"Chủ nhân, ngài ăn gì đó đi" Sau khi thấy tất cả món ăn đều đã được đưa lên, Lương Nhân đứng bên cạnh Dạ Chí Thần nói.
"Canh giờ gì rồi?" Dạ Chí Thần cũng không ngẩng đầu lên, vẫn tiếp tục viết.
"Đã là giờ Ngọ ba khắc rồi."
Cũng không biết Sở Kiều Tịnh đã ăn gì chưa, Dạ Chí Thần ngẩng đầu bảo Lương Nhân đi mời Sở Kiều Tịnh cùng dùng bữa trưa.
Lương Nhân nhanh chóng trở về bẩm báo, nói Thần Vương phi không ở trong phòng, hỏi thăm thì hạ nhân ở đó nói cũng không biết Thần Vương phi đã đi đâu.
Dạ Chí Thần hơi cau mày, Sở Kiều Tịnh này như rồng thần thấy đầu không thấy đuôi, cũng không biết lại đi đâu tiếp rồi.
Nếu đi đến Hồi Hồn phường, bị mật thám của Hoàng thượng nhìn thấy thì phải làm sao?
"Phái người đi tìm xem.
"Vâng."
Dạ Chí Thần lại tiếp tục vùi đầu vào công văn, sắc mặt bình tĩnh nhưng hơi thở thì hơi rối loạn, có quá nhiều chuyện cần hắn suy nghĩ và xử lý, lúc này tất cả đều đang chèn ép trong lòng.
Vừa lo lắng dân chúng lưu lạc ở khắp nơi, lại không thể tự đề cử bản thân đi chống lũ. Muốn tìm gián điệp Tây Quận điều tra tin tức, lại muốn bảo vệ Sở Kiều Tịnh không muốn nàng bị ảnh hưởng, nhưng sự nghi ngờ với nàng vẫn không thể xoá đi.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía bàn thức ăn kia, không có chút hứng thú nào.
Buổi chiều Sở Kiều Tịnh và Hạ Lan thần y bàn bạc cùng kê ra một đơn thuốc, bảo người mang đến hậu viện sắc thuốc.
Dư Bắc ở bên Hồi Hồn phường cũng điều tra được tin phía Nam bị lũ lụt, gia súc và người chết thối rữa, nước lũ cũng cực kỳ dơ bẩn, nếu đụng phải vết thương hở thì sẽ nhanh chóng bị lây nhiễm. Bây giờ số người nhiễm bệnh ở phía Nam nhanh chóng gia tăng, nếu trong nhà có người bệnh thì gần như ngày hôm sau cả nhà đều bị lây.
Sở Kiều Tịnh hỏi thăm gã hầu của người bệnh kia, hắn ta là người của một gia đình giàu có ở toà thành bên cạnh, họ giúp đỡ người thân chạy nạn từ phía Nam, không ngờ
người thân kia đi tới đây còn chưa kịp chữa bệnh đã qua đời, mà gia chủ của nhà này cũng bị lây bệnh, sau khi hỏi thăm nhiều người biết được Bất Dạ Thành có một vị Tam Sinh thần y thì bèn đến nhờ thần y chữa trị.
"Hạ Lan thần y, ta phải rời khỏi thành một chuyến, nếu gia đình kia không được chữa trị kịp thời thì không những họ mất mạng, mà còn sẽ lây nhiễm với quy mô lớn. Nơi này giao lại cho ông."
Sở Kiều Tịnh hơi nhíu mày, trong mắt tràn đầy lo âu, chóp mũi và trán cũng vì bận rộn mà ướt mồ hôi, gò má cũng đỏ ửng.
Sau khi dặn dò Hạ Lan thần y, nàng dẫn theo Dư Nam ngồi xe ngựa đi về Thần Vương phủ.
Còn chưa đến Vương phủ đã nhìn thấy người của Dạ Chí Thần dường như đang điều tra gì đó trên đường, Sở Kiều Tịnh ngẫm nghĩ, đoán có lẽ Thần Vương đang tìm nàng.
Nàng bảo Dư Nam đưa mình về viện từ một chỗ không ai chú ý của Vương phủ, sau đó dán lại vết sẹo trên mặt, sau khi kiểm tra trước gương chắc chắn là giống trước kia như đúc, nàng mới đi đến thư phòng của Dạ Chí Thần.
Nghe thấy tiếng bước chân vang lên, Dạ Chí Thần biết là Sở Kiều Tịnh đã về.
Hắn đóng công văn, đi tới mở cửa trước, đúng lúc Sở Kiều Tịnh vừa tới, khiến nàng hiếm khi giật mình.
"Nàng vừa đi đâu đấy?"
"Ta muốn ra khỏi thành một chuyến"
Hai người nói chuyện cùng một lúc, một người có vẻ hơi tức giận, một người thì rất vội vã.
"Ra khỏi thành làm gì?"
Dạ Chí Thần đứng tựa lên khung cửa, khoanh tay trước ngực, quan sát Sở Kiều Tịnh từ trên xuống dưới, rõ ràng đã chải chuốt xong mới đến gặp hắn.
Xuất quỷ nhập thần, có nhiều bí mật, chắc chắn là có gì kỳ lạ.
"Có chuyện!" Sở Kiều Tịnh bất mãn nhìn về phía Dạ Chí Thần, giọng điệu xa cách và hờ hững.
Hai người đứng rất gần nhau, mùi thảo dược trên người Sở Kiều Tịnh và mùi hương Long Tiên của Ngự Thự phòng bám lên người Dạ Chí Thần đan xen vào nhau, trói buộc lấy hai người, mùi hương được trộn lẫn một cách rất khéo léo.
"Vậy nàng cứ ra khỏi thành thôi."
Nghe thấy giọng điệu của Sở Kiều Tịnh, Dạ Chí Thần chợt bực bội một cách khó hiểu, thậm chí còn thấy bất công. Hắn ở đây lo lắng xem nàng có thể bị mật thám chú ý hay không, nàng thì hay lắm, lúc nào cũng như nói chuyện với người xa lạ.
"Rời khỏi thành không phải muốn đi là đi, ta cần văn thư thông quan"
Nắng chiếu xuống lưng, khiến Sở Kiều Tịnh nóng đến mức chóp mũi đổ mồ hôi, trở nên đỏ bừng, khiến khí chất lạnh nhạt của nàng có thêm mấy phần hoạt bát. "Đây là thái độ của nàng khi muốn ta giúp à?"
Dạ Chí Thần giận quá hoá cười, Sở Kiều Tịnh thật sự xem hắn là một tên sai vặt gọi đến là đến đuổi đi là đi à?
Sở Kiều Tịnh chớp mắt, suy nghĩ một lát rồi nói: "Xin Vương gia tha lỗi, thật sự là cứu người quan trọng, bệnh này xuất hiện đột ngột, nếu không kịp thời chữa trị e rằng sẽ phải mất mạng"
Thật sự là không thể tức giận với nàng được, bây giờ nếu hỏi thêm cũng không hỏi ra cái gì, Dạ Chí Thần tháo lệnh bài bên hông của hắn đưa cho Sở Kiều Tịnh: "Cầm cái này đi, không ai dám ngăn nàng lại đâu"
"Cảm ơn Vương gia" Sở Kiều Tịnh hành lễ với hắn, đang định rời đi thì bả vai chợt bị Dạ Chí Thần ở sau lưng giữ lại.
Dạ Chí Thần cảm nhận được xương quai xanh rõ ràng của Sở Kiều Tịnh, tim đập nhanh, vội vàng rụt tay về.
"Bây giờ ta có thể không hỏi nàng, cũng yên tâm để nàng to gan làm việc mình muốn. Nhưng sau khi trở về, nàng phải giải thích rõ ràng với ta"
Thấy ánh mắt kiên định của Dạ Chí Thần, trong lòng Sở Kiều Tịnh chợt có một dòng điện khác thường chảy qua, hắn đang bày tỏ lòng tin với nàng sao?
"Được."
"Còn nữa, nhớ chăm sóc tốt cho mình."
"Được."
Sở Kiều Tịnh trở lại phòng ngủ, nàng nhìn lệnh bài trong tay, rõ ràng chỉ có một chữ Thần, nhưng nàng lại như ma xui quỷ khiến sờ lên nó, không biết rốt cuộc cảm giác trong lòng mình là thế nào. Lúc này, Sở Kiều Tịnh chợt nghĩ vì sao mình phải đến xin Dạ Chí Thần văn thư thông quan chứ? Tìm Thừa tướng phụ thân của nàng cũng được mà.
Dường như người đầu tiên nàng nghĩ đến lại là Dạ Chí Thần.
Ngày hôm sau bầu không khí trong triều rất nghiêm túc, Hoàng đế ngồi trên ngai vàng vừa giận dữ vừa lo lắng, các đại thần đứng bên dưới thì nơm nớp lo sợ như đi trên lớp băng mỏng.
"Hàng năm trẫm đều đưa bạc xuống, chẳng lẽ đều vào túi các ngươi rồi à? Vì sao mấy năm trước vừa có lũ, năm nay lại vỡ đề?"
Hoàng thượng quát to một tiếng, gân xanh nổi lên, tay nắm chặt ngai vàng nhìn những văn võ bá quan im lặng không nói tiếng nào bên dưới, trong lòng càng thấy giận dữ hơn.
"Các ngươi nói gì đi, ở đây giả làm người câm với trẫm à? Trước kia vì chuyện trẫm lập Thái tử mà ầm ĩ đến mức long trời lở đất, sao bây giờ lại không nói câu nào nữa?"
Sở Thừa tướng bước ra, chắp tay nói: "Đây là lỗi vi thần không làm tròn bổn phận, đáng lẽ mỗi năm đều phải kiểm tra đê đập để tránh tình huống bất ngờ xảy ra, hiện tại tạo thành thiên tai như thế, thần mang chức vị cao, xin Hoàng thượng giáng tội."
Công bộ Thượng thư cũng bước ra: "Sửa cầu xây đường vốn là công việc của Công bộ, thần thân là Công bộ Thượng thư, đúng là phải gánh vác trách nhiệm, vi thần sẵn sàng chịu phạt.
Dạ Minh Hiên thấy đã có người đứng ra nhận tội, dù bây giờ Hoàng thượng tức giận cũng không cần thiết nữa, đây cũng chính là thời cơ để hắn ta lên tiếng: "Phụ hoàng, nhi thần sẵn sàng dẫn binh cứu trợ thiên tai chống lũ.
Quan lại thấy Hoàng thượng tỏ vẻ tán thưởng vì Dạ Minh Hiền dám gánh vác thì đưa mắt nhìn nhau, đều cho rằng dù Thần Vương và Hiền Vương xấp xỉ tuổi nhau, nhưng Hiến Vương lại được Hoàng thượng thích hơn.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất