Sở Thừa tướng đi cùng Dạ Minh Hiên ông thở dài tỏ vẻ áy náy: "Ta làm Thừa tướng mà lại không thể san sẻ nỗi lo giúp Hoàng thượng, giải quyết khó khăn của dân chúng, thật sự không xứng với cái chức danh này.
"Nhạc phụ đại nhân không cần phải áy náy như thế, nếu nói cha không yêu dân như con thì e rằng không còn ai làm được nữa. Thiên tai lần này thật sự quá nghiêm trọng, nhưng chỉ cần chúng ta cố gắng hết sức thì chắc chắn sẽ có một ngày chiến thắng được thiên tai."
Dạ Chí Thần ở bên cạnh cất giọng lạnh lùng, nhưng thật ra là đang an ủi Sở Thừa tướng.
"Sở Thừa tướng nên chú ý sức khoẻ, nếu không Tịnh Nhi sẽ lo lắng lắm đấy ạ."
Thấy Dạ Chí Thần thật lòng yêu thương nữ nhi của mình, Sở Thừa tướng thầm nghĩ năm đó để nữ nhi gả cho hắn, có lẽ cũng không phải một chuyện sai lầm.
Trở lại Thần Vương phủ, Dạ Chí Thần dặn dò phòng bếp nấu cháo tẩm bổ đưa đến chỗ Sở Kiều Tịnh, hắn vừa mới đến nơi, Sở Kiều Tịnh đã ngửi thấy mùi thơm nên thức dậy.
"Ăn canh đi." Dạ Chí Thần hất cằm, Mai Anh lập tức đưa canh đến cho Sở Kiều Tịnh.
"Hầy, gia đình kia tuy dư dả, nhưng người người đều mắc bệnh, khiến ta bận chết đi được, đã lâu rồi không được ăn canh ngon như thế." Sở Kiều Tịnh ngồi trong chăn ôm lấy bát, húp từng ngụm canh nhỏ.
"Giờ thì nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì" Dạ Chí Thần ngồi ở bên cạnh nhìn nàng ăn canh ngon lành, có cảm giác như mình cũng đang ăn.
"Ta ra ngoài gặp phải Hạ Lan thần y, ông ấy nói với ta có một gia đình ở tòa thành bên cạnh mắc bệnh truyền nhiễm, đi tới Bất Dạ Thành hy vọng được ông ấy giúp đỡ. Nhưng ông ấy không xoay sở nổi, hy vọng ta có thể đi đến đó xem thử. Bệnh truyền nhiễm có tính lây nhiễm cao, cho nên ta mới không kịp giải thích với ngươi. Có điều bây giờ đã giải quyết xong cả rồi." Sở Kiều Tịnh tùy tiện nói dối, nhưng nét mặt lại vô cùng chân thành.
Sau khi nghe xong, Dạ Chí Thần im lặng cụp mắt như đang suy nghĩ.
"Vương gia, lệnh bài của ngài" Dư Nam dùng hai tay đưa lệnh bài lên, sau khi Dạ Chí Thần nhận lấy, hắn ta lui ra ngoài, trông chừng ngoài cửa như mọi hôm.
Dạ Chí Thần treo lệnh bài lên hông, sau đó nghe thấy Sở Kiều Tịnh đặt bát lên bàn, bèn bảo Lương Nhân bưng thức ăn đã chuẩn bị xong đến.
"Ăn một bát canh sao mà no được, xuống giường ăn thêm chút gì đó đi. Đợi nàng ăn no, ta có chuyện muốn thương lượng với nàng"
Dạ Chí Thần đứng lên, vóc người của hắn vốn rất cao, lúc này Sở Kiều Tịnh còn đang ngồi trên giường, tựa như một ngọn núi đè trước mặt nàng.
"Ta muốn đi gặp phụ thân của ta" Sở Kiều Tịnh phải ngẩng đầu mới có thể nhìn thấy mặt của Dạ Chí Thần, trong lòng nàng chỉ nghĩ đến Y các, định tìm cớ ra ngoài ở hai hôm. "Gần đây nhạc phụ vì cứu trợ thiên tai nên rất mệt mỏi, đi thăm ông ấy cũng được"
Dạ Chí Thần đã đi tới ngưỡng cửa, quay đầu nói với Sở Kiều Tịnh.
Ánh mắt trời bên ngoài chiếu xuống mặt đất, vì Dạ Chí Thần quay đầu, ánh sáng rực rỡ chiếu rọi ngũ quan sáng sủa của hắn, Sở Kiều Tịnh nhìn vào mắt hắn, trong đầu quanh quẩn tiếng gọi "nhạc phụ" của Dạ Chí Thần.
Sở Kiều Tịnh ăn qua loa rồi chạy nhanh đến thư phòng của Sở phủ, nhìn thấy bóng lưng hơi khom của Sở Thừa tướng, mắt nàng cay cay, giọng nói cũng thay đổi theo. "Phụ thân, nữ nhi về rồi đây."
Sở Kiều Tịnh đi tới nắm tay Sở Thừa tướng, giọng nói hơi run rẩy, nàng nhìn Sở Thừa tướng mấy lần, sau khi chắc chắn ông không có bệnh gì, chỉ là quá vất vả thì bỗng chốc thầm thở phào nhẹ nhõm.
Sở Thừa tướng nhìn chóp mũi hơi đỏ của Sở Kiều Tịnh, biết nữ nhi bảo bối đau lòng vì mình, ông vỗ nhẹ lên đầu nàng, cưng chiều dỗ dành: "Con bé này, gầy đi nhiều rồi đấy, phụ thân nghe Thần Vương nói con ra khỏi thành chữa bệnh. Sao rồi, vẫn ổn chứ?"
Sở Kiều Tịnh thấy việc đầu tiên Sở Thừa tướng lo lắng lại là mình thì càng thấy chua xót hơn. Nàng im lặng để giọng nói của mình nghe có vẻ bình tĩnh hơn rồi mới lên tiếng: "Phụ thân, nữ nhi nghe nói thành Nam Lâm bị lũ lụt tàn phá, căn bệnh mà con chữa trị mấy ngày trước chính là bệnh truyền nhiễm đến từ thành Nam Lâm, cũng may là phát hiện kịp thời, bây giờ đã không còn gì đáng ngại nữa rồi"
"Nữ nhi của ta đúng là cô nương xuất sắc nhất trên đời." Sở Thừa tướng tự hào nhìn Sở Kiều Tịnh, quệt nhẹ lên mũi nàng, khiến Sở Kiều Tịnh bật cười. "Cha, nữ nhi suy nghĩ rồi, con định đi đến thành Nam Lâm. Nơi đó dịch bệnh hoành hành, còn thiếu thốn tài nguyên, nữ nhi đến đó cũng có thể giúp đỡ được.
Sở Kiều Tịnh đỡ Sở Thừa tướng ngồi xuống, đứng sau lưng giúp ông day trán, nhẹ giọng nói: "Phụ thân, cuộc đời của người mất gần một nửa thời gian để lo lắng cho con và ca ca, hơn một nửa còn lại là lo cho dân chúng. Hôm nay nữ nhi có thể giúp cha gánh vác được một nửa, người cứ ở nhà yên tâm nghỉ ngơi, ở triều đình san sẻ giúp Hoàng thượng."
"Hôm nay thượng triều, Hoàng thượng vừa bổ nhiệm Thần Vương đi ngăn lũ, sau đó con lại muốn đến Nam Lâm, ta thấy con bận lòng vì Thần Vương thì có. Lúc nói chuyện với ta Thần Vương cũng bận lòng vì con, thấy hai đứa yêu thương nhau, ta cũng yên tâm"
Nghe lời nói thoả mãn của Sở Thừa tướng, Sở Kiều Tịnh chỉ có thể phối hợp cười khan hai tiếng, thầm nói Thần Vương đúng là diễn như thật, còn lừa được cả một người tài giỏi có con mắt tinh tường như Sở Thừa tướng.
Có điều Dạ Chí Thần cũng phải đi đến thành Nam Lâm ư? Sao lại không nghe hắn nói tới nhỉ?
Sở Kiều Tịnh lại nghĩ đến lúc ăn canh, Dạ Chí Thần nói có chuyện muốn thương lượng với nàng, có lẽ là chuyện này.
Nàng châm cứu cho Sở Thừa tướng để ông đỡ mệt mỏi, dỗ ông đi ngủ rồi mới trở về viện của mình, tháo vết sẹo trên mặt xuống thay quần áo, mượn cớ đau đầu đội mũ có màn đi ra ngoài.
Trên đường đi lại đổi sang một chiếc xe ngựa khác rồi mới dẫn Dư Nam đi tới Y các.
Sau khi đọc mấy quyển y thư rồi ghi chép lại, Hạ Lan thần y cải tiến đơn thuốc lúc trước đã bàn bạc với Sở Kiều Tịnh, lúc này ông ta đang cầm đơn thuốc mới, chuẩn bị bảo hạ nhân đi nấu.
"Hạ Lan tiền bối." Giọng nói trong trẻo của Sở Kiều Tịnh xen lẫn với hương hoa theo gió nhẹ bay vào phòng.
Hạ Lan thần y xoay người lại, Sở Kiều Tịnh mặc trường bào màu bạc, vì mệt mỏi nên khuôn mặt cũng gầy đi, làm cho đôi mắt như nước mùa thu trông có vẻ càng to hơn.
"Công tử trở lại rồi, đến đây, vừa khéo xem luôn đơn thuốc lão phu vừa viết đi."
Hạ Lan thần y tự hào đưa thành quả của mình cho Sở Kiều Tịnh, nhìn Dư Nam bằng một ánh mắt rất thỏa mãn, chuẩn bị nghe cơn mưa lời khen.
Sở Kiều Tịnh tháo mũ xuống, vừa xem vừa gật đầu, sau đó cầm bút lông lên viết thêm mấy loại thảo dược vào đơn thuốc, cổ tay trắng nõn di chuyển theo nét nút.
Sau khi xem, Hạ Lan thần y liên tục khen ngợi, ông ta vốn nghĩ tuy đơn thuốc mình viết không thể trị được tận gốc, nhưng chắc chắn có thể chữa được một nửa căn bệnh. Bây giờ nhìn thấy đơn thuốc của Sở Kiều Tịnh, cảm thấy đại khái có thể chữa khỏi gần như là hoàn toàn, khiến ông ta càng sùng bái Sở Kiều Tịnh hơn.
Sở Kiều Tịnh còn muốn nói gì đó với Hạ Lan thần y, Dư Đông đã thay đổi dung mạo chạy tới, cung kính chắp tay nói với Sở Kiều Tịnh: "Chủ nhân, ngoài cửa có một vị quý nhân cầu kiến."
"Quý nhân nào?"
"Trần công công bên cạnh Hoàng thượng cải trang đến đây, nói muốn gặp Tam Sinh thần y. Dư Đông báo cáo đúng thực tế.
Sở Kiều Tịnh ngẫm nghĩ rồi dặn Dư Đông mời Trần công công đến nhã giản ở đầu phía Đông trên lầu hai, bảo ông ta đợi một lát, nàng sẽ lập tức đi qua.
Sở Kiều Tịnh gật đầu với Hạ Lan thần y rồi đi đến nhã gian.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất