Sở Kiều Tịnh nhanh chóng đi đến viện của mình, mấy người Dư Đông đang ngồi vây quanh trong viện, nghe thấy tiếng động thì nhìn qua. 

Nhìn tóc tại Sở Kiều Tịnh hơi rối, lúc này mặt cũng ửng đỏ vì đi quá vội, mọi người nhìn thấy cảnh này đều mờ mịt. 

Mai Anh bưng một đĩa điểm tâm bước ra, vừa thấy Sở Kiều Tịnh thở hổn hển thì lập tức lại gần đỡ nàng. 

"Vương phi, uống đi ạ." Mai Anh vội vàng rót nước cho Sở Kiều Tịnh, lo lắng nhìn nàng. 

"Chủ nhân, đã xảy ra chuyện gì rồi sao?" Ánh mắt Dư Đông nghiêm túc, nheo mắt lại một cách nguy hiểm. 

Sở Kiều Tịnh nhận lấy ly trà uống cạn một hơi. Sau khi thở hắt ra vài hơi, nàng nghiêm mặt lại, ánh mắt phức tạp, trong mắt thoáng qua vẻ nham hiểm. 

"Dư Đông, ngày mai ngươi đi kiểm tra số lượng Nhuyễn Cân Tán đã bán, sau đó lập danh sách những người đã mua rồi đưa cho ta." 

Dư Đông không hỏi nguyên nhân mà chỉ gật đầu: "Vâng, thưa chủ nhân" 

Chẳng biết từ khi nào, vầng trăng tròn lại ẩn mình ra sau những đám mây, màn đêm kỳ bí lạ thường. 

Ngày hôm sau, vì chuyện đàn rắn, Sở Kiều Tịnh đi thẳng đến Dưỡng Tâm điện gặp Hoàng thượng. 

Sau khi đến nơi, Trần công công ở bên ngoài Dưỡng Tâm điện thấy là Sở Kiều Tịnh, bèn khom lưng hành lễ: "Thần Vương phi.” 

"Trần công công, ta muốn tìm Hoàng thượng, phiền ông vào trong thông báo một tiếng." Sở Kiều Tịnh lễ phép gật đầu. 

Nghe vậy, Trần công công tỏ vẻ hiểu rõ, ông ta cười đáp: "Hoàng thượng tới An Khánh cung dùng bữa với Thái hậu rồi, cũng đã dặn lão nô ở đây đợi Thần Vương phi. "Đợi ta?" Sở Kiều Tịnh khó hiểu nghiêng đầu, tỏ vẻ nghi hoặc. 

Trần công công thừa nhận gật đầu, cười bảo: "Đúng vậy, Hoàng thượng đã biết chuyện ở Tàng Thư các tối qua nên đã lệnh cho nô tài đợi người." 

Nói xong, Sở Kiều Tịnh và Trần công công cùng đi đến An Khánh cung. 

Dưới ánh mặt trời, mái ngói lưu ly màu vàng nặng nề xếp chồng trên đỉnh điện, trông vô cùng xa hoa và hoành tráng. 

Cua qua vài chỗ rẽ, hai người rất nhanh đã tới bên ngoài An Khánh cung. 

"Thần Vương phi, đến rồi ạ." Giọng nói của Trần công công khiến Sở Kiều Tịnh định thần lại. 

Nàng nhếch môi nở nụ cười đúng mực, khẽ gật đầu, cảm ơn ông ta rồi nhã nhặn đi vào trong. 

Hoàng thượng, Thái hậu và Tôn Nhã Tịnh đã ăn cơm xong, không biết đang trò chuyện gì đó. 

Thấy Sở Kiều Tịnh đi vào, họ lập tức im lặng. 

"Tham kiến phụ hoàng, Thái hậu." Sở Kiều Tịnh hơi cúi người, cực kì lễ phép. 

"Tịnh nha đầu đến rồi à, mau lại đây ngồi đi!" 

Hoàng thượng nhìn xuống Sở Kiều Tịnh, gương mặt cười tươi tắn đan xen đôi chút cưng chiều của người trưởng bối dành cho vãn bối. 

"Hoàng thượng, hôm nay Tịnh Nhi tới đây là có chuyện bẩm báo!" Vì ở trong cung của Thái hậu, Sở Kiều Tịnh không muốn ở lâu, bèn đi thẳng vào vấn đề. 

Sau đó nàng kể lại chuyện đã xảy ra vào tối hôm qua. 

Ban đầu Hoàng thượng không để ý lắm, dần dần sắc mặt ông ấy trở nên nghiêm túc, lưng cũng thẳng thớm. 

Còn Thái hậu ngồi bên cạnh lại không có chút hứng thú nào với chuyện này, chỉ cho rằng Sở Kiều Tịnh đang tự biên tự diễn. 

"Trẫm cũng đã nghe nói về chuyện này, không ngờ quá trình đúng thật y như thế." Sau khi nghe Sở Kiều Tịnh kể xong, Hoàng thượng nghiêm mặt hỏi: "Ý con là... chuyện này do người khác làm? Cố tình muốn hại con?" 

"Phải ạ!" Sở Kiều Tịnh khế hé môi son, nói thẳng: "Chắc chắn hôm qua có ai đó đưa chậu hoa Kim Ngân kia tới, lúc ấy Tịnh Nhi không để ý nên mới bị mắc bẫy!" 

Nghe vậy, Hoàng thượng và Thái hậu đều không nói gì, Tôn Nhã Tịnh ở kế bên lại hít sâu một hơi, nhìn Sở Kiều Tịnh với vẻ mặt đầy sợ hãi và lo lắng. 

"Không ngờ trong Tàng Thư các lại có thể xảy ra chuyện như vậy, may mà Thần Vương phi không bị thương. Có điều Thần Vương phi quả thật không giống nữ tử bình thường chút nào. Nếu đổi thành người khác, chắc họ đã nằm xụi lơ ra đất, sốt cao hôn mê rồi." 

Sở Kiều Tịnh ngờ vực nhìn về phía Tôn Nhã Tịnh, trong mắt có ý dò xét, nhưng nhìn một lúc vẫn không nhìn ra nàng ta có cảm xúc gì. Trông nàng ta cứ như đang nói lời thật lòng, vẻ lo lắng và kinh ngạc ấy cũng không giống giả vờ. 

Điều này càng khiến cho Sở Kiều Tịnh nhất thời không thể nhìn thấu nữ tử trước mặt này. 

Nếu đã không nhìn thấu, Sở Kiều Tịnh cũng dứt khoát không nhìn nữa, trên khoé miệng là nụ cười lễ độ, chậm rãi đáp lời: "Về lời này của Tôn cô nương, ta chỉ biết một chút dược lý, vậy nên cũng không sợ hãi những thứ có thể dùng làm thuốc này. Ứng phó cũng tự nhiên dễ dàng hơn." 

Hoàng thượng không để ý tới đoạn đối thoại giữa hai người, tập trung suy nghĩ những chuyện này, bèn hỏi: "Tại sao con lại khẳng định chậu hoa Kim Ngân đó là bằng chứng đến thế? Biết đâu là do tên thái giám nào đó trưng nhầm hoa thì sao." 

"Trưng nhầm hoa? Thế thì trùng hợp quá, dù sao hôm trước con vẫn chưa thấy chậu hoa này, hôm qua vừa được đặt lên bàn, đến tối đã có đàn rắn tới tấn công." Sở Kiều Tịnh nghiêm mặt nói tiếp: "Còn nữa, nếu nói trưng nhầm hoa là trùng hợp, vậy thì tại sao tất cả thị vệ canh gác Tàng Thư các nghiêm ngặt suốt cả ngày lại đi đâu hết ngay trong đêm đó? Ngay cả tuần tra cũng chẳng có ai?" 

"Về chuyện thị vệ, chắc Thần Vương phi đã hiểu lầm rồi" Nghe tới đây, Tôn Nhã Tịnh lập tức lên tiếng, trên khuôn mặt thanh tú là nụ cười đúng mực, không quá xa cách nhưng cũng rất thân thiện. Thấy Sở Kiều Tịnh nghi hoặc nhìn mình, nàng ta tiếp tục giải thích: "Tối qua cung điện của Tình phi xảy ra hoả hoạn, Tàng Thư các ở gần nơi đó nhất nên thị vệ đều cuống cuồng đi cứu hoả, không có thời gian canh gác Tàng Thư các, có lẽ cũng vì thế mà Thần Vương phi mới không tìm được ai đấy." 

Cung điện của Tình phi bị cháy? Thế thì càng trùng hợp hơn nữa, Tình phi sinh hạ Hoàng tử, đang được sủng ái hết mực, về mảng canh gác đương nhiên cũng được tăng thêm nhân lực, như thế mà cũng có thể xảy ra hoả hoạn cho được! Chắc đây cũng là một phần trong kế hoạch chứ gì! 

"Đúng là như thế!" Hoàng thượng ngồi dựa trên ghế thái sư gật đầu. 

Sở Kiều Tịnh nhíu mày, ánh mắt lại bình tĩnh như nước, môi anh đào hé mở: "Hỏa hoạn là đột ngột phát sinh, những thị vệ kia vội vàng chạy đi mà vẫn còn tâm trạng khoá cửa à? Là quá có trách nhiệm hay là quá tắc trách đây?" 

Mặt Sở Kiều Tịnh không có cảm xúc gì nhưng lại khiến người ta cảm nhận được một khí chất không thể coi thường trôi nổi quanh người nàng. 

Hàm ý của nàng là thị vệ làm tròn trách nhiệm, sợ Tàng Thư các mất đồ nên mới khoá cửa rồi đi cứu hỏa, còn tắc trách là bên kia xảy ra hỏa hoạn mà họ vẫn không màng đến sự an toàn của Tình phi, lãng phí thời gian đi khoá cửa! 

Mà những người ở đây đều không phải kẻ ngốc, đương nhiên hiểu ý của Sở Kiều Tịnh, qua một hồi lâu vẫn không nói nên lời. 

Thái hậu nhìn dáng vẻ không coi ai ra gì của Sở Kiều Tịnh, nhíu mày tỏ vẻ bất mãn, lạnh nhạt nhìn lướt qua người nàng. 

eyJpdiI6ImN0Vlo1b1lFZlwvRm5zd0p1Q2pFQlwvdz09IiwidmFsdWUiOiJ6M2FLWVVcL0IyazE0QWFta3drNWVpXC9tMWtcL3FLSzV3RFJcL2FzbmVWbTMzckFPenVjdmlsNjNzNkZ1Rit1aTZTWU9DOVg2ZmZRTzJ5Z0RxK3J2d1wvTXBcL1FjWW96cnVUTWpLZTNTUjZGSWpHVE94bUU0djN2aXlrYXlCTGZpRXZwRDN3Z2Z4d3hRVWcyYmpybDBRZUlPRnJYSHV2bHpGSHNTXC9xSkN1U0JFS1JRRXdBbHlhaUMrUFVoQWpHRnBOQmRSbHBQTnM2QXJhVUphNEZyU3NKQVA5OVVhWGo2ZGZMY25zSk9wVUFxNkxSWWxKa0lGRFhYUHA2SnlIcEwycEdzY1lxUkNBUTRnY1o5U3hEcUlLcWJORDBMVHpwK2N4ajR6Tjk5cmNBVlVDS2pmT1lCSEpLZytcL0N5WE1oMTBXVmhONkFMMkJQaFlkZG5hZEZ1ZWRoeW03ZHFcLzNKQm82amhEMThQcFBGdFwvTVNadkZlVzBKTWNBcFZ4Z2E2c2RXUU1qbkt5SHZyOUJFcDBXNFV0V0lVdUxDNjE2VmtRZDV3bGNpVTVtVXQxNFV3TT0iLCJtYWMiOiI1NGM3NTM4MmJmOTEyZjA1MjYyMTNhOThlZjZmZGYwNjczZDg2MTljNGU4Mzk0ZDM2NmZiNjc3YWFhN2Q4NTBlIn0=
eyJpdiI6InZiUEwrcHZBRkNjUCtKcUxOaDlnUGc9PSIsInZhbHVlIjoiaGlLQUtmQ0lHVW9BblhaVjAwTG5pbCtjVHNSN3pkdnc2bEUzY2hJejdZSE0wamVGVXpVMFMyVCtcLyt3aHQ1U2x3ZXpXSHRkN2RGVytSazlPY1duK2psTGFDN1l3TCtcL29XTHh0T0RQbGdpVTByWWRFT011SSt2WDdPTkZMVkVId2lrSk5MWGpURjNrajNqYStNbXYrbUcwdFNjcjl6UEtyTFRpSVdVbVdhUmtiTkt1cGt0U3NMaEtvR2lCYUxxN1ZITUJ6MW02VkVzMWZYXC83ZHZxZzhPR3hJZ25WbXlIZDBlTjFWXC9DSkNNSXNVVUNPWnNtM2NKQ2dNTjhRMURmM2NuVVArdGtvVTZsTUdWdVp4Ylp2b21wTHVmMzZEZDVuKzgxcTg3K2RQUWJrazREVFppSVdvUHl5MG9YeUtFRHF6YitwXC9tOEs3aE1hSktBR1hlMFRqMEVicFlTT1BkXC93YkVqMGtUOEFmMVJzNXVmVCtDWlBhOUdjb0JuRlVTNEdmMExpSHBEMWorUHdOOUFWTTZmUWZTa1ZGXC9zdkIyeVwvclVGT3hYcmh3S0pzUXNaVTdLNlpXcmpYQkl0eFptNmY0dkJ3NHJFczNyanc5Q3dGalE1TGI2TG5UNUxSMXplRXAycm5yd3ZXenNvQUxpOVk1UjllWkltRXUrMkozNVZjbmczM3Q4RlRmVmVMdE5TaXRhaWRMb05QS3V4SXRGdzBlZzgzcnkwZFUxdW1US2JKcW9rbUU1Uk9PK3JSVERpVGpYVCtOaGllRVowcmZcL0kyWWZhbjZpaEEwRm5kZmF5NlJDdVZzekZuVjVlazJ4Ulp6YVR1R0YwNjQ3THpYbngyK3BRdFwvZDJvYis1cU9LN0dRWE5YdFlpck5iVmZWQ1lvclwvT1kyenU3TlhsZlR1Y1JReTNIcGJISGkyR05qV21TdDVmMk0yYW1FZ1QrRDY5WlpsR2UydjJkUDU0R1hQdEdyYlcwaUV0R2lsWjlObXI0NE81ckp5bEUzR0ZyMExvM1B3c25NKzJhdmozNnNNckJFYVFuR3ZLNlBVdzl6NUNrYllIQ3doaktISVl3Q0crR1hUUnFqYlp5V2k5a21cL1wvZ24iLCJtYWMiOiI0MTQ0OWMwMzRhNWE4OTU0ZWVkN2IzMDhkN2Q4MGM1ZWQ4ZjYyNjFkNWExN2NiMjZhNjk2NDE2ODAxOTg3ZWM5In0=

Lời này của Thái hậu có thể nói là thẳng thừng, thái độ chất vấn thể hiện rõ ràng, không nể mặt chút nào.

Advertisement
x