"Đương nhiên rồi, đệ cũng không lỗ mãng đến mức đó. Phụ hoàng còn nói muốn tổ chức cung yến đón gió tẩy trần cho Bạch Khanh. Tam ca cứ đợi mà xem, chắc chắn sẽ có kịch hay chờ chúng ta.
"Tam ca, Bạch Khanh là người của Hoàng hậu, cung yến này huynh có thể không đi thì đừng đi, tránh gây thị phi." Dạ Tinh Húc nhìn Dạ Chí Thần, tỏ vẻ vô cùng lo lắng.
Đương nhiên Bạch Khanh và Hoàng hậu là người cùng phe, đều không thích Dạ Chí Thần. Nếu hắn tới đó, có khi còn chưa xem được kịch thì đã thành nhân vật trong vở kịch không thể thoát thân rồi.
"Đương nhiên là ta không muốn đi, nhưng cũng không phải do ta quyết định. Phụ hoàng đã hạ chiếu ngày mai cùng đi dự tiệc rồi."
Dạ Chí Thần nhìn bầu trời tối đen bên ngoài cửa sổ, Dạ Tinh Húc cũng nhìn theo hắn, hai huynh đệ tự hiểu trong lòng, cũng không nhiều lời.
Xe ngựa lắc lư, bộ diêu* mã não trên đầu Sở Kiều Tịnh cũng không ngừng đung đưa theo, Dạ Chí Thần nghiêng đầu nhìn nàng bằng ánh mắt vô cùng dịu dàng.
(*Bộ diêu: Là loại trâm cài có đính chuỗi ngọc của nữ tử cổ đại.)
"Nàng đội cái này đẹp lắm." Dạ Chí Thần nhẹ giọng nói.
"Lúc đầu ngươi còn vì ta xấu mà muốn vứt bỏ ta, bây giờ lại nói thế này, làm ta nghĩ có phải ngươi bị mù rồi không đấy." Sở Kiều Tịnh bình tĩnh nhìn hắn, không nhịn được mà trêu chọc.
Dạ Chí Thần thoáng sửng sốt, trên mặt lộ vẻ lúng túng một cách hiếm thấy, sau đó hắn đổi chủ đề.
"Chuyến đi lần này vốn là để chúc mừng Bạch Khanh, phe cánh Hoàng hậu đang nổi trội. Phụ hoàng nhớ tới Bạch Khanh nên chắc chắn cũng sẽ chu đáo với Hoàng hậu hơn. Nếu không phải thời khắc quan trọng thì đừng tranh cường hiếu thắng, tham gia cho có là được rồi."
Dạ Chí Thần không lo lắng cho bản thân mà chỉ lo lắng mình sẽ làm dính líu đến Sở Kiều Tịnh.
"Ngươi cũng thế, ngươi không sao thì ta sẽ không sao"
Sở Kiều Tịnh nghĩ, dù nàng đã lấy được thư hoà ly nhưng bây giờ nàng vẫn là Thần Vương phi, nếu Dạ Chí Thần xảy ra chuyện gì thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến nàng, còn có thể ảnh hưởng đến cả Sở gia.
"Nàng đang quan tâm ta sao?" Dạ Chí Thần không nhịn được mà cong môi cười, giơ tay nắm lấy ngón tay trắng nõn của Sở Kiều Tịnh.
"Ngươi đừng tự dát vàng lên mặt mình. Hai chúng ta có phúc cùng hưởng có hoạ cùng chịu, nếu ngươi không sống không tốt thì ta cũng chẳng thoải mái được bao nhiêu." Không ngờ Sở Kiều Tịnh lại hất tay Dạ Chí Thần ra, thẳng thừng tỏ vẻ ta làm thế không phải vì ngươi mà là vì bản thân ta thôi.
Dẫu sao Thượng Quan Ý mới là nữ nhân mà hắn yêu... Nghĩ đến vẻ mặt thẹn thùng ra oai của Thượng Quan Ý hôm đó, trong lòng nàng lại thấy khó chịu, chỉ mong một năm có thể nhanh chóng trôi qua! Nàng sẽ có thể rời khỏi hắn, sống một cuộc sống ung dung tự tại.
Dạ Chí Thần nhìn bàn tay trống không, thoáng ngây người, sau đó vẻ mặt lại bình thản trở lại.
Trong Hoàng cung, Hoàng thượng nắm tay Hoàng hậu chậm rãi bước đi, trên mặt Hoàng hậu tràn đầy vui mừng, nhìn mọi người với vẻ kiêu ngạo.
"Muội muội biết gì chưa, Hoàng thượng vừa hạ chỉ khôi phục quyền xử lý lục cung cho Hoàng hậu, không để Sở Quý phi xử lý chuyện lục cung nữa." Hai phi tử nghiêng người nhỏ giọng nói.
"Việc này đã đoán được từ lâu rồi, nhà ngoại của Hoàng hậu có năng lực, đương nhiên sẽ sống thoải mái hơn. Nếu tỷ tỷ có một đứa cháu làm Tướng quân như thế, e rằng sẽ không chỉ có thân phận như bây giờ đâu" Một người trong đó nắm nhẹ khăn tay che mặt nói.
Lúc nói đến đây thì Hoàng thượng đã đi tới bàn tiệc, mọi người đều đứng dậy hành lễ.
"Tất cả ngồi xuống đi, đây là gia yến, không cần phải gò bó quá" Hoàng thượng vui vẻ nói.
Sở Kiều Tịnh vừa ngồi xuống ngẩng đầu lên đã nhìn thấy ánh mắt của Hoàng hậu. Nàng rất có chừng mực, chỉ khẽ mỉm cười gật đầu hành lễ.
Thấy thái độ của nàng, Hoàng hậu càng tức giận hơn, nhưng cũng nhanh chóng che giấu cảm xúc.
Hừ, nha đầu chết tiệt, sớm muộn gì ta cũng sẽ xử lý ngươi.
"Lần này Bạch ái khanh lại lập chiến công, nói đi, ngươi muốn được ban thưởng gì đây?" Hoàng thượng vui vẻ nhìn về phía Bạch Khanh.
"Vi thần có thể san sẻ vì Hoàng thượng, dốc sức vì quốc gia là phúc phận của vị thần. Hoàng thượng không chê vi thần ngu dốt, cho phép vi thần dẫn quân tác chiến đã là ban
thưởng tốt nhất rồi."
Bạch Khanh đã cởi áo giáp mặc quanh năm xuống, áo quan trên người càng khiến dáng người hắn ta cao ngất hơn. Vì chiến đấu nên có làn da màu lúa mạch khoẻ khoắn.
Dù không mặc áo giáp, nhưng khí chất anh dũng của Bạch Khanh vẫn không hề giảm đi, chỉ đứng ở đó đã khiến cung nữ phía sau đỏ mặt. Nhưng nếu mấy cung nữ kia nhìn thấy vẻ kiêu ngạo coi thường mọi người trong mắt Bạch Khanh và sát khí khi sống dưới ánh đao bóng kiếm nhiều năm của hắn ta, e rằng sẽ nhũn cả chân mất.
"Xem đi kìa, không hổ là nhân tài trụ cột Bạch gia đào tạo được" Hoàng thượng nhìn về phía Hoàng hậu, cười ấm áp nói.
"Hoàng thượng nói quá rồi, thằng bé này chưa trải nghiệm nhiều, vẫn còn kém xa các vị Tướng quân trong triều. Người đừng khen nó nữa, nếu không đuôi của nó sẽ vểnh lên tận trời luôn đấy" Hoàng hậu che mặt cười trêu.
Sở Kiều Tịnh giơ tay muốn hái một quả nho, không quan tâm người khác đang nói gì, chỉ cần không dính dáng đến nàng, nàng chỉ cần ăn vui vẻ là được.
Dạ Chí Thần thấy nàng ăn đến mức phồng cả má thì cũng ăn một quả nho giống nàng.
"Khi nãy cô mẫu nói vi thần cần rèn luyện, vi thần cũng cho là thế. Nhưng vi thần lại không biết rốt cuộc mình còn yếu kém ở đâu, Thần Vương cũng là dũng tướng từng chém giết trên chiến trường, không biết Thần Vương có sẵn lòng chỉ bảo không?"
Dù Bạch Khanh nói chuyện rất khiêm tốn, nhưng ánh mắt nhìn về phía Dạ Chí Thần lại lộ vẻ khiêu khích, giống như con mãnh hổ đi vào rừng muốn xưng vương xưng bá.
Sở Kiều Tịnh đột nhiên phát hiện mọi người đều nhìn về phía này, khi nãy nàng chỉ vui vẻ ăn uống nên cũng không nghe kỹ, chỉ thấp thoáng nghe thấy chữ Thần Vương.
Nàng cũng nhìn về phía Dạ Chí Thần theo mọi người. Dù không biết là bảo Dạ Chí Thần làm gì, nhưng bây giờ trong miệng vẫn còn ngậm hạt nho, không biết nên nhả ra hay nuốt vào nữa.
"Người đẹp say trong tiếng đàn sáo, có vẻ Thất đệ đang vui sắp ngất rồi. Cung yến này vốn tổ chức để chúc mừng chiến công của Bạch Tướng quân, động dao động kiếm trong bầu không khí vui vẻ thế này dường như không phù hợp lắm đâu." Sắc mặt Dạ Chí Thần không thay đổi, không hề xem Bạch Khanh ra gì.
"Hoàng thượng, ca múa năm nào cũng có, xem đến phát ngán rồi, vi thần tỷ thí với Thần Vương một trận cũng có thể góp vui. Tỷ thí có chừng mực thôi, đừng nói là Thần Vương không dám nhé." Ý đồ giễu cợt khiêu khích của Bạch Khanh càng rõ ràng hơn, trong câu nói cuối cùng càng không có ý tốt.
"Hoàng thượng, nói mới nhớ, tuổi tác hai đứa nó xấp xỉ nhau, chắc cũng hiểu rõ nhau đấy, hay là cho hai đứa nó tỷ thí một trận đi." Hoàng hậu cười khéo léo, hào phóng tao nhã, ai không biết sẽ thật sự cho rằng bà ta đang nói thật lòng.
Sở Kiều Tịnh nghe họ nói chuyện, lúc này mới hiểu ra.
Ồ, thì ra là tỷ thí à.
Sở Kiều Tịnh thầm tính toán, lần trước thăm dò Dạ Chí Thần không có kết quả.
Trong tỷ thí lần này, nếu Dạ Chí Thần có thể ứng phó dễ dàng thì có lẽ người đêm đó thật sự không phải là hắn.
Hai người đều đã thay quan phục xuống, lúc này chỉ mặc quần áo bình thường, ánh nến bên cạnh chiếu rọi lên người, lên mặt cả hai. Vào lúc này, sự cao to vạm vỡ của quân nhân, áo mũ sang trọng của danh môn vọng tộc đều hiện rõ trong bóng đêm mông lung.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất