Sở Kiều Tịnh lặng lẽ nhìn quanh, không thấy bóng dáng của Dạ Chí Thần ở cửa phủ khiến nàng thầm thấy ngạc nhiên, sau đó đi vào cùng với Mai Anh. 

Trên đường trở lại viện, Mai Anh kể cho Sở Kiều Tịnh những chuyện thú vị xảy ra trong phủ hôm nay, Sở Kiều Tịnh vẫn luôn mỉm cười, thi thoảng gật đầu. 

Mãi đến khi Mai Anh nói tới chuyện của Dạ Chí Thần, Sở Kiều Tịnh mới nghiêm mặt lại. 

"Vương phi không biết đâu, hôm nay lúc Vương gia trở về, sắc mặt ngài ấy tái mét giống như bị thương nặng ấy, không nói không rằng đã trở về thư phòng ngay. Còn nữa, đến bây giờ vẫn chưa ra ngoài, cũng không biết là có chuyện gì? Mà dù sắc mặt Vương gia rất tệ, nhưng khí thế quanh người vẫn khiến người ta không dám nhìn thẳng vào ngài ấy. Vương phi, người nói... 

Tiếng lải nhải không ngừng của Mai Anh vang lên bên tai Sở Kiều Tịnh, nhưng sự chú ý của Sở Kiều Tịnh hoàn toàn bị câu "sắc mặt Dạ Chí Thần tái mét" thu hút. 

Sở Kiều Tịnh liên kết những chuyện đã xảy ra hôm nay lại với nhau, không nhịn được mà rơi vào trầm tư, chẳng lẽ người đánh lén nàng chính là Dạ Chí Thần 

Suy đoán vừa xuất hiện đã lập tức không thể gạt đi. 

"Mai Anh, ngươi về trước đi, ta đến thư phòng một lát." Sở Kiều Tịnh dừng bước, nhanh chóng ra lệnh, sau đó xoay người bước nhanh về phía thư phòng. 

Hành động của nàng khiến Mai Anh không khỏi thầm thấy nghi ngờ, Vương phi bị gì vậy? Sao tự nhiên lo lắng thế? 

Dư Bắc và Dư Nam ở sau lưng đưa mắt nhìn nhau, cùng đi theo. 

Sở Kiều Tịnh đi tới chỗ cách thư phòng chưa đến ba mét rồi nhanh chóng dừng lại, lập tức nhìn thấy Lương Nhân đang trông chừng trước cửa, nét mặt lạnh lùng không chút dao động. 

Sở Kiều Tịnh hơi nhíu mày, nghi ngờ híp mắt lại, có thể thấy trong thái độ của Lương Nhân còn tràn đầy lo lắng. 

Sở Kiều Tịnh vừa suy nghĩ vừa tiến lên. 

Sau khi nhìn thấy Sở Kiều Tịnh, trong mắt Lương Nhân nhanh chóng lộ vẻ hoảng hốt, thân thể phản ứng nhanh hơn trí não, đợi đến khi lấy lại tinh thần, hắn đã tiến đến trước mặt Sở Kiều Tịnh, chặn đường nàng. 

"Lương Nhân, ngươi làm thế là có ý gì?" 

Biết động tác của mình có hơi thất sách, Lương Nhân lùi về sau một bước, chắp tay nói: "Xin Vương phi tha lỗi!" 

Sở Kiều Tịnh lạnh lùng nhìn thoáng qua Lương Nhân, sau đó đi lướt qua hắn ta đến trước thư phòng, vừa định gõ cửa thì lại bị Lương Nhân ngăn cản một lần nữa. 

"Vương phi, Vương gia đang xử lý công vụ, không tiện gặp ai cả, xin Vương phi tạm thời rời đi!" 

"Ta có chuyện quan trọng muốn gặp Vương gia!" 

"Mong Vương phi đừng làm khó thuộc hạ!" Lương Nhân không nhúc nhích, rất kiên quyết. 

Thái độ hắn ta càng như thế, Sở Kiều Tịnh càng chắc chắn suy đoán trong lòng. 

Hai người đối mặt với nhau, trong mắt cả hai đều chứa đựng sự cố chấp và lạnh lùng. 

Vào lúc hai người đều kiên quyết không chịu bỏ qua, trong thư phòng vang lên một giọng nói lạnh lùng: "Lương Nhân, cho Vương phi vào đi!" 

