"Công bộ Thượng thư giúp Hiên Vương sửa chữa đê điều, Hộ bộ Thượng thư giúp Sở Thừa tướng cứu trợ thiên tai, bên kia xuất hiện bệnh truyền nhiễm, các ngươi đi cùng với các Thái y đức cao vọng trọng của Thái Y viện, cần phải nhanh chóng trấn an người dân!” 

Nói xong lời cuối cùng, Hoàng thượng cau mày đứng lên, giọng điệu không cho phép ai ý kiến. 

"Vâng, thần xin nhận lệnh" 

Về đến Thần Vương phủ, Dạ Chí Thần hỏi Lương Nhân xem Sở Kiều Tịnh đã về chưa, Lương Nhân lắc đầu. 

"Mật thám bên cạnh Hoàng thượng muốn đến Hồi Hồn phường, ngươi và ta cũng đi một chuyến đi. 

Dạ Chí Thần thở phào nhẹ nhõm, Sở Kiều Tịnh vẫn chưa về, dù mật thám có đi bao nhiêu chuyến cũng không sao. 

"Chủ nhân, Hồi Hồn phường tốt xấu lẫn lộn, loại người gì cũng có, ngài ăn mặc như thế vừa nhìn đã biết không phải người bình thường, chắc chắn sẽ không có ai dám tiết lộ tin tức gì với ngài." 

Lương Nhân quan sát Dạ Chí Thần một lượt, khí chất thế này nếu nói là công tử nhà nào đó thì cũng không ai tin. 

"Mấy ngày qua chắc chắn các ngươi không nghe ngóng được bất cứ tin tức nào của Tây Quận ở Hồi Hồn phường phải không?" Dạ Chí Thần chắp tay nhìn ra ngoài cười sổ, lạnh lùng hỏi. 

"Người thuộc hạ phái đi cải trang thành thương nhân, công tử hay tay cờ bạc, dân chúng bình thường hay lão gia giàu có đều có cả, ở hết ngày này qua ngày khác ở nơi đó, dù ngoài sáng hay trong tối cũng không điều tra được gì" Lương Nhân trả lời vô cùng chắc chắn. 

"Vậy có thay quần áo hay không cũng chẳng sao" Người của hắn không điều tra được gì thì chắc chắn mật thám cũng sẽ không điều tra được. Vốn dĩ muốn trấn an mật thám nên hắn mới đi một chuyến với họ, nếu đã không điều tra được thì không cần tốn công sức. 

Tiếng vó ngựa lộp cộp ngày càng rõ ràng, tua rua trên hiên xe ngựa không ngừng đung đưa, đầu của người ngồi trong xe cũng liên tục lắc lư. Sở Kiều Tịnh ngồi tựa vào thành xe, dường như đang ngủ say. 

Xe ngựa đột nhiên chạy qua một hòn đá, tiếng lạch cách khiến Sở Kiều Tịnh thức dậy, ánh mắt mông lung không hiểu chuyện gì đang diễn ra, Dư Nam đang đánh xe nói: "Chỉ 

chạy qua đá thôi, Vương phi ngủ thêm một lát nữa đi, mấy ngày qua người mệt mỏi lắm rồi" 

Dù y thuật của Sở Kiều Tịnh siêu phàm, nhưng nghiên cứu bệnh truyền nhiễm cũng cần rất nhiều sức lực, đa số những người trong gia đình kia đều đã bị nhiễm bệnh, nhưng mà có nhẹ có nặng. 

Ban ngày Sở Kiều Tịnh chữa trị sắc thuốc cho họ, dù lây nhiễm cùng một loại virus nhưng tình trạng bệnh khác nhau phải dùng thuốc với liều lượng khác nhau, hơn nữa còn đông người, gần như sắp mua sạch hiệu thuốc ở gần đó mới có thể ổn định sức khoẻ của tất cả mọi người. Chỉ cần không đi lại linh tinh, uống thuốc đúng hạn thì sẽ không gây ra lây nhiễm với quy mô lớn. 

Buổi tối thì nàng mở không gian, nghiên cứu đặc tính của virus này. Cũng may trước kia nàng từng nghiên cứu không ít bệnh thế này, dù chưa từng cầm được thuốc nghiên cứu thành công trước kia, nhưng dựa vào trí nhớ tìm ra phương án trị liệu theo đặc tính của virus thì nàng đã nghiên cứu gần hết. 

"Đến đâu rồi?" Giọng của Sở Kiều Tịnh hơi khàn, không mở mắt ra nổi. 

"Sắp vào Bất Dạ Thành rồi, sẽ đến Vương phủ nhanh thôi" Dư Nam vẫn luôn đi cùng Sở Kiều Tịnh, đương nhiên biết nàng mệt mỏi, mặt cũng gầy đi một chút, Dư Nam vẫn luôn 

nói cười cũng không khỏi trở nên nghiêm túc. 

"Đến thì gọi ta dậy." Nói xong Sở Kiều Tịnh lại ngủ say. 

Trời tờ mờ sáng, màu trắng bạc dần lộ ra ngày càng nhiều ở phía Đông, nhưng thời tiết vẫn hơi lạnh. 

Xe ngựa dừng trước cổng thành đợi cổng thành mở, Sở Kiều Tịnh cũng mượn cơ hội này ngủ thêm một lúc, sau đó nghe một tiếng ầm vang lên, cổng Bất Dạ Thành mở ra. 

Dư Nam chạy xe ngựa tiến lên, lấy lệnh bại của Dạ Chí Thần ra, thị vệ xem qua sau đó cung kính trả lại cho Dư Nam, để xe ngựa chạy vào. 

Lúc chạy tới Thần Vương phủ, Dạ Chí Thần đang định đi thượng triều. 

"Vương phi, chúng ta đến nơi rồi." Dư Nam chui vào xe ngựa nhẹ nhàng gọi Sở Kiều Tịnh dậy, sau đó xuống xe ngựa trước chuẩn bị đỡ nàng xuống xe. 

Sở Kiều Tịnh ngủ mơ mơ màng màng, hơi mở mắt miễn cưỡng nhìn thấy cảnh vật xung quanh, lảo đảo đi xuống xe ngựa, còn chưa nhìn rõ người trước mắt là ai đã đỡ lấy rồi đạp lên băng ghế. 

Nhưng vị trí nàng đạp lên không vững, băng ghế lộn một vòng, Sở Kiều Tịnh sợ đến mức mở to mắt, cho rằng mình sắp ngã nhào. 

Mãi một lúc sau vẫn không cảm nhận được đau đớn như trong tưởng tượng. Nàng ngẩng đầu nhìn lên, khuôn mặt vô cùng mịn màng của Dạ Chí Thần ở ngay trước mắt, chỉ cách nàng chưa đến hai tấc. 

Thậm chí Sở Kiều Tịnh còn có thể thấy rõ bóng dáng của mình trong mắt Dạ Chí Thần, lông mi của hắn cong cong, đôi mắt sáng như ban ngày tháng bảy, nàng nằm trong lòng hắn vô thức đỏ mặt. 

"Nàng không sao chứ?" 

Giọng nói lo lắng của Dạ Chí Thần vang lên bên tai Sở Kiều Tịnh, khiến nàng lập tức hoàn hồn lại. 

Nàng vội vàng nhảy xuống khỏi Dạ Chí Thần, khom người vỗ vỗ quần áo của mình, dùng hành động này giấu đi gò má ửng đỏ. 

"Không... Không sao.." Sở Kiều Tịnh thầm nói, đúng là, đẹp trai như thế làm cái gì không biết. 

"Thế đi vào đi" Dạ Chí Thần cũng hơi luống cuống tay chân, thậm chí hắn còn có thể cảm nhận được khi nãy hơi thở của Sở Kiều Tịnh phả lên cằm hắn, trong mắt hắn còn có thể thấy rõ khuôn mặt nhỏ bé của nàng. 

Nhưng dường như nàng rất mệt mỏi, quầng mắt cũng thâm đen. 

"Nàng đi ngủ một lát trước đi, đợi nàng ngủ đủ giấc rồi nói." 

Dạ Chí Thần đưa nàng đến phòng ngủ, nhìn nàng lên giường rồi mới rời khỏi phòng đi vào triều. 

Trên triều đình vẫn vô cùng yên tĩnh. Vì việc trị thuỷ không được thành công cho lắm, phía Nam còn mưa như trút nước cả một ngày, dù Hiên Vương dẫn theo quân đội cũng không thể hành động được. 

Lũ lụt ngút trời, nếu đến gần không biết sẽ bị cuốn trôi đến đâu. 

Hơn nữa bệnh truyền nhiễm thật sự rất kinh khủng, đơn thuốc do Thái y phái đi đưa ra hoàn toàn không có hiệu quả, thi thể đưa ra ngoài mỗi ngày đều không kịp chôn, dù họ đọc y thư cả ngày lẫn đêm, thương lượng liên tục cũng vẫn bó tay. 

"Bẩm Hoàng thượng, dân gặp nạn càng ngày càng nhiều, mỗi buổi sáng đều phải xử lý một nhóm, đến tối lại thêm một nhóm. Nếu bây giờ không ngừng lũ được thì người dân gặp nạn sẽ ngày càng nhiều hơn, hoàn toàn không thể xử lý." 

Sở Thừa tướng cũng mệt mỏi đến mức như già thêm mấy tuổi, không được ngủ ngon. 

Hoàng thượng dò xét một lượt, cuối cùng nhìn về phía Dạ Chí Thần. 

"Thần Vương, trẫm giao cho con việc xây dựng đê điều ngừng lũ, Hiên Vương và Công bộ thị lang cùng nhau trợ giúp Thần Vương, nghe theo mệnh lệnh của Thần Vương. 

"Thần nhận lệnh" 

"Nhi thần tuân chỉ." 

Dạ Minh Hiên hơi nghiêng đầu, dù không nhìn thấy Dạ Chí Thần phía sau nhưng vẫn muốn có thể biến ánh mắt thành dao để đâm vào người Dạ Chí Thần. 

Rõ ràng chuyện này phụ hoàng rất coi trọng hắn ta, công lao cũng sắp là của hắn ta, không ngờ nửa đường lại bị Dạ Chí Thần vẫn luôn không nói tiếng nào cướp công với hắn ta, còn bảo hắn ta trở thành phụ tá! 

eyJpdiI6IkRlWVkrK2dicDNNeldJbmw5VHNZdUE9PSIsInZhbHVlIjoiNDZIbVwvbk9MRTJwU1d2TmQ1eWxhUkFzVXZyaEJxKzJwbmg2U1hJWTRYOFBERlwvOUxJZDl2TnNUelBqbjJjNGwwWnoyOThLZG5wb3BZaml4ZCtybnY3U1RyRnkwdDJuRGpweTN1U1wvTmNjWTVXK09cL2lVU01RWGRQUUo1WDNFZGh0SWoyTkxrMTdKcG5Ta2JZSUlvc3ZST3hXOXl0ZFgySjRJSkFocDFJZzhkNW4yeW1ZUDNqZFVKNzlyNWhWRXRZeFZhR2JlRFdCbnNJc2luWnNZQlpKRDlPZTRHUG45alU5RWlTeDJZb1U4Y2c9IiwibWFjIjoiZTkxNTYyN2QxNjJjYjMyNjllMjIzMzFjZDgyOGQzNDUyMDY5ZGI0MGY1ZDk5NjE1ZDc5M2IxYTE2MTIwZWNiNCJ9
eyJpdiI6Ik50VmkzY3RlM0lnTHUySlF6XC9WOWt3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IlhxOGJ3ZDEwXC8zNTRRY3BwZFNmemdJQnVjRWNIeXV6VjNxZmxJQjBlQlVSUXJ3ekpUSWlVVVVyMWtuY1wvaDBQdHZweHFWNlc5WjgxcjNaV05IWmxjck1RYms5RzFFVGpxZmV1YWZSQ0tcL0lidU8wcTc5TUV0TTlkeU5yY2JncEYwR0pcL0lxVkQ0OE9GRTN5MDJ6ak92S3ZyYTN6Rkt1aG92UWNYRzJFYnZaSFhBVGJXU2o4YjRqSjNuV09xXC9NUVVLWmVsOERuendJZXZidU04amZZRVwvZlBiaGJYRnhGQk0xN0NBc1wvSjBNc1hKU3VROWt4bE5nUVo1YWFCQUdRZTdkR1YrcDYzcHNsdDBPbTE2cmJzeEZ3NTE5bmpTYzV5Z2l6a1ZLRXVXWHlSNG9Ga05PdTFsaW80NlRQYUszZWpZZSIsIm1hYyI6ImIxYTZiMmM3ODQ0NmU0NmM4MGMzNTg3MWJlYjM5ODM2NDFhYTY0MzVmZGI4YTI3MTBkMjkxYjRlYmM4Y2Y3NDUifQ==

Những đại thần khác nhìn thấy trên trán Dạ Minh Hiên hiện lên gân xanh thì đều ra sức tránh xa hắn ta, sợ ngay sau đó sẽ bị hắn ta ăn tươi nuốt sống.

Advertisement
x