpIiwibWFjIjoiNjZkNTU1OWUzZjkwMDRmNzg0MDVlNmExZDA2MmNlMWE3ZTU1YzJjMzA5MzExNjI5NmE1MWE2YmNkN2U0ODQ5ZiJ9
eyJpdiI6Ikd4R3d3dTRSQjc2U1RpY0tpUVY4TFE9PSIsInZhbHVlIjoiMlNxN0ZMSlU1REtWK0NoWCtzbTd5dHBsTHFTdVhsTmpVb0ZLVno0M1IyTEtrQlJaNDZHYjFTUXVxWEFYUU13QnY3ejVKcHlyUHd3UStPSDBQN2Rhc1lqRzZXcVJWNTlWNGhcL1MyU21Pa01TblVmTjh2NGl5OUE1cVNEMUt4K2VhcVUxbElXa2JXUVRtVXpENU5sbmhSOHR2SVh4RW1cL0FrM3hUclJcL09aVW5ucUtuNVFzTFJVWVB6azU2Rjk3aEdGbGN0b2IzOFVxb0pBc2FrWklnSW5pMUNxWkRkZ2VkWFwvTzdyVkJ0OHVBR3RobFI5NGNRdyt0aUZDU2x3SUVSS3N3MDB0bzB2aHNCRXBWRFNCMDhCd1RGREpsYW1ZQ3g2WkQ4aXA5T3dRQTNVRnI3Ukg4RjJPTkE5c1pBeEtuWjNDNXkySVdiRjVCd2x0UjBEbDEyM2oreDR0SXNOdzJiVDh2TjFPdXZoZjZ0cDRLallzT0ZFRjNDNTk4SmZcL0VQbkRBMFBWT2pINXdCb2ZSWU1lVzJuUnphbUNYYXZGVUdwdVgzdlVvcHBRUFdPb1dcL2hXMitTbFwvY1VGanBmT3k1OCtUOFhxZXcyUWJ6TmQzdHpMd3Myams4dWEzeE52S1hLVE1Md3h4NFg0aENzPSIsIm1hYyI6ImQ2NDY2NjQzNGY3YzY5ZmU2NGZkODg5M2Q1MWIyZTI5ZWNhNzhkNTFlZDViYTZkOGQ3MGU2ZjdhZDljZDUwODUifQ==

Lan.

Advertisement
x