Trên đường hai người Sở Kiều Tịnh trở về bữa tiệc, Mai Anh vô cùng cảm động, nước mắt quanh quẩn trong hốc mắt, cố kiềm chế không để nó rơi xuống. Nhưng trong lòng lại vô cùng thấp thỏm, không nhịn được mà lo lắng nói.
"Vương phi, thật ra khi nãy người không cần trút giận cho Mai Anh đâu, Mai Anh chịu hai cái tát cũng chẳng sao, chỉ sợ Ngũ Công chúa ghi thù người, sau này sẽ gây chuyện với người ở khắp nơi."
"Mai Anh ngốc, nếu ngươi không phải người của ta thì đã không đến mức phải chịu hai cái tát" Sở Kiều Tịnh sờ lên khuôn mặt ửng đỏ của Mai Anh, lấy một hộp sứ ra, bôi thuốc mỡ cho nàng ấy, tránh ngày mai mặt lại sưng lên: "Nàng ta đánh ngươi, đương nhiên ta sẽ không bỏ qua cho nàng ta."
"Cảm ơn Vương phi đã làm chỗ dựa cho Mai Anh.
"Không có gì phải cảm ơn, ngươi theo ta nhiều năm như thế, thật lòng yêu thương ta, ta đều biết cả" Sở Kiều Tịnh vuốt nhẹ mũi Mai Anh, dẫn nàng ấy trở về buổi tiệc.
Lương Nhân đã nói hết những chuyện đã xảy ra cho Dạ Chí Thần, hắn chỉ cười khẽ như vừa nghe chuyện cười, nhưng ánh mắt nhìn về phía Dạ Minh Hiền lại u ám hơn mấy phần.
"Công chúa, con khốn kia ngông cuồng như thế, ngay cả muội mà nàng ta cũng không coi ra gì!" Tưởng Nhã Linh vô cùng căm phẫn châm dầu vào lửa kể lại chuyện khi nãy, đồng thời còn ra vẻ nịnh nọt muốn Ngũ Công chúa ra tay trừng trị Sở Kiều Tịnh không biết trời cao đất dày.
Dạ Thanh Bình quay đầu nhìn thoáng qua khuôn mặt của thị nữ kia, sắc mặt nàng ta u ám như bão táp sắp tới giữa trời hè: "Bọn xấu xí thích tác quái lắm, không trừng trị hàng ta, e rằng nàng ta sẽ quên mất mình là ai"
Nghe nói thế, dù không phải nàng ta trút giận vì Tưởng Nhã Linh, nhưng Tưởng Nhã Linh vẫn cảm thấy hả hê, giống như thắng lợi đang ở ngay trước mắt vậy. Nàng ta chỉ mong được nhìn thấy dáng vẻ Sở Kiều Tịnh quỳ xuống cầu xin.
Những tiết mục ca múa trong yến hội khiến mọi người xem mà hoa cả mắt, rượu rót hết ly này đến ly khác làm say lòng người, ngoài mặt có vẻ hòa hợp nhưng thật ra mỗi người đều có ý đồ riêng, ngấm ngầm đấu đá.
"Ta mệt rồi, muốn trở về." Sở Kiều Tịnh nhỏ giọng nói, nơi này quá ồn ào, cũng không phải thật lòng thấy vui vẻ, ở lại đây thật sự là lãng phí thời gian, thà đi về đọc thêm hai
quyển y thư còn hơn.
"Phụ hoàng, nhi thần thấy không khỏe, xin được cáo lui trước ạ" Dạ Chí Thần đứng lên hành lễ với Hoàng thượng, đợi Hoàng thượng vung tay, hắn và Sở Kiều Tịnh lập tức cùng nhau rời khỏi bữa tiệc.
Đèn đường kéo dài bóng của hai người, cả hai im lặng không nói một lời, chỉ có tiếng côn trùng trong bụi cỏ đang hưởng thụ buổi đêm mát mẻ, không ngừng kêu vang. "Tưởng Nhã Linh lại gây chuyện với nàng à? Nàng không cần phải để tâm, hôm nay nàng ta làm gì với nàng, sau này ta nhất định sẽ khiến nàng ta phải trả lại gấp trăm lần.
Dạ Chí Thần nhìn về phía Sở Kiều Tịnh, mái tóc nàng không có bộ diêu, chỉ búi lên bằng trâm cài hoa đơn giản, trông càng có vẻ trong trẻo hơn.
"Cái gì nên trả ta cũng đã trả, nếu sau này nàng ta biết điều thì ta cũng sẽ không làm gì nàng ta nữa." Sở Kiều Tịnh nhận ra hắn vẫn luôn nhìn mình chằm chằm, nàng họ khế,
ra hiệu cho hắn dời mắt đi.
"Đứng lại!"
Một giọng nữ trong trẻo vang lên sau lưng, Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần đồng loạt quay đầu lại, thì ra là Ngũ Công chúa Dạ Thanh Bình.
"Sở Kiều Tịnh, ngươi nhiều lần coi thường bổn công chúa, chắc chắn là mượn thế lực của Tam ca chứ gì. Bây giờ mọi người đều ở đây, ta không quan tâm ngươi là Thần Vương phi hay nữ nhi của Thừa tướng, ta muốn ngươi phải quỳ xuống trước mặt ta, nói xin lỗi với ta!"
Dạ Thanh Bình duỗi tay ra, cây roi ngắn nàng ta đang cầm trong tay quất mạnh về phía không khí, cực kỳ vang dội trong bóng đêm yên tĩnh.
