Sở Kiều Tịnh thấy rõ nét mặt của Thần Ca, thấy trong mắt hắn ta không hề có vẻ chán ghét, nàng cũng có thiện cảm với hắn ta hơn một chút. 

"Đa tạ ơn cứu mạng của cô nương, khụ khụ.." Thần Ca còn chưa nói hết câu đã bắt đầu họ khan dữ dội. 

Thấy thế, Sở Kiều Tịnh vội bước tới bắt mạch giúp hắn ta. 

"Huynh ấy làm sao thế?" Bắc Thanh hơi lo lắng, nhìn về phía Sở Kiều Tịnh bằng ánh mắt vô cùng lạnh lẽo. 

Sở Kiều Tịnh rụt tay lại, nàng xoay người rót một cốc nước, đặt bên miệng Thần Ca, ra hiệu cho hắn ta uống. 

"Hắn ta không sao cả. Chỉ là vừa tỉnh lại, cổ họng khô quá nên bị ho khan thôi." Sở Kiều Tịnh ngồi dậy, dáng vẻ lạnh lùng hơn mấy phần, nàng nhìn chằm chằm Bắc Thanh rồi nói: "Nhưng nếu các hạ còn nhìn ta bằng ánh mắt thế này thì ta không đảm bảo được đâu!" 

Dứt lời, Sở Kiều Tịnh lấy thuốc đã chuẩn bị từ trước ở trong túi ra, đưa cho Bắc Thanh, lại trở về dáng vẻ hờ hững, cứ như nàng chưa từng nói ra lời uy hiếp khi nãy vậy. 

"Thuốc này mỗi ngày uống ba lần." Sở Kiều Tịnh nói xong thì dọn dẹp đồ đạc, động đậy cần cổ hơi cứng đờ, nhìn thoáng qua Bắc Thanh: "Ta đi trước, ngày mai nhớ mang đồ đến đây. 

Bắc Thanh bị sự thay đổi thái độ của Sở Kiều Tịnh làm cho ngơ ngác, dần dần giấu đi sát khí trong mắt, cong môi lên: "Đương nhiên rồi. Tại hạ quan tâm quá nên không giữ được bình tĩnh, cô nương đừng để trong lòng. 

"Trước giờ ta là một người rộng lượng, sẽ không so đo với ngươi. Ta đi đây!" Dứt lời, Sở Kiều Tịnh xoay người rời đi. 

Sau khi nàng rời đi, ánh mắt Bắc Thanh trở nên lạnh lùng, hắn ta thu hồi tầm mắt. 

Thần Ca đã khoẻ hơn nhiều chợt bật cười, hàm răng trắng càng nổi bật hơn trên làn da màu lúa mạch, cười rất anh tuấn. 

Bắc Thanh nhìn hắn ta với vẻ khó hiểu, Thần Ca cố nhịn cười, tỏ vẻ giễu cợt: "Không ngờ huynh cũng có ngày phải chịu thua thế này! Còn là chịu thua một tiểu cô nương mười mấy tuổi như thế!" 

"Hừ! Đổi lại là huynh cũng chưa chắc có thể đối phó được với nàng." 

"Cũng phải, có lẽ đây là Thần Vương phi mà huynh từng nhắc đến đúng không!" Thần Ca giấu đi vẻ trêu chọc trên mặt, trở lại dáng vẻ nghiêm túc. 

"Đúng thế!" Bắc Thanh nhìn thoáng qua hướng Sở Kiều Tịnh rời đi với vẻ mặt khó hiểu, lẩm bẩm: "Nếu nàng không phải Thần Vương phi thì đã có thể giữ lại." 

Bắc Thanh ngẫm nghĩ một lúc rồi lấy lại tinh thần, nhìn về phía Thần Ca: "Đúng rồi, trong người huynh bị bỏ cổ trùng ngủ, nếu muốn lấy ra thì nhất định phải lấy cả cổ trùng con trong người. Cho nên... 

Thần Ca chỉ sửng sốt một lúc, sau đó bình thường trở lại: "Vì giữ mạng, cũng chỉ có thể làm thế thôi!" 

"Không chỉ có thể mà huynh còn bị bỏ độc nữa. Huynh có manh mối gì không?" 

Bắc Thanh đứng lên cầm lấy cốc thuỷ tinh, đặt xuống trước mặt Thần Ca. 

Nghe thấy thế, ánh mắt Thần Ca bất ngờ trở nên lạnh lẽo, không còn chút cảm xúc. Hai mắt như một đầm nước sâu không thấy đáy, khiến người ta không dám nhìn thẳng. 

Thần Ca nhớ lại rồi cười khẩy, giọng nói lạnh lùng: "Chắc chắn không thể không liên quan tới Đại ca tốt của ta được đâu!" 

Dứt lời, hắn ta siết chặt tay, mãi đến khi đầu ngón tay trắng bệch mà cũng không thấy đau đớn. 

Bắc Thanh vỗ mạnh lên bả vai Thần Ca, dưới ánh đèn lờ mờ, cảm xúc trong mắt khiến người ta không thể nhìn rõ. 

Sở Kiều Tịnh đi ra từ trong ám thất, sau khi về đến Vương phủ, nàng bèn đưa quả Long Diên cho Dư Nam, dặn dò ngày mai hắn ta mang đi trả cho Dược Cốc rồi đi về phòng. 

Sáng hôm sau, Thượng Quan Ý mơ màng tỉnh lại, còn chưa mở mắt ra đã vô thức sờ sang bên cạnh. 

Chăn nệm rất lạnh, hơn nữa cũng không có ai. 

Cơ thể nàng ta cứng đờ, "soạt" một tiếng trợn trừng mắt quay đầu sang, phát hiện bên cạnh đã trống không, người đã đi mất. 

Làn da lộ ra ngoài, không khí lạnh lẽo thổi tới. 

Cảm giác đau đớn trên người và vết đỏ trên đệm đều nhắc lại sự nóng bỏng của đêm qua cho nàng ta. 

Gò má Thượng Quan Ý lặng lẽ ửng đỏ, mặt mày chứa ý cười, có lẽ hôm nay Vương gia có chuyện nên mới rời đi từ sớm, hơn nữa lúc rời đi vì không đánh thức nàng ta còn di chuyển rất nhẹ nhàng cẩn thận. 

Nghĩ thế, Thượng Quan Ý càng tỏ vẻ thẹn thùng quyến rũ hơn. 

"Người đâu!" 

Nha hoàn đã đợi bên ngoài từ sớm vén rèm đi vào, Thượng Quan Ý che miệng cười khẽ: "Vương gia đi khi nào vậy?" 

Nha hoàn nhìn vết đỏ trên người Thượng Quan Ý, không khỏi cười vui vẻ. 

"Lúc nô tỳ thức dậy đã không thấy Vương gia đâu rồi, nhưng chủ nhân, chúc mừng người ạ!" 

Thượng Quan Ý gật đầu với nha hoàn, đang định nói chuyện nhưng vừa mới động đậy, người nàng ta chợt trở nên cứng đờ, khuôn mặt cũng thoáng chốc đỏ bừng lên. 

"Chủ nhân sao thế? Có phải khó chịu ở đâu không?" Nha hoàn thấy có gì đó không đúng, lập tức quan tâm hỏi. 

Lúc này chỗ khó nói đang có gì đó chảy ra, Thượng Quan Ý không khỏi lắp bắp: "Chuẩn bị... Chuẩn bị chút nước nóng đi, ta muốn... tắm tắm gội!" 

Nghe thấy thế, Phi Lan thoáng sửng sốt, sau đó nghĩ đến điều gì, nàng ta cũng đỏ mặt, gật đầu đáp lại một tiếng rồi vội vàng rời đi. 

Nước nóng nhanh chóng được chuẩn bị xong, đợi sau khi ngồi vào thùng gỗ, cảm giác đau nhức cũng đỡ hơn, Thượng Quan Ý không nhịn được mà than khẽ một tiếng. 

Một canh giờ sau, Thượng Quan Ý cố tình đi đến con đường Sở Kiều Tịnh hay đi, giả vờ ngắm hoa. 

Chỉ một lát sau, bóng dáng Sở Kiều Tịnh đã xuất hiện. 

Nàng ta lập tức vui mừng bước nhanh về phía Sở Kiều Tịnh. 

Sở Kiều Tịnh chậm rãi bước đi, thầm nghĩ cuối cùng cũng có thể giải quyết xong một bệnh nhân khó xử lý, còn lấy được rất nhiều dược thảo quý giá, trên khuôn mặt luôn hờ hững không khỏi có thêm chút dịu dàng, nhưng không ngờ vừa ra ngoài đã gặp phải kẻ xúi quẩy như thế. 

Nhìn Thượng Quan Ý đi về phía mình, tâm trạng vui vẻ của Sở Kiều Tịnh thoáng chốc vụt đi phần nào. Nàng vốn không muốn dây dưa, định vờ như không nhìn thấy rồi đi qua luôn, ai ngờ đối phương lại đi thẳng tới, lên tiếng gọi nàng lại. 

"Thật trùng hợp quá, tỷ tỷ, hay là chúng ta cùng đến sảnh ăn dùng bữa đi." 

Thượng Quan Ý diễn cảnh tỷ muội thân thiết, cười tươi như hoa, nhẹ nhàng phe phẩy chiếc quạt tròn, nhẹ nhàng ngẩng cao đầu để lộ ra cần cổ như thiên nga. 

"Ấy, không hiểu sao hôm nay trời nóng thế nhỉ!" 

Không đợi Sở Kiều Tịnh nói gì, Thượng Quan Ý dùng khăn lụa nhẹ nhàng lau cắm, sau đó lau xuống dưới. 

Lúc đang định đi qua Thượng Quan Ý, dấu hôn màu đỏ chói mắt ở cổ nàng ta thu hút sự chú ý của Sở Kiều Tịnh. 

Thấy cuối cùng Sở Kiều Tịnh cũng phát hiện ra, Thượng Quan Ý vờ như lúc này mới phát hiện trên cổ mình có dấu hôn, nàng ta vờ che lại, tỏ vẻ thẹn thùng, nhưng lại cố ý khoe khoang: "Chao ôi, sao lại để tỷ tỷ nhìn thấy cái này, thật là ngại quá! Đêm qua muội muội đã bảo Vương gia đừng ở lại rồi, nhưng Vương gia cứ không chịu nghe, kiên quyết đòi ở lại. Tỷ tỷ nói xem, sao muội muội có thể không cho đúng không?" 

Nhìn vẻ khoe khoang lộ liễu trong mắt Thượng Quan Ý, Sở Kiều Tịnh chợt thấy tim nhói lên một cách khó hiểu, đặc biệt là dấu hôn nhức mắt trên cổ nàng ta, càng có vẻ châm chọc hơn. 

eyJpdiI6IitrM2UrQ0tWTmRQTVlGdSs4NVE4Vnc9PSIsInZhbHVlIjoiU0NuVkNJeHh2S3hydyszWkE3M3BTZXEzcDk0c000Z1kydmpyYmxFOHdoaFBOTThONnVORHYxb2srN0dZTUFZZkdQNkVJMGt5UUY1dE9EdEIwYUFWS3hTTlc0SWFNWk05QmVCdWEwZDhIZFwvVE9mRWRvZVVTcmxyMVN2Qkp3YWZVd1JGcVExa2Q0c3kyc2FEREM3bjJ1OTI2ZWJkdk50R1wvdkRCSTBoYzF0V3BwSERqZUZtdkhEc1JheXVqeG9UNFZLaVwvR2R0ZHA5YTNaejQ2R0k1bHdSaXhkTDNzNUVCemIwYklZd3ZQSm0yWWNzMTExNEZjbXFieTN4bW02bGhHTCIsIm1hYyI6ImY0YzA5ODlkYWM5OTFmZGYyNGU5YzlhYjAwYzgyMTliZjAwYzExMDM2NDBkZWYxODMzZWU1MDkxOTAyYjYwZDIifQ==
eyJpdiI6IjhwY2NJXC9FenBYTDlhR25HZ0h3cFNRPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImVrNFJybVkzcThScUpPb2NGbG8xVnRJTFJ2bE1uWG1yZjRTM2lnS3o4UXcyTW1Nd3FydDVUbHFZME5rM3RseGYyaTZmOWw2czRlOUEwSCsrRkh0UWdNSnRZZWh4NHRYTUlJYW5UdHRkYkR1QXE4a0krOHNcLzYxWlFmS2JvWU5jTDFPeWtNT0Y4Nm12azl5UHNUcGJKS0t3Vmw1S1RYbTNzdEM0WUR0aEtkbGF0UDZJRjlyRmNrc0FGYjhPbjU2T21xcFQzMWFcL3g0U1hETWIxZTJaUHN3TlVoQndZeDVLYWtJZ2JuRUl4SE1VVXlzOUJiTXFvSUUrNnhCczZJYWF0QWtDWlJibXY5dG1DWlZaQzNmSmVQajNqa1NhYnlsVURRZzVocGlPeGtGcklYM3VQZTRxa25Ob291XC9ZdisyWU1VZ0lOaXczaUc5bWZIMGM5OHM0TlJ0c1hcL3gzSDE5WlRxZFQrT2ZxRW9rYlVFdlZnZVpzOGxMNWdRZW9jdzAxWmVnNmY2U3dES2J2SnUwTndReWZvNVwvM3RxeEl6WXhvRk5hTEs0Vmt0b25pcnl2aitDWWh1cnEraDAwWXJnSXJqdjBkUTQzMEJqUlh0ZjRkQkdGYVMzUEFyYlZtR0ROeGRJU1d5M3oydDYwY3grdFhrRnE1WUdDRWpjS014Tk4yVUZQdGxoR2tBa0x6akQzclpRM28ySlhzWGRLZkJlbmFhSklJNUxQdmJzTndnQ1hhYVI2MmJGRnZTN0lXeWJoZUhrIiwibWFjIjoiMzFjYzYyYjVkZDc2YzBjN2FlMmMyZmZjNjJiMDBlMzQ2NGM1M2IyMGNkMzA3OTU5YTMxMTdhNTM5ZGU0ZGNhZCJ9

Dứt lời, Sở Kiều Tịnh lạnh lùng nhìn thoáng qua Thượng Quan Ý, trong mắt chỉ có mỗi sự hờ hững.

Advertisement
x