Một tiếng "két" vang lên, cửa bị đẩy mở, Trần công công đứng dậy đi chào hỏi Hề Tam Sinh, đến khi nhìn rõ khuôn mặt kia, ông ta nhất thời ngây người, miệng đang mở ra cũng quên khép lại.
Môi đỏ răng trắng, xinh đẹp như con gái.
Tuy là một nam nhi nhưng tướng mạo còn đẹp hơn của nữ nhi.
Gió thổi bay mấy sợi tóc trước trán Sở Kiều Tịnh, Trần công công nhìn thấy đôi mắt sáng như sao kia thì không khỏi lẩm bẩm: "Tướng mạo này khá là giống người kia năm đó"
"Giống cái gì cơ?" Sở Kiều Tịnh nhìn ông ta bằng ánh mắt thăm dò, đè giọng nói.
Nghe thấy giọng nói của Sở Kiều Tịnh, Trần công công mới hoàn hồn lại, sau đó cười một tiếng: "Là... là ta mất lịch sự quá, công tử thật sự quá xinh đẹp, khiến ta có một thoáng cho rằng công tử là nữ nhi"
Sở Kiều Tịnh đoán Trần công công kia thoáng khựng lại có lẽ vì vô thức muốn tự xưng lão nó.
Nàng quan sát từ trên xuống dưới, Trần công công không bị bệnh, cũng không bị thương.
Nàng ra hiệu mời Trần công công ngồi xuống nói chuyện.
"Lần này ta đến đây là vì có người bảo ta nhờ ngài làm một chuyện"
Trần công công chắp hai tay giơ về phía trước: "Ta vốn là Trần công công phục vụ bên cạnh Hoàng thượng, Hoàng thượng nghe nói Nam Lâm bị bệnh truyền nhiễm nghiêm trọng, thái y được phái đi cũng suýt bị nhiễm bệnh, bây giờ thật sự là bó tay. Hoàng thượng hy vọng Tam Sinh thần y có thể cứu trợ Nam Lâm."
Trần công công nhìn chằm chằm khuôn mặt của Sở Kiều Tịnh, càng nhìn càng cảm thấy rất quen thuộc, trong lòng liên tục cảm thán nhưng ngoài mặt lại không hề thể hiện ra.
Sở Kiều Tịnh cụp mắt xuống, hàng lông mi dài cong cong như cánh bướm lộ ra.
Nàng khẽ cắn môi, thầm nghĩ nàng vốn định đi đến thành Nam Lâm, nhưng nếu dùng thân phận Hề Tam Sinh đến đó thì chắc chắn không thể mang thân phận Sở Kiều Tịnh xuất hiện ở Thần Vương phủ.
Dù là Dạ Chí Thần hay người của Sở phủ hỏi tới, nàng cũng khó mà ăn nói.
Trần công công thấy Sở Kiều Tịnh mãi không đồng ý thì vội vàng nói: "Tam Sinh thần y, trong Bất Dạ Thành vẫn luôn nói rằng ngài y thuật cao siêu, dù có một chân bước vào Quỷ Môn Quan, chỉ cần được ngài kê đơn châm cứu thì chắc chắn có thể cứu về được."
Nói đến đây, Trần công công đứng lên, chắp tay cúi chào Sở Kiều Tịnh, nói một cách rất nghiêm túc và cung kính: "Tam Sinh thần y, chỉ cần ngài đồng ý, ngài muốn thù lao gì cứ việc nói, chỉ cần Hoàng thượng có thể cho, ta sẽ lập tức đưa nó đến trước mặt ngài."
Sở Kiều Tịnh lắc đầu, nở nụ cười nhẹ nhàng: "Trần đại nhân, không phải ta có ý này, ngài ở lại đây thêm một lát, để ta suy nghĩ kỹ lại đã"
Sau khi Sở Kiều Tịnh rời đi, Trần công công vẫn nhìn chằm chằm cánh cửa đóng kín, trong lòng cuồn cuộn như dời sông lấp biển.
Hạ Lan thần y thấy nét mặt nặng nề của Sở Kiều Tịnh thì cho rằng đã xảy ra chuyện gì, vội vàng tiến lên dò hỏi.
Sở Kiều Tịnh thấy nét mặt lo lắng của Hạ Lan thần y thì thuật lại những gì Trần công công nói cho ông ta.
Nàng còn chưa nói ra suy nghĩ của mình thì Hạ Lan thần y lập tức nói với vẻ kiên quyết: "Nếu công tử đi Nam Lâm thì ta nhất định sẽ đi theo, chỉ cần công tử không chê lão phu chưa đủ trình độ làm ảnh hưởng đến người."
"Sao ta có thể nghĩ như thế được." Sở Kiều Tịnh kéo Hạ Lan thần y ngồi xuống: "Hạ Lan tiền bối, ta có một chuyện muốn nhờ ông, lần này ta đã quyết định đi Nam Lâm, ông thật sự đồng ý đi cùng ta sao?"
"Nam tử hán nói lời phải giữ lời."
"Nhưng lần này ta định đi với thân phận Thần Vương phi, còn ông là do Hề Tam Sinh không xoay sở được nên dặn dò ông đi thay, ông thấy có được không?"
"Lão phu sẽ nghe theo lời dặn dò của người."
Có lời của Hạ Lan thần y, Sở Kiều Tịnh cảm thấy dễ giải quyết hơn rất nhiều.
Nàng trở về nhã gian, nhìn Trần công công vừa đứng lên: "Trần đại nhân yên tâm, chỉ là ta không thể bỏ Y các này lại không quản lý, chi bằng để Hạ Lan thần y dẫn theo người của Y các đi đến đó được chứ?"
"Có Hạ Lan thần y đương nhiên cũng tốt lắm rồi."
Trần công công nghĩ, dù Hề Tam Sinh không thể đi, nhưng Hạ Lan thần y cũng có thể xem là thiên tài trong thiên tài, có ông ta đi, mình cũng dễ ăn nói với Hoàng thượng.
"Đã làm phiền Tam Sinh thần y rồi." Trần công công thấy mình đã hoàn thành nhiệm vụ thì hành lễ cáo từ.
Sở Kiều Tịnh đã có thể chế vacxin phòng bệnh truyền nhiễm thành thuốc viên. Nàng đưa một ít cho Hạ Lan thần y, sau đó phái Dư Đông đi chọn mấy thầy thuốc đắc lực đi cùng ông ta, tất cả công việc khác của Y các đều sẽ giao cho Dư Nam xử lý.
Xử lý xong chuyện của Y các, Sở Kiều Tịnh và Dư Nam lại trở về Sở phủ, thay lại quần áo ban đầu, đeo vết sẹo lại lên mặt, sau khi tạm biệt phụ mẫu thì đi về Thần Vương phủ.
Nàng đi thẳng đến thư phòng của Dạ Chí Thần, bây giờ Lương Nhân đã biết tính tình của Sở Kiều Tịnh, cũng không ngăn cản nàng giống như trước đây nữa. Huống hồ Dạ Chí Thần cũng đã dặn dò, nếu Sở Kiều Tịnh đến thì chỉ cần thông báo một tiếng thôi.
"Vương phi, chủ nhân đang đợi người ở bên trong"
Sở Kiều Tịnh gật đầu với Lương Nhân, sau khi hắn ta mở cửa, nàng vén váy bước vào ngưỡng cửa, sau lưng tối đi, hắn ta đã đóng cửa lại rồi.
"Nghe nói ngươi sắp tới Nam Lâm.."
"Ta có chuyện...
Hai người đồng thời cất lời, sau đó cũng đều cười khẽ một tiếng.
"Thần Vương có chuyện gì muốn thương lượng với ta à?" Sở Kiều Tịnh ngồi xuống một bên, ngước mắt hỏi.
"Ta còn chưa kịp nói với nàng, ta sắp phải tới thành Nam Lâm ngăn lũ. Hôm nay nàng nói với ta nàng ra khỏi thành để chữa bệnh truyền nhiễm đến từ thành Nam Lâm, ta muốn hỏi nàng có thể đi cùng ta đến Nam Lâm không.
Dạ Chí Thần đặt bút lông ở một bên, ánh mắt sáng rực nhìn về phía Sở Kiều Tịnh.
Hắn làm vậy không chỉ vì bệnh truyền nhiễm của Nam Lâm, mà còn có suy tính khác. Hắn ở Bất Dạ Thành còn có thể bảo vệ Sở Kiều Tịnh trước mặt mật thám, nếu hắn đi tới Nam Lâm xa xôi mà ở đây xảy ra chuyện gì, e rằng hắn sẽ không thể kịp thời bảo vệ nàng.
Vậy thì thà rằng dẫn nàng theo bên cạnh, chỉ cần cách xa Bất Dạ Thành, người của Hoàng thượng sẽ không điều tra được gì về nàng.
"Trùng hợp là ta cũng đang có ý đó. Ta đã bàn bạc với phụ thân rồi, nếu ta đã có chút hiểu biết về bệnh truyền nhiễm này thì chi bằng đi đến Nam Lâm, dù ta nhỏ nhoi yếu đuối
thì vẫn có thể cứu được thêm mấy người."
"Việc này không nên chậm trễ, ta sẽ lập tức vào cung bẩm báo với phụ hoàng" Nghe Sở Kiều Tịnh nói thế, trong lòng Dạ Chí Thần càng xúc động về nàng hơn.
Trước kia hắn chỉ cho rằng nàng ngang ngược phách lối, sau đó không ngờ nàng lại khiến hắn nhiều lần ngạc nhiên. Bây giờ thì thấy nàng không chỉ thông minh giỏi giang mà còn quan tâm tới thiên hạ, nhiệt huyết hăng hái.
Mùi thảo dược trên người Sở Kiều Tịnh dần tràn ngập cả căn phòng, lần này đi đến Nam Lâm cùng Dạ Chí Thần, trong lòng chợt thấy yên tâm một cách khó hiểu.
Dạ Chí Thần chạy vào cung, nghe công công phục vụ Ngự Thư phòng nói Hoàng thượng đã đến chỗ của Thái hậu thì lại đi tới An Khánh cung.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất