Hôm sau, Sở Kiều Tịnh dậy sớm, Mai Anh nghe thấy tiếng động thì nhanh chóng thu xếp hết mọi thứ, sau đó bưng chậu nước đi vào. "Vương gia đâu." Sở Kiều Tịnh ngáp một cái, thuận miệng hỏi. 

"Đã vào triều rồi ạ, ngài ấy nói là hôm nay sẽ về muộn một chút, bảo người thức dậy rồi dùng bữa luôn" 

"Ồ!" Sở Kiều Tịnh hờ hững đáp một tiếng, sau đó nhanh nhẹn rửa mặt. Nàng ngồi xuống trước gương, mặc cho Mai Anh làm gì thì làm. 

Lúc này, trong triều đình, Dạ Chí Thần đã đứng nghe quan lại thảo luận một lúc lâu, đa phần là tranh cãi gay gắt vì vấn đề lập Thái tử, Hoàng thường chỉ trả lời mấy câu cho có rồi không nhắc đến nữa. 

"Nếu các vị ái khanh không còn gì bẩm báo thì bãi triều thôi." Hoàng thượng cửu ngũ chí tôn ngồi trên ngai vàng vung tay, các đại thần bên dưới đồng thanh cáo lui. 

Lúc ngẩng đầu, Dạ Chí Thần đối diện với ánh mắt của Hoàng thượng, trong lòng sáng tỏ, bình tĩnh cùng rời khỏi Kim Loan điện với các vị đại thần, nhưng hắn lại đi chậm hơn một chút. 

Đợi sau khi những người khác đều đã đi, đúng như dự đoán, Trần công công bên cạnh Hoàng thượng chạy chậm đến sau lưng hắn, hô một tiếng "Thần Vương đợi đã". "Thần Vương, Hoàng thượng có chuyện muốn thảo luận với ngài, mời Vương gia đi theo lão nô." Trần công công cung kính hành lễ, trên mặt là nụ cười vô cùng khéo léo. "Làm phiền rồi. Dạ Chí Thần đi theo sau lưng Trần công công, tiến vào Ngự Thư phòng. 

Gió buổi sáng vô cùng mát mẻ, làm mùi Long Tiên Hương trong Ngự Thư phòng cũng nhạt đi. 

Dạ Chí Thần mặc áo quan trông vô cùng tao nhã, sáng sủa như nhật nguyệt chiếu rọi, sau khi hành lễ với Hoàng thượng, hắn bèn đứng một bên. 

"Tất cả các ngươi lui xuống đi." Hoàng thượng đặt tấu chương qua một bên, uy nghiêm ra lệnh cho những nô tài bên dưới. 

"Vâng." 

"Mấy ngày trước trẫm bảo con điều tra chuyện của Hồi Hồn phường, con đã điều tra được gì rồi?" 

Khóe mắt của Hoàng thượng đã có nếp nhăn, cũng tăng thêm mấy phần oai phong, đôi mắt kia như có thể nhìn thấu người khác vậy. 

"Bẩm phụ hoàng, nhi thần mượn cớ bị thương cáo bệnh ở nhà, thật ra đã đi lại Hồi Hồn phường nhiều lần, người của nhi thần cũng luôn dò la tin tức, chưa từng dừng lại." Dạ Chí Thần chắp tay hành lễ, chậm rãi nói. 

Thật ra trong lòng hắn cũng thoáng do dự, không biết có nên nói với Hoàng thượng chuyện Sở Kiều Tịnh là phường chủ của Hồi Hồn phường hay không. Nhưng bây giờ vẫn chưa điều tra được bất cứ liên hệ gì giữa nàng và Tây Quận, nếu tùy tiện nói ra sẽ chỉ kéo thêm rắc rối cho nàng, nên hắn quyết định giấu giếm không đề cập tới. 

Trong lòng suy nghĩ rất nhiều thứ, nhưng ngoài mặt vẫn mang dáng vẻ ung dung thận trọng và bình tĩnh. 

Dạ Chí Thần nói tiếp: "Sau mấy ngày điều tra, nhi thần vẫn chưa phát hiện có gì không ổn, cũng chưa từng thấy người khả nghi nào ra vào Hồi Hồn phường, chắc hẳn đó chỉ là một sòng bạc bình thường, nhưng nhi thần sẽ tiếp tục điều tra, nếu có bất cứ tin tức gì sẽ lập tức bẩm báo với phụ hoàng." 

"Không phải con nghi ngờ Hồi Hồn phường có liên quan với Tây Quận, đoán đó là nơi gián điệp Tây Quận thu thập tình báo sao? Trước giờ tin tức của con chưa từng sai, sao lần này lại có sai sót được?" 

Hoàng thượng nâng chung trà uống một ngụm, tiếng nắp chung trà va chạm vang lên lanh lảnh trong Ngự Thư phòng trống trải. 

"Có lẽ là gián điệp của Tây Quận giở trò, vì an toàn của bản thân nên cố tình tạo ra tin đồn giả về Hồi Hồn phường. Dây là do nhi thần sơ ý, sau này chắc chắn nhi thần sẽ cẩn thận hơn." Dạ Chí Thần chắp tay nhận lỗi với Hoàng thượng. 

"Trẫm không trách con, chỉ là không có lửa làm sao có khói, thà giết lầm còn hơi bỏ sót. Tây Quận luôn lăm le nước ta, dù họ điều tra được tin tức gì dù là nhỏ nhất cũng đều có uy hiếp rất lớn với Bất Dạ Quốc" 

Hoàng thượng gật đầu, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm Dạ Chí Thần, đây là Hoàng tử mà ông coi trọng nhất. 

Ông không chỉ hy vọng Dạ Chí Thần có thể gánh vác trọng trách mà còn mong hắn có thể bảo vệ toàn bộ Bất Dạ Quốc, đến ngày ông băng hà, hắn sẽ trở thành Quân vương ưu tú nhất trong các nước xung quanh. 

"Nhi thần hiểu rồi ạ." Nét mặt Dạ Chí Thần rất nghiêm túc, lời nói không chứa đựng chút hơi ấm. 

"Con tiếp tục điều tra chuyện này đi. Tối qua con tỷ võ với Bạch Khanh, cuối cùng chỉ không phân thắng bại, sau đó còn nói không được khỏe nên rời đi trước, trẫm thấy con không giống như cố ý nể mặt Bạch Khanh. Con nói đi, đã xảy ra chuyện gì rồi." Lúc này giọng điệu của Hoàng thượng trở nên hiền hòa hơn, ngay cả ánh mắt cũng dịu dàng hẳn. 

"Đúng là hiểu con không ai bằng cha, nhi thần báo bệnh xin nghỉ cũng không phải là nói dối." Nghĩ đến chuyện đêm đó, nghĩ đến đôi mắt kia, Dạ Chí Thần thầm thấy nặng nề, 

nếu Hoàng thượng chú ý chuyện này rồi phái người khác đi điều tra, thì chỉ dấu vết của nó thôi cũng có thể lấy mạng Sở Kiều Tịnh. 

"Con phải giữ gìn sức khoẻ, đừng liều mạng quá." Hoàng thượng suy nghĩ: "Xem ra thương tích trong người con cũng không nhẹ, nếu đã thế thì con nghỉ ngơi đi, để trẫm phải người khác đi điều tra." 

"Phụ hoàng, nhi thần không sao, chuyện này phụ hoàng không cần quan tâm, nhi thần nhất định sẽ điều tra ra chân tướng" Dạ Chí Thần nâng tay giấu đi vẻ bối rối trong mắt, sau đó ánh mắt nhanh chóng trở lại vẻ lạnh nhạt ban đầu. 

"Vậy để mật thám hỗ trợ con điều tra đi" Hoàng thượng nhìn thấy hai chữ trên tấu chương, cảm xúc trong mắt trở nên khó đoán, như tức giận, cũng giống như đề phòng. "Nói nhận xét của con với Bạch Khanh đi" 

Dạ Chí Thần nghĩ, để mật thám giúp đỡ thì hắn vẫn có mấy phần tự tin bảo vệ Sở Kiều Tịnh hơn việc bản thân không thể nhúng tay, cho nên cũng không nói nhiều về chuyện của Hồi Hồn phường nữa. 

Nhắc đến Bạch Khanh, Dạ Chí Thần hơi mím môi, khí chất lạnh lùng khi nãy đột nhiên cũng trở thành âm u. 

"Gia tộc của Bạch Thị vốn đã ăn sâu bén rễ vì Hoàng hậu ở trong cung, bây giờ còn vì Bạch Khanh nhiều lần lập chiến công mà càng phát triển hơn" 

"Cũng đã có nhiều chuyện lọt vào tai trẫm, nhưng trẫm vẫn muốn Bạch Khanh thăng quan tiến chức, tán dương hắn ta." Hoàng thượng vẫn đang cười, nhưng nụ cười lại không 

có chút nhiệt độ. 

"Năng lực không đủ, thiếu hụt đạo đức, lại muốn xưng vương xưng bá, chắc chắn sẽ gây tai họa." Trong mắt Dạ Chí Thần như chứa đựng ý cười, có điều nét mặt vẫn rất hờ hững. 

"Bây giờ chúng thần trong triều đều vì Bạch Khanh mà nghiêng về phía Hiên Vương hơn, con cũng càng thế cô sức yếu, nên càng phải che giấu năng lực" Hoàng thượng tỏ vẻ 

tán thưởng Dạ Chí Thần hơn một chút. 

"Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường" Trong lòng Dạ Chí Thần càng rõ ràng hơn. 

Bên ngoài mặt trời đã lên cao, những hạt sương tập trung trên nền gạch dưới đất cho rằng mình có thể dựa vào sự lạnh lẽo của hừng đông để tồn tại lâu dài, nhưng cuối cùng vẫn không chịu được ánh nắng nóng rát nên chỉ có thể tan thành mây khói. 

"Khen thưởng sẽ chỉ khiến hắn ta cho rằng mình thông minh, còn chọc giận sẽ khiến hắn ta lẫn lộn phải trái. Con suy nghĩ cẩn thận xem tiếp theo nên làm thế nào. 

eyJpdiI6IkY0ODErZEpESkNadERXMFlrVFRZSGc9PSIsInZhbHVlIjoieTdjeUh6cXdiVE11ODB3U2phVWtJQjB4VjdrVHM4YW1HR2lBZTJKXC9XOXZDa2xlWUdFOGJZUlhYNXRneW95VG94ekxZWnFrSjJyT25paHBIcGVSSXJHamJZNVlPUGtCU1RBdGFCWlJuT0JYYVBXMzRPS2RQaHRSbjVFNkJhSjJydkNZazNSc0hvT3ZwaFI4Z01NVEEwelBiWTZ5THAzRDh5N2ZoQU5BbU1ndDgwdGFYWlwvSWtRODRRT0hRaEJwVW14WTVlbW5sU2kwUys4aFd2OVhlQTZlTlVidzhPRHRXT2pqUlcyRUdSeGs0UTBcL2R6dTBHSDIxQlRXUXc5QnljV1lCaWlIeTNuT0lMd2pMczVkeVkzajZkRm9NVytJU1JTWEVKRkozaERWR3lBa3NqcmNmOFk2TFwvZHZvSW9PdXVlUENZU1VoZjFcL3hYZHNsajRNV1NVQXo3enBkUXNwS3BOWTcxZkh3eTFVbnpqR0liTjQ1dThwOTJoSCtLdHVuXC95MThJYUtQUmpJaHc3eldHK1ZpbW5NN0hoYnhrWTJPSEh6Tzg1UGUxdnRnTVRTRldiTWU2V2VvOURybUdMNlNFNlBkUVVyY1p1dzFmM2JPN2wyak9hbndZWUFOWlp0NkU0S2RkTXdpc01DemowVFZBaFpTMmFwR1V1NmlOSktzZzRNVTFiZ0RqT0FJZEw1Sk5Ja2c3UERiTThZRVFEOUU5bE5xMmdWcUVwVVpcL1wvTmF0WHJmdk1cL2RhcE5zT2VzK3NjWkoxMHo5akpOWUFnU1ptT3hcL3lqekJabHFNUG82STM2VkVWdkNPWDhhNU09IiwibWFjIjoiOGNkNzhmOTUwZTRhOWM4OGExYjdmZWVmNjk2YTQwMjI1NTFlOWI2OTYyYzhmODY0ZTg2OTYwNjcyZDc4ZWIzZCJ9
eyJpdiI6ImhnZDZVZGtSZVc2NEkydzNEbjRJSEE9PSIsInZhbHVlIjoiVXRYMml6ajBKemk3dDRGV05tWmRMbnBZNXVncDV2YjVDTTFQcEhZK2dIRmRTTmc4VEp3RG9seXBvbFB6ZCt2R0JPMmt6VUJhdVR2NHpuaHFwbWp2RmFUcXRWbFBKQXhkTE1LaUdhNml6YVdTdHpNTGI0VzRQRFdvbWd1UHl2S1pmOFBZRGpaVUFmazkzcldCdzRwMzBHWkttRlR5SUxzQkxvQ2UwNjUzK1dhcjJPU0Z3MVBSRFdhU1RmaWF4YnZXME5ISE5CRVFpSW9SM2xWeE5ubW55dz09IiwibWFjIjoiOGNjMTVkMWNlZTI5YWQ2MDMwNjEzZmMyOTAxMTk4MTJjNjQwMGI2YmU0YzQxYzQ2MTMwMzRiNThhNDg4MDMzOCJ9

Theo thời gian, giọng nói vốn chói tai của Trần công công cũng dần được mài giũa, ông ta thận trọng đứng bên ngoài hô to.

Advertisement
x