Hoàng thượng khen hay một tiếng, dù biết bầu không khí đang giương cung bạt kiếm, nhưng mọi người cũng cùng Hoàng thượng khen ngợi hai thiếu niên anh dũng, võ công cao cường.
Hai người cùng hành lễ với Hoàng thượng. Lúc hành lễ, Bạch Khanh nói với giọng chỉ hai người nghe thấy: "Ngày dài tháng rộng, con đường giữa chúng ta vẫn còn xa lắm" "Cung kính chờ đợi mọi lúc mọi nơi." Dạ Chí Thần đứng dậy, nét mặt không thay đổi, chậm rãi nói.
Bạch Khanh khinh thường phất ống tay áo về phía Dạ Chí Thần, chỉ để lại cho hắn một tiếng "hư" khế.
Dạ Chí Thần bình tĩnh quay lại chỗ ngồi ban đầu. Sở Kiều Tịnh nghiêng đầu nhìn hắn, trong mắt tràn đầy sự nghi ngờ, nhưng nàng cũng chỉ hơi nhíu mày một thoáng, sau đó lại khôi phục vẻ hờ hững ban đầu.
Chỉ ở khoảng cách gần mới có thể nhìn thấy trên trán Dạ Chí Thần có một tầng mồ hôi, mà khi nãy Bạch Khanh chỉ lo đánh nhau nên không chú ý đến sự khác thường của Dạ Chí Thần.
Lúc này Sở Kiều Tịnh ngồi bên cạnh Dạ Chí Thần, nghe thấy tiếng thở dốc yếu ớt và hỗn loạn của hắn, nhìn hắn cố hết sức che giấu lồng ngực liên tục phập phồng, tay phải sử dụng kiếm cũng hơi run rẩy.
Sở Kiều Tịnh biết thực lực của Dạ Chí Thần. Nếu hắn sử dụng kiếm cả ngày thì chắc mới đến mức độ như thế, mà bây giờ chỉ mới bắn mấy mũi tên, đấu mấy chiêu thôi. Hơn nữa với võ công của Dạ Chí Thần, dù Bạch Khanh luôn sử dụng sát chiêu cũng không đến mức ngang tài ngang sức.
Trong quá trình quan sát, Sở Kiều Tịnh cho rằng Dạ Chí Thần nể mặt Hoàng thượng và Hoàng hậu, không sử dụng toàn bộ thực lực, nhưng bây giờ xem ra không phải là như thế.
Muôn vàn suy nghĩ cũng chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Sở Kiều Tịnh bưng chung trà trước mặt lên, lấy ra một viên đan dược từ trong tay áo, lặng lẽ thả vào trong nước, đưa cho Dạ Chí Thần.
Người khác nhìn thấy thì chỉ cho rằng Sở Kiều Tịnh quan tâm Dạ Chí Thần.
Sau khi uống xong, Dạ Chí Thần lập tức cảm thấy thoải mái, cảm giác mệt mỏi vô lực khi nãy cũng giảm đi hơn một nửa.
Hắn thầm thấy ấm áp, đang định nói cảm ơn Sở Kiều Tịnh thì thấy nàng đã tiếp tục ăn bánh ngọt như không có chuyện gì, thế là quyết định về phủ rồi nói sau.
"Mai Anh, đi đến Ngự Thiện phòng bưng thêm một đĩa bánh ngọt nữa."
Dù Dạ Chí Thần nói rất lạnh nhạt, nhưng Mai Anh vẫn nghe ra sự ấm áp trong đó.
Nàng ấy mỉm cười hành lễ rồi lui xuống, thầm nghĩ Thần Vương này cũng không phải hoàn toàn lạnh lùng vô tình.
Dạ Minh Hiên ngồi đối diện "hừ" một tiếng, cầm lấy một quả gì đó lên chơi đùa trong tay, tựa như đang nhìn thứ gì đó rất mới mẻ.
Hắn ta nhướng mày, trong mắt lộ vẻ không vui: "Hiền đệ, võ công của đệ cũng xấp xỉ Thần Vương, Thần Vương đã thành thân rồi, còn đệ đã có người trong lòng chưa? Chi bằng thừa dịp phụ hoàng vui vẻ, xin ban hôn cho đệ luôn đi."
Bạch Khanh lập tức hiểu ý Dạ Minh Hiên, hắn ta không khỏi cười ra tiếng: "Dù đệ đã đến tuổi nhưng chỉ một lòng muốn bảo vệ quốc gia, chuyện tình cảm nam nữ này tính sau
đi."
Không phải hắn ta không muốn nói, mà là bây giờ vẫn chưa có tư cách để nói.
Dù hắn ta có thân phận cao quý, nhưng vẫn chưa phải là Tướng quân danh tiếng lẫy lừng nhất chiến trường.
Còn người hắn ta yêu lại là viên ngọc trai sáng ngời nhất trên thế gian, là trăng sáng trên bầu trời, chỉ khi hắn ta thay thế Dạ Chí Thần, trở thành Tướng quân được mọi người ca tụng nhất, hắn ta mới có mặt mũi đi cầu hôn với Hoàng thượng.
"Hiền đệ suy nghĩ sâu xa, đợi đến khi công thành danh toại rồi mới thành thân cũng không muộn. Nhưng nếu bên gối hiền đệ không có ai, ta cũng có thể lựa chọn giúp đệ, đích thân đưa tới phủ của đệ" Dạ Minh Hiên bật cười, nhưng trong lòng không chỉ nghĩ như những gì hắn ta nói.
Hắn ta không phải con ruột của Hoàng hậu, dù sau lưng có rất đông người ủng hộ, nhưng lại rất ít võ tướng.
Nếu được một người như Bạch Khanh ủng hộ thì hắn ta sẽ cách vị trí kia gần thêm một bước.
Nếu người bên cạnh Bạch Khanh là người của hắn ta thì chút thay đổi nào cũng không thoát khỏi tai hắn ta, hắn ta muốn Bạch Khanh làm chuyện gì cũng sẽ dễ dàng hơn.
"Đúng thế, gần đây Nhị ca mới cưới được quý thiếp, cực kỳ xinh đẹp. Hay là Nhị ca chia sẻ phương pháp để Bạch Tướng quân cũng cưới được quý thiếp xinh đẹp đi." Dạ Chí Thần nói mà không ngẩng đầu lên, dù không nhìn thấy vẻ mặt hắn, nhưng hàm ý cười nhạo trong lời nói lại vô cùng rõ ràng.
Dạ Minh Hiền trợn mắt, bàn tay cầm chung rượu siết chặt, khớp xương cũng trở nên trắng xanh.
Có không ít người biết đến chuyện đó, nam nữ cá nước thân mật vốn là chuyện bình thường, nhưng hắn ta không muốn để lại hình tượng bản thân hoang dâm vô độ, ham mê sắc đẹp trong lòng Hoàng thượng, cho nên cũng không nói thêm nữa. Có điều ánh mắt như muốn biến thành dao, cắm từng dao vào tim Dạ Chí Thần.
"Sao Mai Anh còn chưa quay lại, chẳng lẽ bị lạc rồi? Để ta đi tìm xem.
Sở Kiều Tịnh nhướng mày, tỏ vẻ lo lắng. Mai Anh là người thương nàng nhất trong Thần Vương phủ, lạc đường là chuyện nhỏ, chỉ sợ là xảy ra chuyện gì thôi.
"Lương Nhân, đi cùng với Vương phi.
"Không cần đâu.
Ánh mắt nhìn về phía Dạ Chí Thần của Sở Kiều Tịnh cũng đã bình tĩnh lại như trước. Có điều trong lòng nàng lại có suy nghĩ hỗn loạn về Dạ Chí Thần, bây giờ cách xa hắn, vừa khéo cũng có thể giúp mình sắp xếp lại những suy nghĩ.
Dạ Chí Thần nhìn bóng lưng Sở Kiều Tịnh rời đi, hơi híp mắt. Nàng cứ muốn hành động một mình là vì không muốn tiếp nhận sự trợ giúp của hắn hay là còn muốn làm chuyện gì đó.
Rốt cuộc nàng có quan hệ gì với Hồi Hồn phường hay không? Có quan hệ gì với Tây Quận hay không?
Dạ Chí Thần cố ý đợi thêm một lúc, sau đó nháy mắt với Lương Nhân. Lương Nhân hiểu ý, theo sau Sở Kiều Tịnh rời đi.
Rượu trong chung phản chiếu một con mắt của Dạ Chí Thần, hắn chạm nhẹ một cái, rượu bắt đầu gợn sóng, khiến hàm ý sâu xa trong mắt cũng trở nên mơ hồ.
Trong lúc không có ai chú ý, có thêm một bóng người cũng lặng lẽ rời đi.
Sở Kiều Tịnh đi về phía trước theo trí nhớ, nghe thấy loáng thoáng có tiếng khóc thút thít của Mai Anh và tiếng trách mắng của một nữ nhân khác.
Nàng nghiêng đầu tìm kiếm thì thấy Mai Anh đang lã chã nước mắt quỳ dưới đất, một bên má sưng đó, trông như vừa bị tát. Bên cạnh có một cung nữ mặc cung phục trông có vẻ thân phận không tầm thường đang lớn tiếng quát mắng.
Sở Kiều Tịnh cúi người nhặt một viên đá, nàng sợ dùng châm bạc sẽ bị điều tra ra.
Nhìn mặt của Mai Anh từ khoảng cách gần, Sở Kiều Tịnh lập tức sa sầm mặt, cung nữ kia cảm nhận được sự lạnh lùng và tức giận của Sở Kiều Tịnh, lắp ba lắp bắp nói chuyện
không rõ ràng.
Lúc này Lương Nhân đi theo Sở Kiều Tịnh, đứng cách đó không xa nhìn dáng vẻ nổi giận đáng sợ của nàng, giống hệt với chủ nhân của hắn ta.
Sở Kiều Tịnh nhìn thấy cái đĩa rơi vỡ và bánh ngọt nát bét dưới đất, trong lòng cũng hiểu chút ít, nàng bảo Mai Anh đứng lên trước. Cung nữ kia còn muốn nói gì đó, Sở Kiều Tịnh đưa mắt nhìn sang, khiến ả sợ đến mức nuốt lại lời muốn nói.
"Người của bổn vương phi còn chưa đến lượt kẻ khác khiển trách"
Sở Kiều Tịnh nói rõ ràng từng câu từng chữ, sắc mặt u ám càng có vẻ tối tăm dưới bóng đêm.
"Đây là vật phẩm quý giá của Hoàng gia, nàng ta làm vỡ đương nhiên là phải bị phạt, Thần Vương phi không biết dạy dỗ hạ nhân, nô tỳ chỉ giúp Vương phi dạy thôi." Cung nữ kia nhớ đến thân phận của mình, lại nghĩ Sở Kiều Tịnh chỉ là một Vương phi không được sủng ái, ả lập tức mạnh miệng hơn rất nhiều.
Xem ra ả muốn chèn ép nàng, sau đó đến trước mặt Hoàng Ngũ công chúa kể công đây mà.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất