"Ngươi đang dạy quy tắc cho ai đấy? Bổn vương phi còn chưa nói gì, ngươi đã leo lẻo nói muốn dạy dỗ nô tỳ giúp bổn vương phi rồi." 

Tính tình Sở Kiều Tịnh vốn lạnh lùng, bây giờ nói chuyện mang theo khí thế càng khiến cung nữ kia run rẩy hơn. 

"Trước giờ nghe nói chó bảo vệ thức ăn đáng sợ lắm, bây giờ gặp được mới thấy đúng là thế thật." Tưởng Nhã Linh rời đi từ trong buổi tiệc, lúc này mới đuổi kịp Sở Kiều Tịnh. 

Thấy nét mặt khinh thường và kiêu ngạo của Tưởng Nhã Linh, Sở Kiều Tịnh híp mắt, không muốn nhiều lời cùng nàng ta, một viên đá dưới chân nàng đột nhiên bay lên đánh về phía đầu gối của Tưởng Nhã Linh, nàng ta lập tức hét lên thành tiếng, lảo đảo ngã nhào. 

"Sao ngươi lại đánh ta?" 

Tưởng Nhã Linh vô thức thốt ra, thấy nụ cười xấu xa và hàn ý trong mắt Sở Kiều Tịnh, trong lòng không biết đang thấy sợ hay là hối hận. 

"Không phải ngươi nói chó bảo vệ thức ăn đáng sợ lắm à, ta chưa thấy bao giờ, cảm ơn ngươi đã cho ta mở mang tầm mắt." Sở Kiều Tịnh lạnh lùng trả lời nàng ta, ánh mắt càng hung ác hơn. 

"Ngươi... Vốn dĩ là nô tỳ thấp hèn của ngươi làm sai chuyện, bây giờ muốn phạt cũng không được à?" 

Tưởng Nhã Linh được người đỡ dậy, vừa tức vừa giận, lại khôi phục dáng vẻ vênh váo hung hăng kia. 

"Không ngờ ngươi lại dám ra tay với bổn vương phi, bây giờ ta sẽ lập tức mách phụ hoàng và mẫu hậu, khiến ngươi bị trách phạt. 

Nàng ta hất cằm nhìn Sở Kiều Tịnh, rất là không phục, cứ như làm thế thì sẽ che đi được sự lạnh lẽo phát ra từ trên người Sở Kiều Tịnh vậy. 

"Nếu thế thì chúng ta cùng tới nói với Hoàng thượng, xem thử chuyện này rốt cuộc phải giải quyết thế nào." Sở Kiều Tịnh hoàn toàn không coi Tưởng Nhã Linh ra gì: "Tiện thể bổn vương phi cũng cho mọi người biết viên đá này cũng chỉ là trượt chân, đạp trúng nên bắn lên, không hiểu sao lại đụng phải ngươi! Sau đó thì nói rõ ràng chuyện này" 

"Ngươi.." Tưởng Nhã Linh nghe nàng nói thế chỉ cảm thấy lửa giận hừng hực dâng lên. 

Nếu nàng thật sự không thừa nhận như thế thì chẳng phải phí công sao? Hơn nữa cũng là nàng ta xúi giục người của Ngũ Công chúa ra tay trước. 

Tưởng Nhã Linh bỗng cảm thấy tiến thoái lưỡng nan, tức giận đến mức tay không ngừng run rẩy. 

Trong mắt Sở Kiều Tịnh loé lên vẻ gian trá, nàng lạnh nhạt nói. 

"Cái bộ diêu này nặng quá đè ta nhức cả đầu, nếu tay của thị nữ ta đã không được vững, vậy thì ngươi cầm hộ bổn vương phi đi." 

Dứt lời, Sở Kiều Tịnh tháo bộ diêu mã não trên đầu xuống, đưa tới trước mắt thị nữ kia. 

Thấy thị nữ kia không cầm lấy, Sở Kiều Tịnh híp mắt: "Sao đấy? Bổn vương phi không thể ra lệnh cho ngươi được à? Chẳng lẽ toàn bộ người của Thần Vương phủ đều phải nể mặt ngươi?" 

Thị nữ kia đánh mắt nhìn Tưởng Nhã Linh, thấy nàng ta không có ý định bảo vệ mình thì mới rụt rè e sợ nhận lấy bộ diêu. 

Ả vừa nhận lấy, Sở Kiều Tịnh đã nhanh như chớp ném viên đá lên huyệt tê trên cánh tay của ả. Trời vốn rất tối, tốc độ tay của Sở Kiều Tịnh còn nhanh, hoàn toàn không có ai thấy rõ. 

Một âm thanh lanh lảnh vang lên, bộ diêu kia rơi vỡ khắp nơi. 

Tất cả mọi người lập tức tập trung nhìn những mảnh vỡ mã não, chỉ có Sở Kiều Tịnh là nhìn chằm chằm thị nữ kia, cười khẩy: "Chỉ một cái bình nước mà ngươi dám tát thị nữ của ta hai bạt tai, bộ diêu này có giá trị không rẻ, ngươi nói ta phải phạt ngươi thế nào mới được đây?" 

"Không... Không phải thế, nô tỳ... nô tỳ không cố ý, rõ ràng là... 

Thị nữ kia lo lắng đến mức nói chuyện không trôi chảy, vội vàng nhìn Tưởng Nhã Linh bằng ánh mắt cầu cứu, hy vọng nàng ta có thể nề mặt Ngũ Công chúa mà cứu mình một 

mạng. 

"Rõ ràng là do ngươi ngu xuẩn không biết mình vừa đánh người của ai, làm rơi bộ diêu của ai. 

Sở Kiều Tịnh lạnh lùng thay ả nói nửa câu sau, thị nữ kia sợ đến mức rơi nước mắt lã chã không ngừng được. 

"Chỉ là một bộ diêu, rơi thì rơi thôi, cho dù bảo Ngũ Công chúa đền cho ngươi mười cái, muội ấy cũng đền được" 

Tưởng Nhã Linh dùng mũi chân đá mấy mảnh vỡ, hoàn toàn không coi ra gì. 

"Rõ ràng là nô tỳ thấp hèn này làm sai chuyện, giờ sao đây? Muốn phạt cũng không được à?" 

Sở Kiều Tịnh dùng lời Tưởng Nhã Linh từng nói chặn miệng nàng ta, nhìn nàng ta tức giận không nói nên lời, Sở Kiều Tịnh mới cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn. 

"Ngựa tốt kết hợp với yên tốt, yên tốt kết hợp với ngựa tốt, bộ diêu này đúng là một bộ diêu đẹp, ta thấy là do nó không muốn ở trên mặt ngươi, cho nên thà làm ngọc vỡ chứ không muốn làm ngói lành đấy" 

Tưởng Nhã Linh nhìn Sở Kiều Tịnh với vẻ cười nhạo, dường như dù là bất cứ chuyện gì, chỉ cần dùng gương mặt để công kích đều khiến nàng ta rất vui vẻ. 

"Phải, đương nhiên khuôn mặt này của ta không bằng quý thiếp Hiên Vương mới đón về, nếu không sao có thể để Hiên Vương làm chuyện cẩu thả đó vào ban ngày ban mặt được. Làm thế chẳng phải ném thể diện của ngươi xuống đất mà giày xéo hay sao." 

Nhìn Tưởng Nhã Linh tức giận đến mức đỏ cả mặt, Sở Kiều Tịnh quay đầu nói với Mai Anh: "Khi nãy nàng ta đánh ngươi thế nào, bây giờ ngươi đánh trả lại như thế. Một ấm nước hai bạt tai, vậy thì bộ diêu này của ta, thưởng cho nàng ta năm mươi bạt tai đi" 

Thị nữ kia nghe thấy thế thì sợ đến mức trợn tròn hai mắt, càng cao giọng hơn: "Ngươi dám! Ta là người của Ngũ Công chúa, ngươi đánh ta thì chính là đánh vào mặt Ngũ Công chúa!" 

"Ngươi có tư cách lấy Ngũ Công chúa ra đe dọa ta chắc?" 

Sở Kiều Tịnh nhìn thị nữ kia như đang nhìn rác rưởi bẩn thỉu. 

Ngũ Công chúa? Dù nàng ta đến đây đánh người của nàng, nàng cũng sẽ trả lại. 

Thấy thị nữ kia không chịu quỳ xuống, Sở Kiều Tịnh ném ra một cây châm bạc từ trong tay áo, khiến ả lập tức quỳ xuống, hơn nữa cũng không còn quá nhiều sức lực. Mai Anh được Sở Kiều Tịnh nhắc nhở, tiến lên nâng tay tát liên tục vào mặt ả. 

Dù thị nữ kia muốn nói đến châm bạc cũng không nói ra được. 

"Hiên Vương phi, ta khuyên ngươi bớt lo chuyện bao đồng đi. Nếu không kết cục của ngươi cũng sẽ giống như nàng ta đấy" 

Sở Kiều Tịnh vỗ nhẹ lên mặt Tưởng Nhã Linh, động tác rất nhẹ nhàng, nhưng mỗi lần vỗ đều như gió lạnh mùa đông thổi lên mặt nàng ta. 

Nhìn sự lạnh lùng vô tận trong mắt Sở Kiều Tịnh, Tưởng Nhã Linh cố cắn răng nói ra hai chữ "Ngươi dám". 

"Ngươi cứ xem ta có dám không." Sở Kiều Tịnh chỉ xem lời uy hiếp này chỉ như xì hơi một quả thôi. 

"Vương phi, đau tay quá ạ." Mai Anh nhìn về phía Sở Kiều Tịnh với vẻ đáng thương. 

"Vậy thì đừng đánh nữa." Sở Kiều Tịnh dịu dàng nói với Mai Anh, xoay người đi tới trước mặt thị nữ kia, chậm rãi ngồi xổm xuống, ngoài mặt là nói chuyện với ả, nhưng thật ra là để rút châm bạc trên người ả ra. 

Nét mặt của nàng vẫn rất u ám: "Một là ngươi tự đánh, hai là ta đi tìm một thị vệ thân thể cường tráng đến, ngươi chọn đi" 

Thị nữ kia thấy Tưởng Nhã Linh cũng mất đi sự kiêu ngạo trước đó khi đối diện với Sở Kiều Tịnh thì cũng không dám nói thêm gì nữa, thầm mắng Sở Kiều Tịnh một trận, sau đó cũng chỉ đành tự tát mình. 

"Không khí ở đây bẩn thỉu quá, Mai Anh, chúng ta đi thôi" 

eyJpdiI6InRxdmh1NUJOWEpSSlhEaVwvRGpWa3RnPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ilpvc1g2aWY2dVVqMUx3TXRPOHBPcEhwT2FQOCtRd2hOUmcyZ2FOK1RqTExUNk14Q1lQQ0grU3hwT0lGenNTYjlodHFsYjYrQnoxK2gxZzk1ZUFHZHg3bHBkeUU1KzNCY21nWHdqMDVsN1pVQlVBbGloNkV3ZVNtZ2xkNEIzaXFDVWZlVkVUZGxjMStDMWh6cmpGOG1SRGxTM0lQQzN3bFwvV2VlS0JNMnpHN0k9IiwibWFjIjoiZWViMGU5MTdkYWVjN2IzMmJjMDhlMDllYjUyMThlN2ZiMzQzOGE3NDliYmJiZGU1NzkzMjM2YWE3MTE3ZDA1MSJ9
eyJpdiI6ImR3MnB2d244SDRibHZhUERpNE5Pdnc9PSIsInZhbHVlIjoiUVlDOVdBUVFyQ0FlSXdiMzVaSDNrTndOSG9wT2MzdHBHQWM0T1pRVTZzeVExMHdRNUFiV05TVnAyVTJzTDJvM3lzdmljZ2RUa0UyQ1RCS2VSUDlzbko3UlRoSmFEK1p3cmdBZ1hpNmV0R0s2dklhajJTZDlpS1c1UGZXWU11cHVVZmZNZ0hPM3VcL3lNZzRrWm5BcEZFWkJrOTJJRTlBaE5MUmt1R0xjTThtRHJkSmdyQVMyUU9oUGFqYmhPK3FOWVpMSk13NzBMSjc0eEhYWGc2aHI1M0xQNDF1cUw0cVIzRmpaczJmTmFPazJkZzdCamNRcWwzVzlcL0RFeGdtQUs2UUVhYktYR1kwM2RRamUzcVFmMmV3TStocnluemJhcm5WVnVnbmFZd2V0WTQ2Yzg4bVVVMGYrSkdXbGkwakczM0IxVW5CcFdzOEx5UmhnWktmcGIxZG9SZHBDNlhsZGN2OFZJU2FSVmg0ek9naXBXNzRcLzh5UlY3d0Q0QVNZYVREd2ZtWFdNR3F6TjROZTl4UjhaREdyeFk3eGdSME5RWnprQndzZGxTVm50dVVXQTc3T3hIV2lGZ2FPZnJ4TWM5ZVhUSXl4RG9QOG5SUWxHbmhEbGpZb1E9PSIsIm1hYyI6Ijg5NDQ4ZGRlNGY2NGQ4Y2VjNDNkZDExNGIyNTM1YmI2NjNjMGUyMmMzN2FhYTI0YzFlYTMwMThlMThiODI5MGIifQ==

Tưởng Nhã Linh nhìn Sở Kiều Tịnh đi xa, bảo thị nữ kia dừng lại: "Đừng đánh nữa, dẫn ta đi gặp Công chúa của các ngươi, ta nhất định sẽ khiến con khốn đó phải trả giá cho hành động hôm nay của mình!"

Advertisement
x