"Ta làm sai việc gì mà phải xin lỗi Công chúa?" Sở Kiều Tịnh nhìn vào mắt Dạ Thanh Bình không chút tránh né, chẳng hề sợ hãi tẹo nào.
"Nếu không vì gả cho Tam ca, ngươi dám nói chuyện với bổn công chúa như thế không? Nhìn thấy bổn công chúa còn dám không hành lễ. Sao nào? ngươi cho rằng Tam ca đứng bên cạnh ngươi thì xảy ra chuyện gì huynh ấy cũng che chở cho ngươi à?"
"Công chúa còn cần rèn luyện kế ly gián thêm đấy, chứ e rằng đứa trẻ ba tuổi cũng biết Công chúa đang có ý đồ gì."
Dạ Thanh Bình muốn chia rẽ quan hệ giữa nàng và Dạ Chí Thần nhưng lại không nghĩ ra được cách nào tốt hơn, chỉ dựa vào mấy câu thế này, nàng ta cho rằng Dạ Chí Thần sẽ làm gì nàng ư?
Trước giờ nàng đã nóng tính sẵn, nếu thật sự tranh cãi với nhau, chưa chắc nàng đã coi Dạ Chí Thần ra gì.
"Cũng chỉ là một tỳ nữ, Vương phi của bổn vương vẫn có tư cách trừng trị. Nếu muội còn dám gây chuyện ồn ào đến tai phụ hoàng thì đừng trách vừa được đón về cung đã lại bị đuổi vào chùa để tu dưỡng tính tình." Cả người Dạ Chí Thần lạnh như băng, hắn vốn không có chút cảm tình nào với Hoàng muội này cả, bây giờ thấy nàng ta ức hiếp Sở Kiều Tịnh, nét mặt của hắn càng lạnh lùng đến đáng sợ hơn.
"Ha! Hôm nay biểu ca về cung rồi, chắc chắn phụ hoàng sẽ không đưa ta về đâu!"
Dạ Thanh Bình nhìn Sở Kiều Tịnh, tiến lên vung roi đánh về phía nàng.
Sở Kiều Tịnh đang định ném một cây châm bạc tới thì đã thấy Dạ Chí Thần đánh trúng cổ tay của Dạ Thanh Bình, một âm thanh nặng nề vang lên, chiếc roi rơi xuống đất.
Dạ Thanh Bình cực kỳ giận dữ nhìn Dạ Chí Thần: "Huynh dám đánh ta? Đợi ta bẩm báo với phụ hoàng mẫu hậu, huynh nhất định sẽ bị phạt!"
"Cứ tự nhiên."
Dạ Chí Thần gần như gắn ra ba chữ này, lúc Dạ Thanh Bình vung roi, nét mặt hờ hững cả hắn thoáng chốc trở nên nặng nề khó đoán.
Thật ra chính Dạ Chí Thần cũng thấy khá bất ngờ, rõ ràng hắn đang nghi ngờ Sở Kiều Tịnh là gián điệp của Tây Quận, nhưng hắn vẫn không chút do dự ngăn chặn thay nàng, tựa như nếu đánh trúng nàng, hắn sẽ còn đau hơn cả bản thân bị đánh.
"Huynh...
Dạ Chí Thần đang muốn dẫn Sở Kiều Tịnh rời đi, nhưng trong bóng đêm mông lung lại chợt vang lên một giọng nói quen thuộc.
"Nãy giờ ta thắc mắc mọi người đi đâu cả rồi, thì ra đều đến đây để ngắm trăng" Giọng nói của Dạ Minh Hiên vang lên từ sau lưng, hắn ta khoan thai bước tới, tao nhã ung dung: "Xem ra trăng sáng tối nay không đủ đẹp nên mới khiến Ngũ muội tức giận như thế này"
"Nhị ca, rõ ràng là con khốn Sở Kiều Tịnh kia...
Dạ Minh Hiên ngăn cản Dạ Thanh Bình đang tiếp tục muốn mách lẻo, hắn ta không có hứng thú quan tâm ai đúng hai sai, hắn ta chỉ muốn đến đây cho Sở Kiều Tịnh nhìn rõ một sự thật.
Dạ Chí Thần chỉ là một Hoàng tử không được cưng chiều, dù đối mặt với tiểu nha đầu chanh chua như Dạ Thanh Bình, hắn cũng không thể bảo vệ được nàng, chỉ hắn ta mới có thể bảo vệ được nàng thôi.
"Được rồi Công chúa bé bỏng của ta, có thể không nể mặt Thần Vương, nhưng cũng không thể không nể mặt Nhị ca của muội đúng không? Cần gì phải đứng ở đây tức giận chứ, nếu bị cảm lạnh thì phải làm sao."
Dạ Minh Hiên dỗ dành Dạ Thanh Bình rời đi, sau đó xoay người nhìn Sở Kiều Tịnh bằng một ánh mắt sâu xa.
Sở Kiều Tịnh cũng không hiểu tại sao, nàng vô thức nhìn thoáng qua Dạ Chí Thần, nghĩ đến chuyện hắn bảo vệ cho nàng, cũng không biết lúc này hắn tức giận là vì lời nói của Dạ Minh Hiên hay vì ánh mắt hắn ta nhìn nàng nữa. Trong lòng nàng xuất hiện vô số suy nghĩ, bỗng chốc không thể nói rõ cảm giác lúc này rốt cuộc là gì.
Lúc Dạ Chí Thần dịu dàng nói với nàng, thậm chí Sở Kiều Tịnh còn nghi ngờ không biết rốt cuộc người nổi giận khi nãy là ai.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất