Nàng ta đợi một lúc, thấy đối phương vẫn không động đậy, thậm chí còn không nói một lời, Thượng Quan Ý không nhịn được mà cau mày.
"Thần ca ca, vì sao chàng lại lạnh nhạt với Ý Nhi như thế?"
Dứt lời, Thượng Quan Ý cọ lên người đối phương một cách có kỹ xảo, sau đó rõ ràng cảm nhận được đối phương có cảm giác.
Vừa định lên tiếng thì đối phương chợt bế nàng ta lên, dưới ánh trăng, hơn nữa đối phương còn rất cao lớn, Thượng Quan Ý chỉ nhìn thấy góc nghiêng như dao khắc của đối phương.
Người đó đặt nàng ta lên giường một cách hơi thô lỗ, sau đó thì không có hành động gì, dường như đang suy nghĩ.
"Thần ca ca, có phải chàng ghét Ý Nhi rồi không?"
Thượng Quan Ý bất đắc dĩ chỉ có thể rưng rưng nước mắt, nhỏ giọng khóc thút thít nói ra những lời này.
Nhưng trong lòng không khỏi suy nghĩ, sao thuốc trong lư xông hương vẫn chưa phát huy tác dụng.
Vào lúc nàng ta đang căng thẳng, người bên trên đột nhiên đè xuống, đôi môi mềm mại từng chút hôn lên nước mắt trên mặt nàng ta.
Cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của nam nhân, trong đôi mắt ửng đỏ của Thượng Quan Ý thoáng lộ vẻ thành công.
Dạ Chí Thần vẫn yêu nàng ta!
"Thần ca ca, chàng hôn thiếp, ôm thiếp đi được không?" Nàng ta cất giọng như nũng nịu, cuối câu còn kéo theo giọng mũi quyến rũ.
Giọng điệu của nàng ta khiến người nằm bên trên thầm thấy khó nhịn, nắm lấy tay Thượng Quan Ý, sau đó hôn lên đôi môi đỏ quyến rũ của nàng ta.
Thượng Quan Ý thuận thế vòng đôi tay mảnh khảnh qua cổ đối phương, kề sát thân thể của mình vào đối phương hơn.
Ngay giây tiếp theo, dường như nam nhân có cảm giác cơ thể của mình nóng lên, cuối cùng bắt đầu phóng túng, đột nhiên hôn dữ dội hơn, tựa như mưa lớn khiến người ta không kịp xoay sở.
Nụ hôn của đối phương khiến đầu óc Thượng Quan Ý trống rỗng, hoàn toàn không kịp phản ứng, sau đó chợt cảm thấy lạnh lẽo.
Thượng Quan Ý thuận thế nhắm mắt lại, từ bỏ những suy tính, theo bản năng ôm chặt lấy nam nhân.
"Ha..."
Một tiếng cười khẽ vang lên bên tai Thượng Quan Ý, tựa như châm chọc, cũng giống như thoả mãn.
Nhưng lúc này nàng ta đã không rảnh để tâm, chỉ biết đắm chìm vào trong thiên đường.
Mà ở một nơi khác, nha hoàn tìm khắp nơi cũng không thấy Dạ Chí Thần nên chỉ có thể trở về, nhưng không ngờ trong phòng của chủ nhân đã tối đen.
Sau đó, những tiếng thở dốc và tiếng rên rỉ trầm khàn thay nhau vang lên.
Điều này khiến nha hoàn không khỏi thấy nghi ngờ, Vương gia đến phòng của chủ nhân từ bao giờ vậy.
Nhưng sau đó, nha hoàn cũng không thèm nghĩ nữa, vì âm thanh mờ ám khiến nàng ta không dám tiếp tục ở lại đây.
Bên kia, Sở Kiều Tịnh ở trong Hồi Hồn phường cả ngày, mãi đến chạng vạng tối, ngước mắt nhìn thấy ánh trăng bên ngoài cửa sổ, nàng mới chậm rãi đứng dậy đi tới ám thất.
Trong ám thất, Thần Ca đã bắt đầu phát bệnh, thời gian dần trôi, chỗ gồ lên trên người hắn ta ngày càng nhiều, nét mặt cũng bắt đầu trở nên dữ tợn, vô cùng đáng sợ.
Trong ám thất vang vọng tiếng hét đau đớn của hắn ta, tiếng sau to hơn tiếng trước.
Sở Kiều Tịnh hơi nhíu mày, nàng bước nhanh hơn, nhanh chóng đi về phía đó.
Bắc Thanh nắm chặt tay, ánh mắt lạnh như băng, thầm thấy nghi ngờ vì sao Sở Kiều Tịnh còn chưa đến, đang định đi tìm Sở Kiều Tịnh thì lúc xoay người đã mặt đối mặt với nàng.
"Cô nương lặn sâu quá đấy!" Ánh mắt Bắc Thanh càng lạnh lẽo hơn, còn chứa đựng sự hung ác, ngay cả giọng nói cũng lạnh đến thấu xương.
Sở Kiều Tịnh hờ hững nhìn Bắc Thanh, đi lướt qua hắn ta đến bên cạnh Thần Ca, lạnh nhạt nói: "Chưa đến thời gian chữa trị, có tới cũng uổng công!"
Dứt lời, Sở Kiều Tịnh nhìn Thần Ca đang phát bệnh trong đau đớn, nàng nhanh chóng đeo găng tay, đầu tiên là kiểm tra sơ lược, sau khi thấy không có những bệnh trạng khác thì nàng mới lấy quả Long Diễn ra.
"Cầm nó đi, lát nữa ta sẽ phong bế mấy huyệt vị của hắn, ngươi dùng dao rạch lòng bàn tay của hắn, đưa quả Long Diên đến gần."
Bắc Thanh cầm lấy quả Long Diên, im lặng quan sát nó một lúc, trong mắt lộ vẻ khó hiểu.
Không ngờ người kia lại thật sự đưa quả Long Diên cho nàng.
Chỉ không biết hắn ta có biết thân phận thật sự của phường chủ này không!
Nét mặt Sở Kiều Tịnh vẫn rất lạnh nhạt, nàng lấy ra một cái bình sứ từ trong tay áo, mở nắp bình, chậm rãi rót chất lỏng bên trong vào miệng Thần Ca, Thần Ca vốn đang phát bệnh dần im lặng, nhiệt độ trong phòng hạ thấp.
Dù Bắc Thanh thấy ngạc nhiên, nhưng hắn ta cũng không hỏi gì.
Sở Kiều Tịnh di chuyển ngón tay không chút do dự, châm bạc nhanh chóng phong bế các huyệt vị lớn ở lục phủ ngũ tạng và cơ thể của Thần Ca.
Sau đó nàng lại lấy ra một ít bột do nàng nghiên cứu, đút vào miệng Thần Ca.
"Chuẩn bị xong rồi!"
Trong mắt Sở Kiều Tịnh lộ vẻ nghiêm túc, nàng không nhìn Bắc Thanh mà vẫn nhìn Thần Ca chăm chú, tính toán thời gian, âm thanh trong trẻo thốt ra từ miệng nàng, khiến người ta không nhịn được mà tin tưởng nàng, nghe theo lời nàng.
Bắc Thanh lấy con dao găm ra, lạnh lùng "Ừm" một tiếng, nghiêm túc chờ đợi.
Sở Kiều Tịnh tính toán thời gian, nhanh chóng cắm châm bạc vào một chỗ trên cánh tay của Thần Ca. Cổ trùng con chợt nhận ra điều gì đó, điên cuồng chạy trốn trên cánh tay phải, nhưng cũng đã muộn rồi.
Có dược liệu quý giá và quả Long Diên đồng thời phát huy tác dụng, cổ trùng con bị ép phải di chuyển từng chút một theo châm bạc.
Sau khi cổ trùng con rời khỏi động mạch lớn trên tay phải, trong mắt Sở Kiều Tịnh chợt có ánh sáng lóe lên, nàng hô to: "Mau, ngay bây giờ!"
Bắc Thanh híp mắt lộ vẻ sắc bén, nhanh chóng rạch một đường lên lòng bàn tay Thần Ca, một con vật nhỏ nhắn màu đỏ nhanh chóng nhảy ra, sau đó rơi xuống đất, liên tục ngọ nguậy, dáng vẻ mơ hồ luống cuống như mất đi mục tiêu.
Sở Kiều Tịnh không quan tâm đến chuyện trán mình đã thấm ướt mồ hôi, nàng lấy ra một cái cốc trong suốt, gảy con cổ trùng lên, cho vào trong.
Cổ trùng con giãy giụa bên trong, sau một lúc giãy giụa thì bắt đầu đập vào thành cốc muốn rời đi.
Sở Kiều Tịnh nhìn thoáng qua rồi đặt sang một bên, bắt đầu tập trung xử lý vết thương cho Thần Ca.
Đợi xử lý xong thì thấy trên bụng Thần Ca lại có một chỗ gồ lên, hai người đưa mắt nhìn nhau, không nói một lời.
Cổ trùng ngủ dễ lấy ra hơn cổ trùng con, chỉ trong nháy mắt, một con cổ trùng to bằng ngón tay đã nằm trong cốc thuỷ tinh không động đậy.
"Cổ trùng đúng là một thứ thần kỳ, nhỏ từng này mà lại có sức mạnh lớn như thế." Sở Kiều Tịnh thầm thấy tò mò, nhỏ giọng lẩm bẩm.
Sở Kiều Tịnh tháo toàn bộ châm bạc trên người Thần Ca xuống, băng bó vết thương cho hắn ta, sau đó lấy một viên đan Thanh Độc ra cho vào miệng hắn ta.
"Sao huynh ấy vẫn chưa tỉnh lại?" Bắc Thanh mặc quần áo giúp Thần Ca, trong mắt lộ vẻ lo âu.
"Sắp rồi."
Nàng vừa dứt lời, ngón tay của Thần Ca hơi cử động, lập tức thu hút sự chú ý của hai người, sau đó hắn ta chậm rãi mở mắt.
"Thần Ca!" Bắc Thanh thấy Thần Ca tỉnh lại thì hơi kích động, trong giọng nói cũng hơi run rẩy.
Thần Ca đảo mắt, chậm rãi quay đầu, khi nhìn thấy nét mặt vô cùng lo lắng của Bắc Thanh thì hơi nhếch môi, cất giọng khàn khàn, hơi không được lưu loát: "Bắc Thanh"
Dù thân thể yếu ớt nhưng Thần Ca vẫn nhạy bén chú ý có người đứng bên cạnh, hắn ta nhìn sang bằng ánh mắt mê man, trong mắt tràn đầy sự cảnh giác.
Nghe thấy thế, vẻ cảnh giác trong mắt Thần Ca biến mất, ngay cả sự ngạc nhiên vì lần đầu gặp cũng đổi thành biết ơn.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất