Thấy Dư Đông cuối cùng cũng chịu hỏi mình, trong mắt Dạ Tinh Húc thoáng qua vẻ đạt được mục đích, đến khi ngẩng đầu lên đã mất tăm, trên mặt hiện lên vẻ đau đớn.
"Ai da, ai ôi! Ta đau chết mất!"
Tiếng kêu đau càng lúc càng lớn, Dư Đông đành phải sai cậu nhóc chạy vặt đi mời một vị y sư đến.
Y sư nhanh chóng có mặt, vừa định bắt mạch, tròng mắt Dạ Tinh Húc đảo một vòng, hắn ta la lên: "Đau quá!"
Tiếng hét khiến y sư giật mình, vội hỏi: "Không biết Húc Vương đau ở đâu? Là chỗ này, hay là chỗ này?"
Nói rồi, y sư đưa tay chạm vào một số vị trí trên cơ thể Dạ Tinh Húc.
Chạm vào mới thấy đều ổn mà! Nhưng Dạ Tinh Húc lại cứ kêu la rằng đau không chịu nổi.
Lần này y sư lúng túng, ngơ ngác đứng tại chỗ, trông như bó tay hết cách.
Ông ấy chưa bao giờ gặp căn bệnh nào kì quái như thế này, không còn cách nào khác, chỉ đành nhìn về phía Dư Đông bằng ánh mắt xin cứu viện, lặng lẽ hỏi nên làm thế nào cho phải.
Đương nhiên Dư Đông không muốn quan tâm đến sự sống chết của Dạ Tinh Húc rồi. Nhưng đám đông ngoài kia chật như nêm cối, hắn ta đành phải chịu đựng, định đi mời Sở Kiều Tịnh tới xem sao.
Vừa nhấc chân lên, một giọng nam lạnh lùng đã vang lên từ trên cầu thang: "Y các không phải nơi được phép lớn tiếng ồn ào!"
Nghe vậy, Dạ Tinh Húc lập tức nhận ra đây là giọng của Tam Sinh. Hai mắt hắn ta toả sáng, lập tức ngừng kêu đau, nhìn về phía cầu thang bằng ánh mắt lấp lánh ánh sao, rất muốn được gặp Tam Sinh liền và ngay lập tức.
Gió lay động, hoa quế chớm nở đong đưa, mùi hương thoang thoảng khắp nơi ùa vào theo gió.
Và rồi một nam tử áo trắng phong độ, dịu dàng như ngọc xuất hiện trước mặt mọi người.
Mọi người trong Y các đều cúi người thi lễ, đồng thanh kính trọng gọi: "Tam Sinh thần y
Sở Kiều Tịnh khẽ gật đầu với mọi người, sau đó bước tới bên cạnh Dư Đông, ngăn hắn ta giải thích.
Đôi mắt trong trẻo hàm chứa vẻ không kiên nhẫn nhìn về phía Dạ Tinh Húc, sắc mặt hờ hững, giọng điệu lạnh lùng: "Cẩn thận khiêng Húc Vương lên phòng riêng trên tầng hai, những người còn lại tiếp tục làm việc của mình đi."
Nói xong, nàng dứt khoát xoay người đi.
Trong lúc đó, ánh mắt Dạ Tinh Húc chỉ mải nhìn chằm chằm vào Sở Kiều Tịnh, không rời một tấc.
Sâu trong lòng hắn ta đang gào thét điên cuồng, Tam Sinh thật bá đạo, thật oai phong! Không hổ danh là thần tượng của hắn ta!
Ánh nắng ban mai chiếu rọi, hương hoa ngào ngạt, tất cả mọi thứ đều yên bình.
Trong phòng thoang thoảng mùi thảo dược giúp tâm trạng người ta trở nên khoan khoái, có cảm giác như năm tháng tĩnh lặng.
"Hôm nay Húc Vương tới đây đại náo Y các của ta, không biết người nào trong Y các đã đắc tội ngươi?" Sở Kiều Tịnh đi thẳng vào vấn đề chính. "Không không không!" Nghe vậy, Dạ Tinh Húc mở to mắt, vội vàng xua tay: "Tam Sinh thần y, ngài hiểu lầm rồi, ta không hề đến đại náo Y các!"
Sở Kiều Tịnh bị hắn ta chọc cho phì cười: "Ngươi tưởng Hề Tam Sinh ta là kẻ ngu à? Giả bệnh tới Y các ta, không phải gây sự thì là gì?"
Ánh mắt lạnh lẽo của Sở Kiều Tịnh tựa như một khẩu súng bắn thẳng vào tim, khiến người ta không rét mà run.
Dạ Tinh Húc chợt lạnh sống lưng.
Dáng vẻ này quen thuộc quá...
Rất giống với nữ nhân xấu xí vô dụng Sở Kiều Tịnh kia.
Không đúng, không đúng, đây là Hề Tam Sinh, là Tam Sinh thần y tiếng tăm lẫy lừng đấy, sao có thể so sánh với nữ nhân Sở Kiều Tịnh đó được!
Có điều hắn ta cũng không muốn bị thần tượng của mình chán ghét hiểu lầm, Dạ Tinh Húc nóng nảy, vội xin lỗi: "Xin lỗi! Ta thật sự không cố ý mà!"
Ngay sau đó Dạ Tinh Húc lập tức quỳ xuống, ánh mắt thành khẩn tha thiết: "Xin Tam Sinh thần y hãy nhận ta làm đồ đệ!"
Chuyện bái sư Sở Kiều Tịnh đã sớm nghe Dạ Tinh Húc nói, nhưng lại không biết hắn ta sẽ tự hạ thấp mình mà quỳ gối.
Sau khi kinh ngạc, Sở Kiều Tịnh vẫn trả lời không chút nghĩ ngợi: "Ta không nhận đồ đệ! Xin Húc Vương về cho!"
"Không được! Tam Sinh thần y, ngài nhận ta làm đồ đệ đi mà!" Dạ Tinh Húc vẫn không từ bỏ ý định, nhanh chóng chặn đường Sở Kiều Tịnh: "Ta có tư chất thông minh, học gì cũng rất nhanh! Hơn nữa ta còn là Vương gia, có thể biếu tặng ngài rất nhiều thứ! Chọn ta không lỗ đâu! Tam Sinh thần y, ngài hãy đồng ý nhận ta làm đồ đệ đi ạ!"
Thấy Dạ Tinh Húc dây dưa, Sở Kiều Tịnh nhớ lại những hành vi ác ý của hắn ta với mình trước đây, bèn nở nụ cười nửa miệng, trong mắt thoáng qua vẻ chế nhạo và khinh
thường: "Nghe nói Húc Vương không trả lời được câu hỏi mà đại quản sự đưa ra, ngươi cảm thấy tư chất của ngươi nằm ở đâu? Tại sao bổn công tử phải nhận ngươi chứ?"
Sở Kiều Tịnh không hề đếm xỉa đến sắc mặt của Dạ Tinh Húc, nàng liếc nhìn hắn ta, lặp lại: "Mời về cho!"
Dạ Tinh Húc ỉu xìu như con gà chiến thua cuộc, cúi gằm mặt lẩm bẩm: "Câu hỏi đó quá khó, ngay cả thái y trong cung cũng không biết..
"Vấn đề này mà ngươi còn gian lận nhờ người khác á?"
"Không phải, lúc đó đại quản gia bảo là có thể nhờ người khác giúp đỡ mà!" Dạ Tinh Húc lập tức ngẩng đầu lên.
"Đó chỉ là thử thách ngươi thôi!" Sở Kiều Tịnh trịnh trọng đáp lời, không hề có cảm giác chột dạ.
"Việc này...
Dạ Tinh Húc kinh hãi, càng không biết phải làm thế nào!
Vất vả lắm hắn ta mới được gặp thần tượng, không thể rời đi một cách đơn giản như thế được.
"Tam Sinh thần y! Xin ngài hãy nhận ta làm đồ đệ! Lần sau ta sẽ không làm thế nữa, ta nhất định sẽ học tập thật giỏi, cái gì ta cũng biết làm! Ta còn biết...
Dạ Tinh Húc như con gián đánh mãi không chết, không ngừng liệt kê ưu điểm của mình, khen mình đến nỗi lạc đến phương trời nào đó.
Nghe tiếng ồn ào của hắn ta, Sở Kiều Tịnh móc móc tai, vừa định nổi giận.
Thì bỗng có một giọng nói thánh thót dễ nghe như chim hoàng anh vang lên: "Sư phụ! Con đến rồi đây!"
Nghe thấy giọng nói này, ấn đường Sở Kiều Tịnh khẽ giật.
Nhìn Nhan Đóa tung tăng chạy tới, khuôn mặt xinh xắn tràn đầy mừng rỡ, Sở Kiều Tịnh lập tức cảm thấy đầu mình đau nhức.
Một người còn chưa giải quyết xong, không ngờ lại tới thêm một người nữa! "Sư phụ! Đồ nhi nhớ người nhiều lắm luôn! Người có nhớ đồ nhi không ạ?"
Nhan Đóa lập tức chạy như điên tới trước mặt Sở Kiều Tịnh, cười tủm tỉm nhìn nàng, lúm đồng tiền trên má trông càng ngọt ngào sống động.
Khóe miệng Sở Kiều Tịnh run rẩy, nặng nề thở dài một hơi.
"Nhan Đóa cô nương đừng gọi ta là sư phụ nữa, tại hạ cũng đâu có nhận ngươi làm đồ đệ."
"Ấy da! Dù sao sớm muộn gì Đóa Nhi cũng thành đồ đệ của sư phụ thôi mà, gọi trước cũng chẳng sao!" Nhan Đóa dí dỏm nháy mắt, lè lưỡi, khiến Sở Kiều Tịnh càng thêm đau
đâu.
"Lại là nha đầu nhà ngươi à! Ngày nào bổn vương cũng nhìn thấy ngươi, không ngờ ngươi lại tới giành sư phụ với bổn vương!" Khi Nhan Đóa vừa đi vào, Dạ Tinh Húc lập tức đứng dậy nhìn nàng ta bằng ánh mắt thù hằn, đặc biệt là khi nghe nàng ta gọi sư phụ, địch ý càng lớn hơn nữa.
"Nực cười! Đây đúng là câu chuyện cười hài hước nhất mà bổn cô nương từng nghe! Sư phụ ta đâu phải kẻ ngốc, sao có thể nhận một thằng ngu như ngươi chứ! Ngươi nên về Vương phủ của mình mà làm tên Vương gia vô dụng đi!" Nhan Đóa mỉa mai, dáng vẻ vênh váo tự đắc khiến Dạ Tinh Húc á khẩu không trả lời được.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất