Tôn Nhã Tịnh đang bầu bạn bên cạnh Thái hậu, thấy Thái hậu luôn buồn rầu và lo lắng vì Nam Lâm, nàng ta liên tục chọc cười mấy câu. Dù Thái hậu yêu quý đứa cháu gái này, nhưng vẫn luôn không cười nổi. 

"Cô tổ mẫu, nể mặt Tịnh Nhi dốc hết công sức làm cho người vui, người cười một cái đi mà." 

Tôn Nhã Tịnh cúi người bên cạnh Thái hậu, nắm lấy tay bà ta lắc lư trái phải, giọng nói nũng nịu như hoa tường vi đón ánh mặt trời nở rộ cạnh tường ngày xuân. 

Thái hậu thấy nàng ta chu môi nhíu mày thì bị dáng vẻ hoạt bát của nàng ta chọc cười. 

"Bẩm Hoàng thượng, Thần Vương cầu kiến." Trần công công bước tới cúi người hành lễ với mấy vị chủ nhân. 

"Cho vào." Hoàng thượng day trán, vì Nam Lâm bị lụt mà mấy ngày nay ông ngủ không ngon giấc, lúc này trên mặt vẫn tràn đầy vẻ lo lắng. 

"Thần Nhi thỉnh an phụ hoàng, Hoàng tổ mẫu" 

Dạ Chí Thần cúi đầu hành lễ, vì cả đoạn đường cưỡi ngựa chạy như bay, ánh nắng còn chưa xuống núi nhưng vẫn rất nóng, khiến làn da trắng nõn của hắn hơi ửng đỏ. "Bình thân." Thái hậu vẫy tay với ma ma bên cạnh: "Ban ghế ngồi cho Thần Nhi 

Sau khi Dạ Chí Thần nói rõ mục đích của mình, sắc mặt tất cả mọi người đều lộ vẻ ngạc nhiên, không ngờ Sở Kiều Tịnh lại có thể bất chấp nguy hiểm của việc lũ lụt, xin lệnh đi đến Nam Lâm chữa trị bệnh truyền nhiễm. 

Thái hậu bấm mười tám viên tràng hạt ngọc bích trong tay, hơi rũ mắt, suy nghĩ một lát rồi vẫn lo lắng nói: "Có chắc là nàng ta chữa khỏi được bệnh truyền nhiễm mà cả những thái y kia cũng bó tay không? Nếu chỉ muốn hưởng tiếng thơm thì thôi, đừng đến Nam Lâm không giúp được gì còn gây thêm chuyện. 

Tôn Nhã Tịnh đứng dậy bóp vai cho Thái hậu: "Tịnh Nhi cảm thấy Thần Vương phi không phải kiểu cô nương chỉ thích tiếng thơm lấy lòng mọi người, dù Tịnh Nhi chưa gặp nàng ấy mấy lần, nhưng Tịnh Nhi rất thích nàng ấy" 

"Hoàng tổ mẫu, người có biết bệnh truyền nhiễm này đã lan tới Kinh Thành rồi không?" Nghe thấy nhận xét của Thái hậu với Sở Kiều Tịnh, trong mắt Dạ Chí Thần lóe lên sự lạnh lẽo, giọng điệu cũng không còn quá hiền hoà. 

"Cái gì?!" Hoàng thượng, Thái hậu và Tôn Nhã Tịnh đồng thanh thốt lên. 

"Nhưng cũng may Tịnh Nhi kịp thời cứu chữa, không chỉ chữa khỏi cho tất cả mọi người mà còn tránh cho toàn bị Kinh Thành bị lây nhiễm. Có nàng ấy đến đó, con nghĩ chắc chắn sẽ có ích hơn đám thái y kia. 

Dạ Chí Thần nói chuyện mang chút tự hào và cả giận dữ, thấy sắc mặt xấu hổ của Thái hậu thì trong lòng mới thoải mái hơn nhiều. 

"Cô tổ mẫu, người xem đi, Thần Vương phi này đúng là hiểu biết sâu rộng, thông minh giỏi giang. Thiên tai ghê gớm thế này, phu nhân tiểu thư bình thường chỉ nghe thôi đã thấy sợ, chỉ mỗi Thần Vương phi muốn xông xáo. 

Tôn Nhã Tịnh cười vui vẻ, lời nàng ta nói ra khiến Thái hậu vừa lòng nhất, dù Thái hậu suy nghĩ lại năng lực của Sở Kiều Tịnh, nhưng vẫn cảm thấy không hài lòng vì nàng không chịu yên phận. 

"Thần Vương, Tịnh Nhi ở nơi thâm cung phải phục vụ Thái hậu, không thể làm được như Thần Vương phi, nhưng ta cũng rất lo lắng cho người dân gặp nạn. Ta đã chuẩn bị một rương châu báu, lát nữa ngài giúp ta mang đi. Dù không thể bằng được Thần Vương phi, nhưng cũng xem như chút tấm lòng của Tịnh Nhi" "Đứa bé ngoan, mọi người đều sẽ hiểu tấm lòng của con mà." Thái hậu vui vẻ vỗ tay Tôn Nhã Tịnh, nhìn nàng ta bằng ánh mắt tán thưởng. 

Có Tôn Nhã Tịnh làm gương, dù là phu nhân nhà giàu hay nữ nhi ở trong khuê phòng cũng đều đưa ra tiền bạc trang sức, hoặc bột gạo lương thực trong khả năng của mình. 

Nhưng vẫn có rất nhiều người lén oán trách Sở Kiều Tịnh khiến họ tốn kém tiền bạc, nói không biết năng lực của nàng như thế nào mà lại thích thể hiện như thế. 

Hộ bộ Thượng thư cẩn thận ghi chép lại, đầu tiên là cho Dạ Chí Thần xem qua trước, sau khi chắc chắn không có sai sót thì lại đưa lên cho Hoàng thượng. 

Có Dạ Chí Thần trông nom, khoản tiền để cung cấp lương thực cứu trợ thiên tai và xây dựng đê điều nhanh chóng được đưa đến thành Nam Lâm. 

Dạ Chí Thần vốn định cho Sở Kiều Tịnh ngồi xe ngựa xuất hành, như thế không đến mức mệt nhọc vì đường xá xa xôi. Nhưng Sở Kiều Tịnh lại từ chối, đi đến chuồng ngựa chọn một con ngựa khỏe, chuẩn bị cưỡi ngựa chạy đến thành Nam Lâm. 

Bầu trời đêm tối đen như mực, vầng trăng tròn treo cao, ánh trăng chiếu xuống nền gạch như phủ lên một lớp sương trắng. 

Sở Thừa tướng và phu nhân vẫn không thấy yên tâm khi để Sở Kiều Tịnh tới Nam lâm, chỉ đành đến Thần Vương phủ dặn dò nàng phải chú ý sức khỏe. 

Sở phu nhân nắm tay Sở Kiều Tịnh, đau lòng rơi nước mắt lã chã, nghẹn ngào đến mức không nói được một câu. 

Sở Kiều Tịnh thấy mẫu thân như thế, nhớ đến trước đây nàng ở thời hiện đại xuyên qua rừng súng mưa đạn trên chiến trường, chạy trốn sự đuổi giết của quân địch, trải qua vô số nguy hiểm cũng không có ai lo lắng cho sự an toàn của mình, hôm nay lại có mẫu thân quan tâm, cảm giác ấm áp khiến nàng cũng bắt đầu rưng rưng. 

Sở Thừa tướng kéo phu nhân sang một bên, lau nước mắt trên mặt bà ấy, nhẹ giọng khuyên nhủ: "Ta đã bảo nàng đừng đến rồi, đến đây chắc chắn sẽ đau lòng, đừng khóc nữa, nếu nữ nhi đã muốn như thế thì nàng cứ để nó đi đi" 

"Nữ nhi của ta đương nhiên ta phải thương rồi, cái này gọi là mẹ con tình thâm." Phu nhân liếc Sở Thừa tướng một cái, tức giận nghiêng đầu sang một bên. 

"Được được được, ta sai rồi, ta sai rồi, phu nhân đừng giận" Dáng vẻ như dỗ dành trẻ con của Sở Thừa tướng khiến mọi người đều bật cười. 

Dạ Chí Thần nhìn Sở Thừa tướng và Sở phu nhân, dây đàn trong lòng như bị gảy một cái. 

Hắn nghiêng đầu nhìn về phía Sở Kiều Tịnh, đã biết tình cảm dịu dàng trong lòng mình đến từ đâu rồi. 

Hắn duỗi tay nắm lấy tay Sở Kiều Tịnh, tình cảm và chân thành nói với Sở Thừa tướng: "Nhạc phụ và nhạc mẫu cứ yên tâm, con nhất định sẽ không để Tịnh Nhi phải chịu chút tổn thương nào đâu" 

"Được, được.." Sở Thừa tướng ngày càng hài lòng với đứa con rể Dạ Chí Thần này. 

Sở Kiều Tịnh cúi đầu nhìn bàn tay thon dài đang nổi gân xanh dễ dàng ôm trọn lấy tay nàng kia, lưng bàn tay mềm mại còn có thể cảm nhận được vết chai dày do luyện kiếm ở lòng bàn tay Dạ Chí Thần, tâm trạng vô cùng phức tạp. 

Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Dạ Chí Thần, sự kiên định xen lẫn với dịu dàng trong mắt hắn khiến nàng bỗng thấy khó hiểu, rốt cuộc Dạ Chí Thần đang diễn cho cha mẹ xem, hay là thật sự cảm nhận như thế. 

"Tin tưởng ta" Dạ Chí Thần cất giọng nói vững chãi và vang vọng. 

Sở Kiều Tịnh gật đầu, chuyến đi đến Nam Lâm này có lẽ nàng có thể tin tưởng hắn. 

Đã sắp đến giờ Tý, Sở phu nhân vừa nắm tay Sở Kiều Tịnh căn dặn vừa đi về phía cửa Vương phủ, Dạ Chí Thần và Sở Thừa tướng chậm rãi đi ở phía sau. 

"Nhạc phụ, đợi sau khi trở về, con có chút vấn đề muốn cha chỉ bảo. 

"Không thể nói là chỉ bảo được, có liên quan đến việc cứu trợ thiên tai và ngăn lũ sao?" 

Dạ Chí Thần nhìn Sở Kiều Tịnh đi phía trước, trong mắt tràn đầy sự dịu dàng: "Thấy cha và nhạc mẫu tình cảm thắm thiết, con muốn hỏi vì sao đã trải qua mấy chục năm mà vẫn có thể như thế" 

eyJpdiI6Im9pd1JIMUR3NEZ0SFBoTjk0Rnd3TlE9PSIsInZhbHVlIjoiY1wvUHNPYWg4TkpTTHBLTEtNTXZGbXJRNGhnMDJINmRWeEsxRWpQN0ZTVGU3RTJyYysrMFczWldFNWpzTmxwQ1ZmRmVpUGRleFZHMTNHZ3F6UW5GVnp2d3E1NlYyVkpJaldQZ0hHWjd5Q05mbldsVEhqQ0pQTDc1S1hiV2dCVnhjNDJ4MEkxNHAwdHdIdDZ6cFllQTBRQ21uVnZkU0VxYWVUanN2MVwvdmp0NkpoZFJWMmo0OFNpbyt2UWN3dlFQTU4zNnhORUtjRTQ3amVYaGxoWEM2S0NvV214T1NsYmFBeDN0S2NjdGw4cjZNbFRVK2FZajdFSjYrRXZVdkdtSVdCbnRGcFh2UlwvZVlIK3gzM0JnU1wveW14UDA1M3luVmQwcXpuaW5pZ2t2MFdvNlFxTFV1cGx0VUNuZDJzeDNBNHJCIiwibWFjIjoiM2U2MmY3NjdjOTdkNjI1OWNmYTEwYmJhYTNjZTRkZGFlYjE1Yjc0MDU0N2Y0MmY4NGQxZTkzZjRiZGE3YzhiYyJ9
eyJpdiI6IjBSMWptVEhVWW5hY0ZiaEFuMmMxWkE9PSIsInZhbHVlIjoiZStzVFhOVHhLQUZQbmJoYndJRFBuXC9kYVc0Qlo0WWFNSEE2QTRFdEF5cmNJOFwvdVwvOVVYXC9jY0lOTzk5YjZcL2RyYjRHK0U0SjhLZEpMN3dcLzZjMHJqOFhFUVlCWXZadzFrdzh5Zk1LbmU1c2hEQUFjSUpXRWtMak10Y2ZIM0RTKzlKK0ppMFM2N1MrZ3BaaUxQZHlBVDdaNzRRYkdPaXhSQzdFRGtKb1VsTXBTa1oyWnVGMysrbUd4Y041ck1XaUtGTmRoSEpybXppWTZ0Sk16RlRSVUlBcUdpT0tYXC9ybkkxV1JnODErN1IyM3M1cnRJQmx4cGJGZmFsUFwvZ2ZTSTlUQmkxVjNWa0dSZk9CanRTMzBJXC9hc2h5RU5Qd0NUY2M0dkpxVktDbW9Mcnc1cmpBMGR3dVh5c0hvUjFTbTNSRGVIaG1jYkxXbjA2V2xaMWgwODlhWU8rR2h0K3BBaXR2MGs4dEZUSVhtZ0pVQUNkVDRiMCtZWklUdVFCNGhJWHFKZmR0WW11a2N0OGdJSktjQURMZWVqUjNYbkZ0OVlsMnNwM282S2wycnA3aUdpZkxOTUFhY252WHVRenVGU1lQeUVlVGlheWM5SWw0Y0M1M05SMjB3ZWc9PSIsIm1hYyI6IjlkODFjYTYzN2RjYTZhMzM0YWUzMGZjZjU5NWNmNDQ0MmM5OTJkMGQwYjVjY2UzOGFhOGEzOGRlMzQ4Njg3ZjUifQ==

Sở Kiều Tịnh nhìn vào mắt Dạ Chí Thần, không thấy rõ rốt cuộc hắn đang nghĩ gì, qua loa đáp lại lời dặn của Sở phu nhân, nũng nịu chê bà cứ nói đi nói lại, nàng nghe đến mức tai sắp mọc kén luôn rồi.

Advertisement
x