Nghe thấy thế, Lương Nhân thoáng nhíu mày, sau đó lùi về sau một bước nhường đường cho nàng. 

Sở Kiều Tịnh nghe thấy giọng nói trong phòng thì lướt qua Lương Nhân, mở cửa đi vào. 

Mùi trầm hương lập tức phả vào mũi, Sở Kiều Tịnh luôn không thích mùi hương này, nàng vô thức che mũi lại. 

Lúc này Dạ Chí Thần đang ngồi trên ghế, tay cầm bút lông, trước bàn đọc sách có không ít giấy tờ, trên mỗi tờ đều viết đầy chữ. 

"Nàng tìm bổn vương có chuyện gì sao?" 

"Không có chuyện gì thì không thể tìm ngươi à?" Sở Kiều Tịnh giấu đi vẻ nghi ngờ sâu sắc trong mắt, nhếch miệng cười khẽ. 

Nàng lặng lẽ quan sát sắc mặt của hắn, cũng không hề tái mét như lời Mai Anh nói mà vẫn giống với bình thường, lạnh lùng và xa cách. 

Dạ Chí Thần buông bút lông trong tay xuống, vẻ lạnh lùng trong mắt cũng giảm đi: "Nàng là Vương phi của bổn vương, đương nhiên là được chứ." 

Sở Kiều Tịnh chậm rãi bước tới, dừng lại ở chỗ cách Dạ Chí Thần không xa. 

Dù có không gian nhưng bây giờ cũng không nhìn ra được gì. Có điều, chỉ cần bắt mạch là cái gì cũng biết ngay. 

Nhưng Dạ Chí Thần biết nàng am hiểu y thuật, nếu nàng là hắn, nàng sẽ không đồng ý để người khác bắt mạch cho mình. 

Trong mắt Sở Kiều Tịnh có ánh sáng lóe lên, nàng hỏi: "Ta nghe hạ nhân nói hôm nay lúc trở về sắc mặt của ngươi hơi khó coi, có cần ta khám giúp ngươi không?" 

"Ồ, không ngờ Vương phi lại quan tâm bổn vương thế, vậy thì làm phiền rồi." 

Dứt lời, Dạ Chí Thần giơ cánh tay ra. 

Không hề có chút sơ hở, ngay cả vẻ mặt cũng rất bình thường, không thể tìm ra chút manh mối nào. 

Trong mắt Sở Kiều Tịnh lộ vẻ ngạc nhiên, chẳng lẽ không phải hắn? 

Nhưng bóng người kia và ánh mắt lúc hắn đang tập trung nội lực lại đột nhiên dừng tay đều rất quen thuộc, giống hắn đến thế cơ mà? 

Thật sự là nàng đa nghi ư? 

Sở Kiều Tịnh nghĩ đến mức mất hồn, không nhìn thấy được ánh mắt chịu đựng và bàn tay đang nắm chặt trong ống tay áo của Dạ Chí Thần. "Bổn vương có vấn đề gì không?" 

Sở Kiều Tịnh hoàn hồn lại, giấu đi sự nghi ngờ trong lòng, lắc đầu: "Rất khoẻ mạnh!" 

Dứt lời, Sở Kiều Tịnh nhìn khuôn mặt hoàn mỹ đến mức đáng ghét của hắn, chợt cảm thấy thoải mái hơn một chút. 

Có lẽ không phải hắn mới là kết quả tốt nhất! 

"Vương gia bận làm việc đi, ta về viện trước đây." 

"Được!" 

Sở Kiều Tịnh gật đầu chào, sau đó xoay người rời đi. 

Nhưng nàng không biết rằng sau khi thấy nàng rời đi, Dạ Chí Thần ở sau lưng chợt phun ra một ngụm máu tươi. 

"Vương gia... Ngài không sao chứ?" Lương Nhân vừa đi vào đã nhìn thấy cảnh này, trong mắt tràn đầy nỗi lo lắng. "Không sao!" 

"Vương gia, vì không cho nàng biết ngài bị thương, ngài cần gì phải chịu đựng như thế? Ngăn chặn mạch tượng hồi phục sẽ chỉ khiến vết thương của ngài nghiêm trọng hơn thôi!" Trong mắt Lương Nhân tràn đầy sự trách móc với Sở Kiều Tịnh, sau đó hắn ta lại nói: "Thuộc hạ thấy nên thẳng thừng đi chất vấn Vương phi! Để Vương phi biết chủ nhân đã làm gì!" 

"Im miệng! Nếu còn nhiều lời thì ngày mai tự đi tới căn cứ để huấn luyện đi!" Dạ Chí Thần nghiến răng, giọng nói trầm khàn, còn mang theo cảm giác lạnh như băng. 

Lương Nhân nghe thế thì lập tức im lặng. 

Chẳng mấy chốc đã bảy ngày trôi qua. 

Biên cương chiến tranh liên miên mấy tháng, lực lượng hùng hậu chiến thắng trở về. 

Tin chiến thắng của Đại tướng quân Bạch Khanh, cháu của Hoàng hậu liên tục được gửi về, trong trận chiến gần đây nhất, hắn ta còn đánh thẳng vào doanh trại kẻ thù lấy đầu quân xâm lược. 

eyJpdiI6InVOSEUzbFcrR3laY0ZNOXF4cDlCZnc9PSIsInZhbHVlIjoid0pDWXVJWkx6UkpsTHlOdGU4NEtFVjVvcmlUSWJ5Q01MdWpORWhnU1RaYmpLeTJnYTZsb3ZhUlJSZWUxNkZaeWd4S2p6ZFgrblRwU3pDK3RmSk90Z3pFclVabjdNTGR3UVBwYWdEWlZaMWs5Q1Y4cEdndTVIQ1Q5cTRcL3ZFT0VJOHdPYnZIbFVWZTNsY0Jnc29qRUVMbVp1MjVTemQ4eXQwXC9hQmFhckc0K0l0XC9EV1BvMFlwTVNDeENBVE9mVVN3TlVCcG5SZFVNNGFcL2lMYllZNHRYajNtSGJIZjRuSWo1QWpMck9qYmFBNzVyUTlHRlV0Zkg3ZlJ6UTQzanNRXC9cL1o1QVhWYVJWUU42ZkNhdUZ4U2sxVXZwY281elp4QnMwZnIwc2pOSlJWN2xsbTA4NnBoSWhkMDRSYlJvUVp2aTgrb3E1R1pJRlgzeDAyY2tpR3ZMMG1GWkMwUnRXak9FbkZFRUpuUmNDS29QdnhxVThvcUxsakRVaktjZnJqMTVncHZpMlwvWjJqNEhxZzJxSmVCSjBnVTdsaWxpZHhTRGFiUXJXQ0pKdFFmd1hLU25zR1RCUVl6RWYwS3B5NmVcL1wvc2NqR25wWTlUWTJrcDJjSG9pbiticXUrTnBSUzRJMThcL1E0OWpiM3FuaUtvcWhtek1WZTlDZHh5SWUwQkdxbVVSVDRzSFhPMHBrQ3drS1JOVktTXC9uWEZUT2JiNSttWkl3Mk42dlRSM1hSY0dMSnNUaFwvUUc3aDh0NjFFWWZhR045bWN6ODhsUFBPbHhGRVk5R2dTSVJqWDQ1NnFwcE1xeHlyTUlCWTFCeGRZXC9cLytkSmpVTWJTSjB3VmhMRnJPUG4wS3FYSlwvM1ZcLzZ1aFNqS255c2FpcTE4OHdoeitORTlpVVBDUnl3ckpLK2hIXC9VM3NEXC9JaThFOXFrajB4bXBcL1hWODJqMFNNdzVvQWJ3YnhJQklTOVl4R2ttRmpsUEIyeDJONFhqOTBhTFRGRmtITWFVekdDMHdzVThldm11Qld0Z2pQYW04OHBVRTZQdGxQaVRoUW1LUzZhd082YllRY0ZkMHUrNEV4S3Z2Rm1FSEU0NUJhbjRUb1FnQk9yN0dQYlBJazZ2RUdieTdpREVPWjRZVVVydWI4NFIrUGtiTkwwRFVLemxLZndrVjR0VE1oUVZOK2Q2UmY4N3JkUUp0cjIzVTdyMktzMTRpbEFIY09pVXVycFZOQkNkUmFkK0F5QjFUUmpsODc5ajBXcERGOE1QZlVmSHNXMDNkU01wbGdpdnJwWEdjeHhpeEV4RldHM04waEhOWEE9PSIsIm1hYyI6IjVkZTBmNWRhZmUzNzM0NGMzMTRjN2Q4ZmNiYzQwN2Q1NGYyMDI2OTY5ZDA0ZDkzMzkyOGRjZTUzYWZlM2YwNmUifQ==
eyJpdiI6IlBWMVdqS282RXZocm5CNmNhMTRheVE9PSIsInZhbHVlIjoiNXlNdEZhQnl2TmVGQ3FDUkc1cG9BcE9OMitKN2xIc095WHFORUErM1NlOER4V0pBTUtLTE9CVDBhTEFreTBxa25FOVFUUXI1SXA1SFlmVTFZMzlERk12ejBxSTE0WTJCNGI0MjRXSGhPcmxFbkJnNmdVZWNBcVNWRmVpcWJqVWExeXlcL2JtN2VJK01oYUw1cmQrRWZCS2lcL2xvTTUxWjI5cDZWN3dNWnZOOEdTd01XOGI1Mnkrd1ZITEN5MEFIT0R0aHJZOUh2UGM2S3BzdVY5MmlReUR4RWpBTjFkZnZCUUFkMEpTY2x2ODNwdUZvSmJHVTluWnkzZlQxUEdiQkUrMmlPZDk0ZWpEeURCMTYweFRubGRYaEFvXC82aTQrMVFhMHJTdVwvMTQwZllkNHIwN2RGbEt4czJqTCtya0xMYkNvWmVyY1JFdjFvcFZQa1FaT0JNZ3RyOFZSeEJlVEZBenBoVGxwSStkWVFCaWhlSFlEWE9YeGx6V3BxejNhQTRwTmZvcUxDYmI5N3Fkd0JZUlBEbmJiempGZVBnSzVzN2ViK1lNQTVCcVlsQWlSQm1Qd1BReHc2UUtQMDdPVEd1V3FuV3JMVTRDeGdiM2llVmpqU1dPWHVXZXcxa2JTRTJ6NnhYeGNxYVNxbGZITkxmdEZJYVRcLzlEMytLOUVZZEVcL0J6ZHVwVVd5aWdKQXdjUjdZRFpnSmRyUUhyWXBPZDVxenhqRERSU2Jkbk5SQlNaR29wSDZuZCt1c0FjNkxXeVRkekxyYjFwcFJsMDNSK0VxZEFkMjBWRXNEbm5xMTFvTzdRcFN1dWYwQUZkTWNYZzJxSU9McmNFSWJ4a01DTHFESStESFVxaVoxXC90QmIyXC84WDViWXdzdUxBbDBHOXNwck9yUWNESlNEYXpHVWZXK25NM2Iza0dxYU5lOTI5V1hneUtaYWEzZ2I0S25nQ3lJMXVKT3RKZlJMcDZIbVZJTTgzZWhmaGNzZFRJTGhweGxYU1Rza1RvSHNKOU8wUEc2cGJSWVpNTHFiekYyd2w4OWYybFo1Sk1CVjdOUkZ5emZuT0twRmVWSGt4M3d5V2lwcE1xQlZPeFo1MjN3UzVhYWcrWVJ6RE5YbkJGV29wR0VUUGE4M1A2aFhtc3BUZFZPOFVQaTZ0U0hIdk15SkVlU0NFR1dNYjlTMkpDS0c2NjF5RXhqZEgrcjNUVXIyZlwvQjdvUlNrVzVJZVV4NTFWb25iQ3JaXC9cLzk1d0p3ZncyWTk0SXZZN0FXVWZaNE5RN1RVekYiLCJtYWMiOiJiNWI5NGQ1NDdhMWI4YTk1Y2IyYWNjODE2MTA5MTYwYjQ5MTA4MTgxZDQ2YWJlY2JmZDAwZWNlM2FkMWY0MTEyIn0=

"Những lời thế này có thể nói trong phủ của ta, nhưng ra ngoài thì không được đâu. Nếu bị người xấu nghe thấy thì lại lớn chuyện." Dạ Chí Thần lại cầm quyển sách khi nãy lên, sắc mặt bình thản, hoàn toàn không để tâm.

Advertisement
x