"Hay là chúng ta đấu bắn cung đi?" Dạ Chí Thần thấy rõ vẻ kiêu căng của Bạch Khanh, trên mặt không có chút cảm xúc, nhưng trong lòng thì vô cùng lạnh lùng, giống như núi băng trôi nổi trên nước lạnh, không ai biết được bề mặt bên dưới rốt cuộc to lớn đến mức nào.
"Dù là tên hay kiếm cũng đều do Thần Vương chọn" Bạch Khanh không hề sợ hãi, lúc này hắn ta tựa như mãnh hổ xuống núi, trong mắt có ánh sáng lúc tỏ lúc mờ, không biết hắn ta muốn làm gì.
Dạ Chí Thần nói nhỏ mấy câu với thị vệ bên cạnh, hai cây cung tên và một xâu tiền đồng lập tức được đưa cho hắn và Bạch Khanh. Khí thế của hai người thật sự rất mạnh mẽ, thị vệ gần như rời khỏi khu vực đó như bỏ chạy.
"Ném đồng tiền lên trên, bắn mũi tên xuyên qua đó đồng thời phải trúng hồng tâm của bia, ai bắn được nhiều đồng tiền hơn thì người đó thắng" Dạ Chí Thần nhìn sang Bạch Khanh bằng ánh mắt dò hỏi.
Bạch Khanh nhìn thẳng vào ánh mắt sáng rực của Dạ Chí Thần, lập tức đồng ý.
Để tránh có người không công bằng, Hoàng thượng sẽ chọn bừa hai thị vệ.
Một thị vệ đứng ở chỗ bia bắn tên kiểm tra kết quả cuối cùng, một thị vệ khác cầm đồng tiền đứng giữa Dạ Chí Thần, Bạch Khanh và bia bắn tên. Nhìn một người vênh váo hung hăng, một người khí thế mạnh mẽ ở đối diện, thị vệ nuốt nước miệng hô to với hai người: "Không biết ai trong hai vị sẽ bắn trước?"
"Ngươi trước đi!" Dạ Chí Thần nhìn hắn ta, khẽ mở môi mỏng, khí chất tao nhã, coi thường cả thiên hạ.
Bạch Khanh xoay người đi tới vị trí thích hợp, nở nụ cười khó hiểu, cất lời: "Cung kính không bằng tuân lệnh.
Thị vệ đếm xong mười đồng tiền thì tuỳ tiện ném về không trung phía trước, còn chưa hoàn hồn lại đã nghe thấy mũi tên bay vụt trong không trung, sau đó một tiếng keng vang lên, mũi tên đã cắm vào bia.
Thị vệ đứng ở chỗ bia bắn cung thoáng sửng sốt, sau đó mới xoay người kiểm tra, hô to với Hoàng thượng và mọi người: "Năm đồng tiền!"
Dạ Chí Thần giơ cao cung tên, ánh mắt vô cùng lạnh lùng, ngón tay thanh mảnh khớp xương rõ ràng kéo căng dây cung, gió nhẹ thổi bay ống tay áo rộng rãi của hắn. Ánh mắt Dạ Chí Thần tựa như chim ưng đang nhìn con mồi, ngay giây sau, hắn ta thả lỏng tay, mũi tên xuyên qua gió nhẹ cắm thẳng vào hồng tâm.
"Năm đồng tiền!"
Đấu ba ván thắng hai thì xem như chiến thắng, ván thứ hai Bạch Khanh bắn trúng bốn đồng tiền, Dạ Chí Thần cũng bắn trúng bốn đồng tiền. Ván thứ ba Bạch Khanh tập trung tinh thần hơn, bắn trúng sáu đồng tiền, Dạ Chí Thần cũng bắn trúng sáu đồng tiền.
Trong mắt Bạch Khanh lộ vẻ tức giận, một lần là tình cờ, nhưng hai lần ba lần như thế, rõ ràng chứng tỏ Dạ Chí Thần đang chơi đùa hắn ta.
Dạ Chí Thần cảm nhận được ánh mắt của Bạch Khanh, hắn không thèm đáp lại, nở một nụ cười vô cùng lạnh nhạt, cẩn thận vuốt phẳng ống tay áo bị gió thổi nhăn.
"Hoàng thượng, không phân thắng bại thế này, người thấy thế nào?" Hoàng hậu cầm lấy khăn tay vờ lau miệng, nhưng ánh mắt lại sâu không lường được. Trong giọng nói nhẹ nhàng lại chứa đựng áp lực, mỗi một chữ đều như đang cho mọi người biết bổn cung không hài lòng với kết quả này.
Thân vương tần phi bên dưới cũng xì xào bàn tán, thảo luận rốt cuộc là ai lợi hại hơn.
Thị vệ kiểm tra đồng tiền kia chạy chậm đưa đồng tiền của Dạ Chí Thần và Bạch Khanh tới cho Hoàng thượng, Hoàng thượng ngẩng đầu nhìn thoáng qua, khoé miệng càng cong hơn, trong mắt lộ vẻ sáng tỏ: "Thì ra Thần Vương không chỉ bắn đồng tiền, mà còn xen kẽ một chiếc lá rụng"
Sau khi nhìn thấy, Hoàng hậu vốn không hài lòng với kết quả lại đổi thành không hài lòng với Bạch Khanh, sau đó vội vàng nâng ly để giấu đi sự tức giận với Dạ Chí Thần trong måt.
Thị vệ lại đưa đồng tiền cho Dạ Chí Thần và Bạch Khanh xem, bên phía Bạch Khanh chỉ có mười lăm đồng tiền, còn bên phía Dạ Chí Thần sau mỗi lượt bắn đồng tiền đều có một chiếc lá rụng bị bắn xuyên qua giữa, tựa như thêm ba đồng tiền khác.
Sắc mặt Bạch Khanh trở nên khó coi, bàn tay trong tay áo siết chặt, đôi môi mỏng cũng mím lại.
"Dù Bạch Tướng quân này lập được không ít chiến công nhưng dù sao cũng còn quá non nớt, Thần Vương chiến công hiển hách, chọn bừa một chiến công cũng không thua kém gì Bạch Tướng quân. Ngươi xem, Thần Vương làm vậy là đang giữ thể diện cho Hoàng hậu đấy" Một quý nhân mặc váy lụa mỏng màu vàng nhỏ giọng nói.
"Ban đầu ta nghe nói Bạch Khanh có dũng có mưu, trên chiến trường giết địch có thể một đấu mười. Nhưng giờ nhìn lại, nếu Thần Vương đứng trước mặt kẻ thù, e rằng họ đều sẽ sợ đến mức tè ra quần luôn" Một phi tử mặc váy màu hồng đào cất lời.
Hoàng thượng và Hoàng hậu không nghe thấy những lời này, nhưng Sở Kiều Tịnh thì nghe thấy hết, cả Dạ Chí Thần và Bạch Khanh cũng nghe thấy rõ ràng.
Sở Kiều Tịnh nhìn thoáng qua Dạ Chí Thần vẫn đang ung dung như chưa từng xảy ra chuyện gì, lúc này đôi mắt đen của hắn tựa như hồ nước sâu không thấy đáy, không đoán
ra được rốt cuộc hắn đang nghĩ gì.
Làn da màu vàng đồng của Bạch Khanh cũng không thể che đi hai gò má đỏ ửng của hắn ta.
Hắn ta càng tức giận hơn, nhìn về phía Dạ Chí Thần, chỉ muốn lột da rút gần hắn. Nếu hắn đã sỉ nhục hắn ta như thế thì đừng trách hắn ta không khách sáo. "Nếu đã thế thì chi bằng đấu kiếm đi!"
Vừa dứt lời, Bạch Khanh rút kiếm thị vệ bên cạnh đang đeo, vứt vỏ kiếm xông thẳng về phía Dạ Chí Thần.
Dưới ánh trăng, hàn quang của kiếm loé lên đập vào mắt Dạ Chí Thần, tạo thành sự đối lập rõ ràng với phần sống mũi khuất trong bóng tối. Hắn vẫn rất bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại như gió thổi dự báo giông tố sắp kéo đến, sự hung ác của hắn dần lộ ra, hắn giẫm chân phải bay về phía sau, đồng thời cũng rút kiếm của thị vệ bên cạnh.
Hai thanh kiếm va vào nhau, sát khí nhanh chóng dâng lên khắp xung quanh, một người tràn đầy giận dữ, còn một người thì lạnh lùng ác liệt.
Áo choàng của hai người bay vù vù trong gió, Bạch Khanh từng bước ép sát, Dạ Chí Thần cũng không chịu yếu thế. Hai người giao thủ với nhau, tốc độ nhanh đến mức mọi người chỉ có thể nhìn thấy hàn quang phản xạ từ lưỡi kiếm và tiếng keng keng khi kiếm va chạm với nhau.
Dạ Chí Thần đạp lên thân cây phía sau, lộn nhào bay qua Bạch Khanh, trong nháy mắt chuyển nguy thành an, dù không bỏ qua cho Bạch Khanh nhưng cũng không đến mức lấy mang hån ta.
Nhưng Bạch Khanh thì lại giết đến mức mù quáng, không thèm để tâm người trước mặt là con cháu Hoàng thất, hắn ta cắn răng trợn mắt, trong lòng chỉ có suy nghĩ nhất định phải khiến Dạ Chí Thần thua trong tay mình.
Tuy chỉ là kiếm bình thường, nhưng Sở Kiều Tịnh vẫn có thể cảm nhận được kiếm khí như gió thổi mây vần tràn ngập xung quanh. Người ngoài không biết võ công, chỉ cảm thấy rất đặc sắc, nhưng nàng biết Bạch Khanh này mỗi lần ra tay đều muốn lấy mạng người khác.
Lưỡi kiếm của Bạch Khanh chém từ bên phải cổ của Dạ Chí Thần, như muốn chém đầu hắn.
Dạ Chí Thần lộn nhào trên không trung, kiếm chém thẳng một đường, sau đó lao về phía Bạch Khanh, cứ như thể ngay giây tiếp theo sẽ đâm trúng mắt Bạch Khanh, khiến mọi người hét lên một tiếng.
Một âm thanh lanh lảnh vang lên, Bạch Khanh dùng kiếm ngăn cản, bay lên không trung.
Ván này, bất phân thắng bại.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất