Ngày hôm sau, thị vệ canh gác Tàng Thư các quả nhiên đã nhiều hơn. 

Ngày hôm sau nữa, Sở Kiều Tịnh lại đến Tàng Thư các từ rất sớm, còn chưa vào trong đã bị cung nữ của Thái hậu dẫn đi. 

Sở Kiều Tịnh bỗng thấy phiền, sau chuyện lần trước, nếu Thái hậu thật sự muốn cố ý làm khó dễ thì e rằng không dễ ứng phó. 

Trong lúc bất tri bất giác, Sở Kiều Tịnh quan sát cảnh sắc xung quanh thì phát hiện cung nữ không dẫn nàng đến tẩm điện của Thái hậu mà dẫn đến trước một đình nghỉ mát. 

Đình nghỉ mát nào cũng có tám mặt, bốn phía được bao quanh bởi nước, trên mỗi mặt đều được treo rèm bằng vải xô, trông mông lung thần bí. 

Sở Kiều Tịnh lạnh nhạt, bình tĩnh quay mặt về phía trong đình khom lưng: "Tham kiến Thái hậu." 

"Vào đi!" Giọng nói uy nghiêm và trầm thấp của Thái hậu vọng ra từ trong đình nghỉ mát. 

Chỉ một lát sau đã có hai cung nữ vén một góc rèm lên. 

Thấy thế, Sở Kiều Tịnh từ từ đi vào trong, ở ngoài vẫn thấy hơi lạnh nhưng trong đây thì hoàn toàn không, chắc là nhờ tác dụng của rèm vải. 

Nàng bình tĩnh nhìn quanh một vòng, tám cung nữ đứng ở tám mặt, trong đình đặt một chiếc giường quý phi, kế bên là một cái bàn nhỏ. 

Thái hậu đang nằm dựa trên đó, lúc này bà ta đang cầm một loại hoa quả nhấm nháp, bên cạnh có hai cung nữ xoa bóp vai đấm chân cho bà ta. 

Sở Kiều Tịnh không thể không thầm cảm thán, bà Thái hậu này thật biết cách hưởng thụ! 

Thái hậu không nói lời nào, để mặc cho Sở Kiều Tịnh cứ đứng ở đó. 

Nàng nhíu mày. 

Được lắm, lại tới nữa rồi! 

Thái hậu đã lớn tuổi thế rồi mà vẫn không có thủ đoạn nào mới mẻ. 

Có điều, nàng cũng chẳng phải người chịu ngậm bồ hòn làm ngọt. 

Nghĩ vậy, Sở Kiều Tịnh hờ hững nhìn lướt qua cung nữ bên cạnh, lạnh giọng bảo: "Hầu hạ Thái hậu mà sao không biết ý gì hết thế hả, sao còn không lo đi lấy ghế cho bổn vương phi đi chứ!" 

Nàng vừa dứt lời, trong đình lập tức yên tĩnh như tờ, đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy, tất cả mọi người đều kinh ngạc. 

"Thần Vương phi có ý gì đây? Thái hậu vẫn chưa cho người ngồi đâu!" Ma ma bên cạnh Thái hậu lập tức quát lớn. 

Sở Kiều Tịnh lạnh lùng liếc nhìn người vừa nói, nàng nhướng mày: "Ma ma nói gì thế, Thái hậu nhân từ, chẳng qua lười nói chuyện thôi, bổn vương phi muốn để Thái hậu yên tâm nghỉ ngơi nên mới tự cấp tự túc! Không được sao?" 

Nói xong, Sở Kiều Tịnh như nghĩ tới điều gì đó, lập tức che miệng, giả vờ kinh ngạc: "Lẽ nào... Thái hậu cố ý không cho bổn vương phi ngồi ư?" 

Dứt lời, nàng lại nhìn sang Thái hậu: "Là như vậy phải không ạ, Thái hậu?" 

Khóe miệng Thái hậu khẽ run rẩy, nhưng có tức giận cũng không thể xả. Dù sao bà ta cũng đâu thể nói thẳng ra rằng mình cố ý trừng phạt nàng, bắt nàng đứng chứ? 

Thế là Thái hậu nghĩ ngợi, cuối cùng cắn răng nghiến lợi lên tiếng: "Đương nhiên không phải rồi, còn không mau lấy ghế cho Thần Vương phi!" 

"Vâng ạ!" Cung nữ bên cạnh nghe vậy liền vội vàng đi lấy ghế. 

Sở Kiều Tịnh vui vẻ ngồi xuống, cầm lấy hoa quả kế bên, bắt đầu ăn mà không coi ai ra gì hết: "Thái hậu thật chu đáo, biết Tịnh Nhi ít ăn điểm tâm, còn có lòng gọi Tịnh Nhi tới đây ăn mứt hoa quả." 

Nghe vậy, ấn đường Thái hậu khẽ run. 

Bà ta đã từng gặp người không có quy củ nhưng chưa bao giờ thấy ai không có quy củ đến mức này. Nhưng biết làm sao, nha đầu này cứ cười tủm tỉm, cũng chẳng có hành động gì quá chừng mực. Nếu trách tội rõ ràng quá thì lại khiến người ta nghĩ một người Thái hậu như bà ta lòng dạ hẹp hòi, cố tình bắt nạt vãn bối. 

Thế là bỗng chốc khiến bà ta muốn trút giận cũng chẳng có chỗ trút, muốn trừng phạt lại không thể trừng phạt được. 

Nghĩ mà thấy phiền lòng, Thái hậu day trán, phất tay bảo: "Ai gia mệt rồi, đầu cứ đau nhức, hôm nay ngươi đi về trước đi" 

"Đau đầu ấy ạ?" Sở Kiều Tịnh lập tức đứng dậy, nhìn Thái hậu với vẻ mặt lo lắng: "Hay là để Tịnh Nhi khám cho Thái hậu xem sao, dù sao thì có bệnh vẫn cần phải khám bệnh 

mà." 

Nghe vậy, Thái hậu lập tức trợn trừng mắt, lời này có khác nào đang nói bóng gió rằng bà ta có bệnh đâu chứ! 

Bà ta tưởng Sở Kiều Tịnh cố tình làm thế, nhưng trông người ta thản nhiên, trong mắt tràn đầy quan tâm, trên mặt cũng hiện rõ vẻ lo lắng. 

Khiến bà ta phải nuốt lại lời rầy la. 

"Không cần, ngươi đi về đi!" 

"Vâng ạ, Tịnh Nhi xin cáo lui trước!" 

Dứt lời, Sở Kiều Tịnh quay lưng rời đi, vẻ gian xảo trong mắt bị che giấu ngay khi nàng quay lưng đi. 

Trong mấy ngày tiếp theo, ngày nào Sở Kiều Tịnh cũng bị gọi tới chỗ Thái hậu, lần nào cũng có rắc rối, nhưng tất cả đều bị nàng hoá giải. 

Mà buổi tối những ngày này, Dạ Chí Thần đều sẽ tới đón Sở Kiều Tịnh về nhà, hai người ngầm hiểu ý của nhau. 

Chớp mắt thời hạn bảy ngày chỉ còn lại một ngày. 

Sở Kiều Tịnh đã lật tung tất cả sách y thuật trong Tàng Thư các, ngay cả những sự kiện lớn từng xảy ra trong mấy năm nay cũng đọc qua một lượt, nhưng vẫn chẳng có dấu vết gì liên quan đến sự kiện triệu chứng của loại cổ trùng này. 

Trong lòng Sở Kiều Tịnh không khỏi có chút thất vọng, nàng ngồi bệt dưới đất dựa vào kệ sách, lấy sách che mặt. 

Sau một lúc nghỉ ngơi, Sở Kiều Tịnh dọn dẹp đống sách ngổn ngang dưới đất, để chúng vào vị trí cũ rồi đi tới Y các. 

Hôm nay là ngày báo cáo hàng tháng của Y các. 

Một nén nhang sau, bóng dáng Sở Kiều Tịnh xuất hiện ở một nơi hẻo lánh cách Hồi Hồn phường không xa, sau một cái nháy mắt, nàng đã biến mất dạng. 

Trong Hồi Hồn phường, Sở Kiều Tịnh lấy một chậu nước, nhìn vào gương, nhẹ nhàng xoa miếng bột trên mặt bằng nước rồi gỡ xuống. 

Ngay khi miếng bột trên mặt biến mất, làn da trắng nõn hồng hào, đôi mắt long lanh như nước, còn toát ra ý lạnh nhàn nhạt như có thể nhìn thấu tất cả mọi thứ. 

Ngũ quan xinh đẹp, nhất là đôi môi son kia, nó như có sức cám dỗ, quyến rũ người ta muốn hôn lên nó. 

Nữ nhân trong gương chậm rãi nhếch môi nở nụ cười, nhưng trên mặt lại không có chút ý cười nào. 

Ngay sau đó, dây lụa trắng buộc mái tóc đen, mặc vào bộ đồ trắng, chiếc thắt lưng lụa trên eo đính kèm một miếng ngọc Dương Chi, nhìn có vẻ có giá trị không nhỏ. 

Lại lần nữa bước tới trước gương, hình ảnh mỹ nhân trước đó đã biến mất, nhoáng cái đã biến thành một vị công tử phong độ nhẹ nhàng. 

Điểm tương tự duy nhất đó là đôi mắt từ đầu đến cuối chỉ có vẻ lạnh lẽo. 

Ra khỏi Hồi Hồn phường, một cơn gió lạnh ùa tới thổi tung vạt áo trắng, dáng người cao ráo trông có vẻ tự nhiên xuất trần không thể tả, như thể một giây sau có thể phi thăng lên trời. Mà người đến chính là Tam Sinh thần y. 

Đi đến Y các, chưa thấy người đâu mà đã nghe thấy giọng của hắn ta. 

"A a, đau chết mất! Đau quá!" 

Tiếng than khóc quá đỗi quen thuộc, Sở Kiều Tịnh mím môi, vừa vào đã thấy Dạ Tinh Húc ngồi co ro trên ghế, miệng không ngừng kêu rên. 

Dư Đông đứng bên cạnh lẳng lặng nhìn hắn ta, không hề muốn quan tâm chút nào. 

Với đôi mắt tinh tường, Sở Kiều Tịnh vừa nhìn đã biết Dạ Tinh Húc đang giả vờ bệnh, ấn đường khẽ nhíu lại. 

Tên Dạ Tinh Húc này ngày nào cũng tới đây, còn hay gây thêm phiền phức nữa. 

eyJpdiI6IkhiQ0ZXSUxoY1g1WUh2S2tmZzVlb0E9PSIsInZhbHVlIjoiUjloWlpZNENHcVBRTTg1VFIxV0FaY0xCS0hISjU5akY3WjFyU29NWmFRODE2ZkdZbWU0aGZLNFUwK3RSSzVhR3J3dE1DeGs0K2wxb2xYWDhHSXAxK1lRUW1TUzJJUGVvamZvTDRmNVQ5YW45ekZNRjZqXC9IVEJ6UktnNGtmcGxjQlpQVzFpNHIwRStON2Z3d0lKclVwSlRpU1wvdEtPaEkzYkdRTW5GZ04zUUtVQ1ZtWktxY2hEMUNMR1pjd2NTTVhnQkFlSXVkN1YrQlp2d2hmOUJTT0c3NU4zSnh2cFZQVEtlM0NrdGJpV1VrPSIsIm1hYyI6IjI5MjQzMWM2OTk5MjI5ODE0NTgxNGI5ZDAzZTBjM2EwOTlkZTNlYmQ1NmEzNDRkYmU0NjE3YTA4M2ZiYTgzMTcifQ==
eyJpdiI6IkZhV3RBbW45RGxMNmdjU1dNQ3k3anc9PSIsInZhbHVlIjoidEZGVHQrbnppaFp4bk9zaTJzWjNMNU1yajUycDJOUjVFc000ZStGTjRcL2tZdTFkcEh6SUxnVlI3MkxCa3lPNWFKU3hVcURTMWwzQ2VpdmdveXlwNThkYjZPdFdQUGdvaHBmOUl5d3VKZUd6V3dueHpqZXlIUDB4blZNcmw5a1hSYlIxSUFXTHNBeFliREZsQ0JkUzdlQkhYb0c2SlIrZmRqK0RrUXJHWVh6dWlhRFFrd1lUZGNxQnUrVGg0M25GOGczOXAzS2UrUStEektJeDZldXVXSjBPSGs5MlBtRnR6K2cyVVwvN0NpMHIxMmR5WnBOYjYwcm9NZHRhK2Q3Unc0dmg3NG5CMVZKdEJYSTdhamJPUlhQbzAyajZuWGk4ekowTlU4OW0rQ1h5Z0N0MXBGaEVMb1FscWY0NjFJUkZjYyIsIm1hYyI6IjkzNTA4MTcwMzExOGYwM2I4NmQ1ZjI2ZDMyNjg1M2FmOWY3MGNkMzk2ZDEwNTgxZWRhNTFkZWUxY2UxNTE5N2EifQ==

Dư Đông lạnh lùng nhìn Dạ Tinh Húc, hết sức bất mãn: "Không biết Húc Vương cảm thấy khó chịu ở đâu?"

Advertisement
x