Ánh mắt lạnh lùng của Sở Kiều Tịnh nhìn về phía Thái hậu. Mặc dù trên mặt không có bất cứ gợn sóng nào, nhưng đôi mắt lại vô hình để lộ cảm xúc khó hiểu. 

Chuyện bách độc bất xâm dĩ nhiên không thể nói rồi, Thái hậu hiện đang có thái độ thù địch với nàng, bên cạnh bà ta còn có một Tôn Nhã Tịnh khó lường. Với những nhân tố bất ổn này, nếu nàng nói ra chuyện này thì sẽ chỉ rước thêm nguy hiểm về cho mình. 

Lông mày của Sở Kiều Tịnh hơi nhíu lại một cách khó nhận ra, như nghĩ tới gì đó, nàng chậm rãi lấy một viên thuốc viên từ trong ống tay áo ra rồi giơ lên cao. 

"Viên thuốc này tên là đan Thanh Độc, có tác dụng giải hàng trăm loại độc, đương nhiên cũng có thể giải độc của Nhuyễn Cân Tán" 

Nói xong, Sở Kiều Tịnh khẽ híp mắt, lặng lẽ quan sát các cung nữ thái giám xung quanh, giọng lớn dần, càng thêm lạnh lẽo: "Ngay khi phát hiện điều bất thường, ta đã uống viên đan Thanh Độc này vào. Mặc dù Nhuyễn Cân Tán vô sắc vô vị... phát tác cực nhanh, nhưng nó cũng có một quá trình, chỉ cần kịp thời thì sẽ không trúng chiêu" 

Sở Kiều Tịnh vừa nói vừa quan sát xung quanh nơi này, nhưng nhìn qua một vòng vẫn không có cung nữ thái giám nào có biểu cảm khác thường, sự nghi ngờ trong lòng nàng đối với Thái hậu cũng biến mất. 

Nàng cứ tưởng là Thái hậu ra tay, không ngờ lại không phải. Mà cũng phải thôi, bà ta có thể ngồi lên vị trí Thái hậu, thủ đoạn sẽ không kém cỏi như thế. 

Chợt có tiếng khịt mũi vang lên trong điện, Thái hậu lại càng coi thường hơn, bà ta tin chắc rằng chuyện này do Sở Kiều Tịnh tự biên tự diễn. 

Nàng ta làm vậy là để làm cho Thần Nhi áy náy với nàng ta, để thằng bé không cưới Tịnh Nhi. 

Thái hậu nhìn Sở Kiều Tịnh chằm chằm, ánh mắt như những con dao găm sắc nhọn đâm vào trên mặt nàng. 

"Mặc dù ai gia sống trong cung nhưng lại thích nhất là những câu chuyện thú vị ngoài dân gian. Nghe nói mỗi tháng Y các chỉ bán ra ba viên đan Thanh Độc, người bán còn nói, không bán cho người giàu mà không có đức, không bán cho hoàng thân quốc thích, không bán cho người khoẻ mạnh. Ngươi thì có điều kiện nào có thể mua được đan Thanh Độc này chứ." 

Con ngươi Sở Kiều Tịnh đột nhiên co rụt lại, nàng không hề dao động, đôi mắt đen láy lộ ra vẻ điềm tĩnh và kiên định. 

"Quả thật Y các có quy định này, nhưng Tịnh Nhi cũng biết chút y thuật nên có đến đó tìm tòi học hỏi, mà tình cờ là con có quen biết Hạ Lan thần y, viên thuốc này là ông ấy tặng cho con." 

Bởi vì Sở Kiều Tịnh là Chính phi của Dạ Chí Thần, sau khi trở về Thái hậu đã chú ý đến mọi hành động của nàng hơn. Về chuyện Sở Kiều Tịnh quen biết Hạ Lan thần y, bà ta cũng biết chứ, chẳng qua vẫn luôn nghĩ mối quan hệ giữa hai người chỉ do người khác thổi phồng lên thôi. 

Một nữ tử khuê phòng mang tiếng xấu suốt mười mấy năm nay sao có thể thân với Hạ Lan thần y thế được, còn được ông ta tặng cho một thứ quý báu như vậy. 

Ai gia nghĩ nàng chỉ đang làm bộ làm tịch thôi. 

Nữ nhân này quả thật không còn thuốc chữa nữa! 

Thái hậu lại nhìn Sở Kiều Tịnh từ trên xuống dưới thêm lần nữa, trong ánh mắt coi thường ẩn chứa vẻ chán ghét: "Đúng là nói khoác mà không biết ngượng. Xưa nay Hạ Lan thần y không bị bất cứ thế lực nào quản thúc, ai gia nghĩ ngươi chỉ vin vào điểm này để bịa chuyện thôi." 

Sở Kiều Tịnh đối xử với bà ta như thế, dù tính tình có tốt đến đâu cũng không thể tiếp tục giữ bình tĩnh được nữa, hàng mi dài che đi cảm xúc trong mắt. 

Làm gì có ai sẽ lấy tính mạng của mình ra để tự biên tự diễn chứ? Vì điều gì? Vì thu hút sự chú ý của người khác ư? 

Nếu đúng thật là như thế, vậy thì có khác nào kẻ ngốc không? 

Khi ngước mắt lên, ánh mắt nàng bình tĩnh không có chút gợn sóng, tựa như vũng nước đọng, nhưng lại khiến người ta cảm thấy hít thở không thông. 

"Thái hậu giỏi nói đùa thật đấy. Con không biết có ai trình xác của những con rắn độc đó lên hay không, nhiều rắn độc như thế mà chỉ vì tự biên tự diễn, con chê mạng mình quá lớn hay sao? Hay là, chỉ khi nào tối qua Tịnh Nhi bị những con rắn độc đó cắn chết, hoặc trúng độc rồi chết, mới có thể tránh được lời chất vấn của Thái hậu?" 

Sở Kiều Tịnh nhìn thẳng vào Thái hậu bằng ánh mắt lạnh lùng, trong mắt chứa đựng sự lạnh lẽo không thể tả, nàng tiếp tục nói: "Thái hậu năm lần bảy lượt chất vấn con, phản bác con... là vì không muốn tra tìm kẻ đứng sau, hay chỉ đơn thuần là vì có ý kiến với con nên không quan tâm đến lý pháp, để mặc cho người khác làm bậy, quấy nhiễu trật cự trong cung thế?" 

Giọng Sở Kiều Tịnh càng nói càng thấp, nhưng giọng điệu lại không hề nhún nhường, bầu không khí xung quanh dường như cũng loãng dần đi. 

"Hỗn xược! Ngươi dám chất vấn ai gia à!" Thái hậu cau mày, mặt mũi tràn đầy giận dữ. 

Sở Kiều Tịnh cười khẩy, đôi mắt trong veo như chứa đựng cả dải ngân hà, tuy đang cười nhưng lại mang tới cảm giác lạnh như băng. 

"Thái hậu có thể chất vấn con, tại sao con không thể chất vấn lại Thái hậu?" 

"Ngươi..." Thái hậu nghẹn lời, bỗng chốc không biết phải nói gì. 

"Càn quấy! Còn không mau xin lỗi Hoàng tổ mẫu của con đi!" Hoàng thượng lập tức quát Sở Kiều Tịnh, mặc dù rất nghiêm khắc và không tán đồng, nhưng không hề có vẻ trách 

cú. 

Dẫu sao Hoàng thượng vẫn là một vị vua anh minh, ông ấy cũng có thể nhìn ra Thái hậu đang nhằm vào Sở Kiều Tịnh. Nhưng dù sao bà ta cũng là mẫu thân của ông, cũng không tiện nói gì! 

Thấy thế, Sở Kiều Tịnh vẫn cúi người: "Tịnh Nhi thẳng tính, mong Thái hậu đừng so đo ạ." 

Thái hậu nghe nàng nói vậy, chẳng những không có chuyển biến tốt mà còn tức giận hơn nữa. 

Thẳng tính là thế nào? Những lời nói đó chẳng phải đều là suy nghĩ trong lòng sao? 

"Thần Vương phi, người bớt nói lại đi ạ, sức khoẻ của cô tổ mẫu không được tốt, người đừng chọc giận bà ấy nữa!" Lúc này, Tôn Nhã Tịnh vừa vuốt lưng cho Thái hậu vừa khuyên can, nhưng trong mắt ngoài vẻ lo lắng cho Thái hậu thì chẳng có cảm xúc nào khác. 

Sở Kiều Tịnh bèn nhún vai, nữ nhân Tôn Nhã Tịnh này khiến nàng không thể nhìn thấu được. Nàng gả cho Dạ Chí Thần, chiếm vị trí Chính phi Thần Vương của nàng ta, những thứ này đáng lẽ thuộc về nàng ta, nàng còn có xung đột với Thái hậu nhiều lần nữa. 

Đáng lý ra Tôn Nhã Tịnh phải chán ghét, ghi hận nàng mới đúng. Nhưng lần nào gặp nàng, nàng ta cũng tỏ ra bình tĩnh thản nhiên, chẳng lẽ người này thật sự có tấm lòng của một vị Thánh Mẫu ư? 

Hoàng thượng sợ Sở Kiều Tịnh nói thêm gì đó, bèn lên tiếng: "Thôi được rồi! Việc này trẫm sẽ tra xét tường tận, cho con một câu trả lời thỏa đáng. Hôm nay còn phải đến Tàng Thư các cơ mà, con đi nhanh lên đi." 

Nghe vậy, Sở Kiều Tịnh cũng chẳng muốn tiếp tục ở lại nữa. Nàng lập tức khôi phục dáng vẻ ngoan ngoãn, khóe miệng hơi cong lên, khom lưng, làm bộ như không có gì, như thể những lời lẽ khó nghe vừa rồi đều không tồn tại, chậm rãi nói: "Tịnh Nhi cảm ơn phụ hoàng!" 

Nói rồi, Sở Kiều Tịnh lại nhìn sang Thái hậu: "Thái hậu nghỉ ngơi cho khoẻ nhé ạ, Tịnh Nhi xin cáo lui trước" 

Dứt lời, Sở Kiều Tịnh cũng mặc kệ Thái hậu có biểu cảm gì, chậm rãi rời khỏi An Khánh cung trước ánh mắt gần như muốn ăn thịt người của bà ta. 

Nhưng ngay khi nàng quay lưng lại, ở phía sau, Hoàng thượng nhìn theo bóng lưng nàng đến nỗi sững sờ. 

Giống quá, thực sự quá giống! 

eyJpdiI6Im9Yb1BoNWFyc0NnajVzKzMzTUVJTGc9PSIsInZhbHVlIjoiUE1JekFqVm5WdFp4bVBuOG92aDhHTHdHQW8yeDZDZTVybEVCa3EwS3lCT3BLeElnR0lqcUlTXC9GUVRqSTZacktGVW1KYzlGQ3VDUmNxN0hXZEpcL1NXMlhRaVFNelErbk1xdE9mdEhnVVhaTnVFNmdVVHA5VHV2dmVTMW9WaFlRZDdRKzU2N1hKWGQ0cTdWZmM2ZWlDNTlESVBNRjlRSmcwRjVZZktKSk9nZ0JaTmR3N0RcL2ZNd1Bkc1J0UjdwM0VRTHBoQXZvbVI0QlBTUTRBZWY0U25PdFlGXC9RZlpSTVUxb0g1em5FQjZFQWFoY1FGakpraWRjM0NIbFZ2KzErU0NROW1hUllCQ0h0TFZ2a0xwTWxiVFRnPT0iLCJtYWMiOiIzNTFjNjM5MmEzNjBmYzA0YTM2MTU2ZTdlMzA5MmQ4MjU2NmM5OGRiNWNmZThkOTBlZDg3NjdmNTVkY2Q3MGE2In0=
eyJpdiI6IktiRGF3U3NzUGJiMzlKR283TUJCWHc9PSIsInZhbHVlIjoiUzI4dGhvOVBvY1RcL21oanEweE5tb3J6RnFqYnN1QVwvdmpqOGJmaTAwbkVWOHFOaXNzXC9cL0tDVGVJeEFicUlmd2VDYkJ1eUt0clwvMEJQZHBUM3JvWTQ2cXBxcnNtdVQzTmgwenlPanlqNzFGc1VYRG56ang0UG5MOHgxTkFHN1krWE5xTGp3Nnc0ZWFRelVxQ2ZiOTFiWUZXeWlodnhsd3VjaDZERTNcL3lyTktHcFRTYmJFTGU4d1k4TXRPOW9iYzUyMllEbDI3ZWdjdDVBVHJFT3U2OUw4SVRvK3NrMVhIdHZwME56WGx3Qit4UDQ1SzBJREdXWFNUZVlRZ0xXMklGTm5wOWtBeFljYnc5UGZYbTJwV1RZSEZ5SnFHOVIySVlzSVV4aGlyQThKZ3p3eHN4WHp4em5nYzB5eVZ3S2tSOWUzcjFzalNhVE41dnJtdFJGWFJqT3JUSERuMEY0TTI3U1NKUXI4ck1UeDFFdURKcE5CZkRPOWZ2RHlNTENSckNxZkdoaUhPMjZIUm5VdWV1ZDFHVVdzOVpGbElwMDJGWXhTeENBU2VYVlpjNTBuRlFQWXEzNGZ6U0dDMk9cL1d4eFlpV0wzMlwvNFZ3MktSUXl5MEcyNFBWQlMyOVlrOVRVSFhLeVYyaTRRM2NYWT0iLCJtYWMiOiI1MTU1ZWUzOWJiMzM0NDQxYjJlYmNiZGQyY2U1NTA0YjY4NmM1NGM5ZDY1MDdjZGVjOTdhYTU1NDIzYTQyZDgwIn0=

Nghĩ vậy, Hoàng thượng chìm vào hồi ức, trong đôi mắt dâng lên sự thương tiếc và thương cảm, rất lâu sau vẫn không thể tiêu tán.

Advertisement
x