"Phụ hoàng và Tam đệ nói chuyện gì mà lâu thế?" Dạ Minh Hiên đưa lưng về phía ánh mặt trời, nét mặt càng có vẻ u ám hơn. Hắn ta nhìn về phía cánh cửa đỏ, nhỏ giọng hỏi thăm Trần công công.
"Bẩm Hoàng tử, lão nô vẫn luôn trông nom bên ngoài, thật sự không biết, nhưng cũng không lâu đâu ạ, chỉ mới nói mấy câu thôi" Trần công công nhỏ giọng trả lời, sau khi nghe thấy tiếng đáp lại của Hoàng thượng thì mở cửa Ngự Thư phòng cho Dạ Minh Hiên.
"Nhi thần bái kiến phụ hoàng"
"Nhi thần xin cáo lui."
Hai người đồng thời nói chuyện, Dạ Chí Thần xoay người rời đi, Dạ Minh Hiền thì tiến về phía trước, hai người chạm mặt, bốn mắt nhìn nhau, tia lửa điện bắn ra.
Bầu trời quang đãng, bụi bặm khẽ bay, Trần công công tiễn Dạ Chí Thần đi, ông ta cầm phất trần trong tay, hơi cúi người nói với Dạ Chí Thần: "Lão nô biết Thần Vương tài đức vẹn toàn, khôn khéo giỏi giang, Vương gia đừng để tâm đến những lời nói bịa đặt kia."
"Cảm ơn Trần công công, công công về đi." Dạ Chí Thần gật đầu cảm ơn lời nhắc nhở của Trần công công.
"Lão nô cung tiễn Thần Vương"
Sau khi cải trang, Sở Kiều Tịnh đang ngồi trên xe ngựa đi tới Y các.
Xe ngựa lảo đảo lắc lư, Sở Kiều Tịnh tựa vào thành xe nhắm mắt nghỉ ngơi.
Xe ngựa đột nhiên dừng lại, nàng hơi mở mắt, giơ tay vén rèm lên, nhìn thấy Dư Đông đang đứng đấy với nét mặt lo lắng.
Nàng nghiêng người tới, nghe Dư Đông nhỏ giọng nói: "Chủ nhân, sáng hôm nay thuộc hạ đã đến Y các, vẫn sắp xếp các vị thuốc như bình thường, nhưng người đến bên ngoài ngày càng đông hơn, trong lúc khám bệnh thì nhìn thấy một bệnh nhân có gì đó rất kỳ lạ."
Sở Kiều Tịnh lên tinh thần, cất tiếng hỏi: "Kỳ lạ cái gì?"
"Thuộc hạ vừa nhìn đã biết trước đây nam nhân kia rất cao to khoẻ mạnh, nhưng bây giờ hắn ta lại yếu ớt như một vũng bùn nát, sốt cao không giảm, sắc mặt xanh mét, trên
người có mụn mủ, nôn ói tiêu cháy, nóng nảy bất an, nói năng linh tinh như phát điên, sắc mặt của gã hầu đi theo bên cạnh hắn ta cũng rất khó coi, không phải vì mệt mỏi mà giống như đã nhiễm bệnh của chủ nhân gã ta"
"Bây giờ họ đang ở đâu?" Sở Kiều Tịnh nghiêm túc hỏi, trong lòng đã có suy đoán.
"Thuộc hạ thấy căn bệnh quá nghiêm trọng nên lập tức sắp xếp một căn phòng, không cho bất cứ ai đến gần." Dư Đông chần chừ một lúc rồi hỏi: "Chủ nhân, trước kia thuộc hạ từng nghe nói tới một bệnh tương tự, hình như là bệnh truyền nhiễm"
Dư Đông nhìn vào mắt Sở Kiều Tịnh, lập tức hiểu ra suy nghĩ của mình cũng giống nàng.
"Ngươi đi giải tán tất cả những người đến Y các xin chữa bệnh, sắp xếp những người từng tiếp xúc với bệnh nhân sáng nay vào ở các phòng khác nhau, bảo tất cả mọi người trong Y các đeo mặt nạ và mũ có màn, không có sự cho phép của ta thì không ai được phép đến gần"
Sở Kiều Tịnh sắp xếp xong thì nhìn Dư Đông đi xa, bảo phu xe mau chóng di chuyển.
Đến Y các, Sở Kiều Tịnh lấy ra một cái bình sứ, đưa cho tất cả mọi người mỗi người một viên thuốc bảo họ uống, sau đó đeo mặt nạ và mũ có màn đi vào căn phòng kia.
Sở Kiều Tịnh không cho bất cứ một ai đi cùng. Nàng lấy ra một vài thứ như găng tay cao su, khẩu trang, kim gây mê từ trong không gian, sau khi kiểm tra thì xác định đây là một loại virus có tính lây nhiễm rất mạnh, phát bệnh cũng rất nhanh.
Ở hiện đại còn cần phải mất nhiều công sức để chế ra vacxin, càng khỏi nói tới cổ đại cái gì cũng không có thể này.
Triệu chứng ban đầu của virus này là sốt, nôn mửa, tiêu chảy, đến giai đoạn giữa sẽ giống như bệnh nhân kia, đến khi tiến vào giai đoạn cuối, nếu không có y thuật vô cùng cao siêu và thuốc hiện đại thì người bị nhiễm chắc chắn sẽ chết.
Nàng lập tức châm cứu cho bệnh nhân kia, ổn định bệnh của hắn ta trước, trong thời gian ngắn không thể biết được đây là virus gì, phải cẩn thời gian nghiên cứu tỉ mỉ mới biết được đặc tính của nó và thuốc để trị tận gốc.
Sở Kiều Tịnh tháo khẩu trang, mũ có màn và găng tay ra, để trong túi sạch đưa cho Dư Đông, bảo hắn ta mang đi đốt.
Sau đó nàng lần lượt viết ra hai đơn thuốc, bảo Dư Đông phái người nấu nhiều một chút, ít nhất có thể khiến những người đang khoẻ không bị lây nhiễm và giảm bớt triệu chứng của người đã bị lây nhiễm.
Đồng thời nàng bảo Dư Bắc đi điều tra rốt cuộc virus là từ đâu tới, trước mắt đã lợi hại thế này, e rằng những người ở nơi bắt nguồn đã đến thời kỳ cuối.
"Dư Nam, ngươi giỏi khinh công, mau chóng đi mời Hạ Lan thần y.
Sở Kiều Tịnh sắp xếp đâu vào đấy, sau đó tiến vào một căn phòng không người. Dù không gian vẫn chưa hoàn toàn mở ra nhưng đã tốt hơn trước kia rất nhiều, ít nhất có thể đi vào nghiên cứu đặc tính của virus này.
Nàng nhìn một vòng, chợt phát hiện quả Khổ Hạnh mình tiện tay ném vào trước đây đã nảy mầm, hai chiếc lá nhỏ xanh biếc trông rất đáng yêu.
Điều này không khỏi khiến nàng ngạc nhiên, chẳng lẽ quả Khổ Hạnh thật sự tồn tại sao?
Nó có thể nảy mầm có phải vì không gian của nàng khác với thế giới bên ngoài không!
Nghĩ vậy, Sở Kiều Tịnh chợt thấy vui mừng, nếu sau này thật sự có thể có quả thì càng tốt!
Bên kia, Dạ Chí Thần trở về Vương phủ, đang suy nghĩ có cần đi nhắc nhở Sở Kiều Tịnh khoảng thời gian này hạn chế đi đến Hồi Hồn phường không, có cần hỏi chuyện liên quan đến Hồi Hồn phường không thì thấy Lương Nhân chạy chậm tới, chắp tay bẩm báo là Thất Hoàng tử đang đợi ở thư phòng.
"Tam ca, sao bây giờ huynh mới về, đệ đợi đến mức trên đầu mọc nấm rồi đây, huynh đi đâu mà tận giữa trưa mới về thế."
Dạ Tinh Húc vừa nhìn thấy bóng dáng của Dạ Chí Thần đã muốn nhảy đến trước mặt hắn, dù nói với giọng điệu trách móc nhưng trên mặt lại có vẻ lo âu.
Dạ Chí Thần nhìn ra sự kỳ lạ của Dạ Tinh Húc, vừa hỏi hắn ta có chuyện gì vừa ngồi xuống bên bàn, cầm lấy một quyển đầu tiên trên chồng công văn.
"Đêm qua đệ nghĩ thừa dịp phong cảnh đang đẹp nên đi xuống phía Nam du ngoạn sơn thuỷ, cho nên không về phủ mà cưỡi ngựa ra khỏi thành đi xuống phía Nam. Lúc đi qua một khách điểm, đệ nhìn thấy có người đeo tay nải dẫn theo cả nhà, nói là phía Nam lũ lụt vỡ đê, hắn ta sợ gặp hoạ nên cưỡi ngựa đi về phía Bắc, muốn đến ở nhờ nhà người thân.
Dạ Tinh Húc nói một hơi, sau đó nâng chung trà lên uống ừng ực cho trơn họng.
"Tam ca, sao huynh không nói gì?"
"Ta đi ra từ Ngự Thư phòng vừa khéo thấy Hiền Vương đi gặp phụ hoàng, nói có chuyện quan trọng cần bẩm báo, có lẽ chính là chuyện này" Dạ Chí Thần mở công văn, tay cầm bút lông chấm nhẹ lên hiên mực, viết gì lên trên đó.
Hắn bình tĩnh xử lý công văn, thầm suy đoán Hoàng thượng sẽ sắp xếp chuyện này thế nào, chậm rãi nói: "Đừng sốt ruột, chuyện này không nằm trong phạm vi quản lý của chúng ta. Chắc chắn quan địa phương đã bẩm báo với phụ hoàng, cứ cho họ xử lý trước đã, sau này đợi xem phụ hoàng sắp xếp thế nào.
Hắn ta nhíu mày thở dài một hơi, cũng không làm phiền Dạ Chí Thần làm việc nữa, sau khi dặn dò Lương Nhân đừng để Dạ Chí Thần bụng rỗng xử lý công vụ thì rời khỏi Thần Vương phủ.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất