Tiễn Sở Thừa tướng và Sở phu nhân về xong, Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần xoay người sóng vai đi cạnh nhau, trong ánh mắt hờ hững của nàng chứa đựng sự dò xét: "Cảm ơn ngươi đã duy giữ danh dự của Thần Vương phi là ta trước mặt họ"
"Nàng mau về nghỉ ngơi đi, sáng mai chúng ta sẽ xuất phát.
Nghe Sở Kiều Tịnh nói thế, trong lòng Dạ Chí Thần dâng lên một cảm xúc không tên, không thể nói rõ, giọng điệu cũng không còn ấm áp và nhẹ nhàng như trước đó.
"Được."
Sở Kiều Tịnh đi về phía viện của mình, cau mày cắn môi, Sở Kiều Tịnh ơi là Sở Kiều Tịnh, ngươi đang chờ mong điều gì chứ, chẳng lẽ thái độ của hắn còn chưa rõ ràng ư?
Tất cả những chuyện này chỉ là một vở kịch thôi, thái độ lạnh lùng của hắn lúc này và câu nói quan tâm qua loa lấy lệ khi nãy mới thật sự là suy nghĩ của hắn với nàng.
Đợi về đến phòng ngủ, Sở Kiều Tịnh đã không có những suy nghĩ linh tinh kia nữa. Dạ Chí Thần là Dạ Chí Thần, nàng là nàng, hai người đã ký thư hòa lỵ, chỉ nửa năm nữa là sẽ không còn liên quan gì đến nhau.
Sáng hôm sau mọi người chuẩn bị xong đi tới cổng Bất Dạ Thành, Mai Anh ngồi trong xe ngựa cùng với hành lý và các loại thảo dược, cùng đợi Hạ Lan thần y và Dư Đông đến.
Dù Hoàng thượng ra lệnh cho Dạ Minh Hiền trợ giúp Dạ Chí Thần, nhưng để tránh hành trình không thoải mái, Dạ Chí Thần cũng không có ý định đi cùng hắn ta.
Nghe tiếng vó ngựa từ xa đến gần, đợi đến khi thấy rõ người tới, con ngươi Dạ Chí Thần nhanh chóng lóe lên sự lạnh lùng xa cách.
Người tới chính là Dạ Minh Hiên và Bạch Khanh, cùng với thuộc hạ của họ.
"Tối qua vừa nhận được ý chỉ, Hoàng thượng cũng lệnh cho ta đi đến Nam Lâm. Vừa khéo ta có một vài ý tưởng ngăn lũ, trên đường đi sẽ chậm rãi thương lượng cùng Thần Vương." Bạch Khanh cười giả tạo nhìn Dạ Chí Thần, trong mắt tràn đầy vẻ khiêu khích.
Dạ Chí Thần còn chưa lên tiếng, Hạ Lan thần y dẫn theo Dư Đông đã hoá trang thành người khác cũng đi tới cổng thành.
Dạ Minh Hiên biết Hạ Lan thần y, cũng biết Dư Đông đã cải trang, đó là quản sự của Y các.
Hắn ta tươi cười cưỡi ngựa tiến lên nói chuyện với hai người, trong lòng lại bắt đầu tính toán.
Hạ Lan thần y gật đầu gọi một tiếng "Hiên Vương", Dư Đông là người của Sở Kiều Tịnh, sẽ không đi thỉnh an chào hỏi người khác.
Dạ Minh Hiên còn định nói gì đó, nhưng Hạ Lan thần y và Dư Đông đã đi về phía Sở Kiều Tịnh, cung kính chào hỏi.
Lúc này, đoàn người vung roi đuổi ngựa đi về phía Nam.
Dọc đường ở lại khách điểm, Dạ Minh Hiên và Bạch Khanh lén bàn bạc, nếu có thể lôi kéo Hạ Lan thần y về phe mình thì chắc chắn có thể nhận được không ít sự ủng hộ của dân chúng, hơn nữa Y các không thuộc quyền quản lý của triều đình, lôi kéo được Hạ Lan thần y và quản sự của Y các cũng tương đương với lôi kéo được Y các rồi.
"Dù hiện tại trong triều đình có không ít người ủng hộ ta, nhưng suy cho cùng cũng không phải toàn bộ, hơn nữa người được dân chúng tôn sùng cũng không phải là ta. Ta không ngờ lại có thể gặp được Hạ Lan và người của Y các ở đây, chúng ta phải nghĩ cách tạo dựng quan hệ với họ, sau này cũng sẽ rất có lợi với chúng ta"
Dạ Minh Hiên ngồi đối diện với Bạch Khanh, nhỏ giọng nói. Hắn ta nhớ lại trước kia ở Sở phủ, Hạ Lan thần y luôn thể hiện sự sùng bái với Sở Kiều Tịnh, hơn nữa sáng hôm đó cũng rất thân thiết với nàng, trong lòng hắn ta lại có thêm một suy nghĩ sâu xa hơn.
Bạch Khanh đứng dậy chắp tay đi tới đi lui trong phòng, con ngươi không ngừng chuyển động theo suy tính trong lòng, hắn ta chợt nhìn về phía Dạ Minh Hiên, khẽ nói: "Hiên Vương, huynh nói xem tại sao Hạ Lan thần y này lại đi đến Nam Lâm?"
"Hạ Lan thần y khó đoán, không rõ hành tung, nếu muốn tìm ông ta phải tốn không ít công sức, nếu muốn lôi kéo được ông ta thì càng mất sức hơn. Hôm nay ông ta chịu giúp triều đình chắc chắn là có người khiến ông ta tâm phục khẩu phục làm như thế. Nếu không, dù có nghìn vàng, ông ta cũng sẽ chẳng coi ra gì."
Dạ Minh Hiền giơ một ngón tay chấm nước trong chung trà, viết ra từng nét trên bàn tạo thành một chữ "Sở".
Nữ nhân này đúng là có bản lĩnh.
Bạch Khanh cười xấu xa, hắn ta nhìn về phía Dạ Minh Hiên, vẻ u ám trong mắt như máu dính trên mũi dao.
"Cũng không biết rốt cuộc quan hệ giữa Hạ Lan thần y, Y các và Sở Kiều Tịnh, Dạ Chí Thần là như thế nào, nhưng chúng ta phải tranh thủ thời gian kéo họ về phe mình mới được."
"Vậy chúng ta lôi kéo Hạ Lan trước, nếu đã không thể thuyết phục được Sở Kiều Tịnh thì chỉ có thể tiếp xúc với Hạ Lan, từ đó chẳng phải Y các sẽ là của chúng ta rồi sao."
Dạ Minh Hiên ngẩng đầu cười với Bạch Khanh, giống như Y các đã thật sự nằm trong tay họ rồi vậy.
Sau mấy ngày đường xá xa xôi, cuối cùng nhóm người cũng đã đến thành Nam Lâm.
Cổng thành không có binh sĩ canh giữ, trên đường đi còn thấy không ít người dân chạy nạn, bây giờ xem ra những người có thể chạy đều đã chạy hết, những người không chạy được thì chỉ có thể ở lại thành Nam Lâm hoặc các tòa thành xung quanh thôi.
Đường phố vốn sầm uất bây giờ lại vắng vẻ như một tòa thành bỏ hoang, Thái thú của thành Nam Lâm nghe nói mấy người nhóm Dạ Chí Thần đến nên đã đích thân đợi ngoài cổng thành.
"Hạ quan tham kiến Hiên Vương, Thần Vương, đường xá xa xôi, các vị vất vả rồi. Có điều tình hình bây giờ cũng không thể chiêu đãi các vị nồng hậu, xin hai Vương gia tha lỗi." Thái thú của thành Nam Lâm chắp tay xin lỗi Dạ Minh Hiên và Dạ Chí Thần.
"Thái thú không cần phải thế, dẫn chúng ta đi xem dân gặp nạn trước đã"
Dạ Minh Hiên lên tiếng trước, dáng vẻ lo nước lo dân vô cùng chân thành.
Ngựa rất lắc lư, lúc xuống xe Sở Kiều Tịnh còn đứng không vững, Dư Đông nhanh tay lẹ mắt lập tức đỡ lấy Sở Kiều Tịnh, đợi nàng đứng vững rồi mới lùi sang một bên.
Hình ảnh Hạ Lan thần y nhỏ giọng hỏi han, Dư Đông cung kính xem trọng đều bị Bạch Khanh nhìn thấy.
Thi thể thối rữa có thể nhìn thấy ở khắp nơi, trong không khí cũng tràn đầy mùi phân huỷ buồn nôn.
Thái thú vừa dẫn đường vừa nói với họ: "Hiên Vương từng đến đây, chắc đã biết đại khái tình hình nơi này, hạ quan chỉ nói lại sơ lược. Cũng may phía Bắc thành Nam Lâm, cũng chính là nơi này, không bị quá nghiêm trọng, cho nên đa số người dân đều đã được chuyển đến đây"
"Có điều tài nguyên thật sự rất thiếu thốn, số người có thể chịu đựng có hạn, hơn nữa lũ lụt còn chưa được ngăn chặn, không thể dốc hết sức lực để cứu được tất cả mọi người, chỉ có thể chọn trẻ con và thanh niên trẻ tuổi khoẻ mạnh, tạm thời được sắp xếp ở lại nơi này.
"Thái thú đại nhân, ta muốn đi xem những người bị mắc bệnh truyền nhiễm kia"
Sở Kiều Tịnh đeo hòm thuốc, dù hơi mệt mỏi nhưng nàng vẫn muốn đi cứu người trước.
"Hay là Vương phi nghỉ ngơi một lúc trước đã, lát nữa ta sẽ cho người dẫn người đi qua sau" "Không cần."
Sở Kiều Tịnh nói rất kiên quyết, Thái thú cũng không tiện từ chối thêm, bèn cho người đến dẫn Sở Kiều Tịnh đi tới khu bệnh truyền nhiễm. "Nàng cẩn thận đấy" Dạ Chí Thần nhẹ giọng nói với Sở Kiều Tịnh.
Đợi đi xa rồi, Hạ Lan thần y mới nhẹ giọng nói với Sở Kiều Tịnh: "Công tử, suốt chặng đường lão phu nhìn thấu được rất nhiều chuyện. Hiên Vương này cố ý thân thiết với Y các xem ra là muốn lôi kéo Y các làm chỗ dựa của hắn ta."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất