Dạ Chí Thần nhìn đàn rắn độc bò đầy dưới đất, trái tim vô thức thắt lại, ánh mắt lo lắng, sợ Sở Kiều Tịnh bị thương.
Thấy nàng đứng một bên nghiêm túc ứng phó, trên trán đã thấm đẫm mồ hôi.
"Có chuyện gì thế?" Dạ Chí Thần khẽ hé đôi môi mỏng, lạnh giọng hỏi.
"Lúc ta đi ra ngoài thì cửa bị khoá, sau đó rắn độc lũ lượt kéo tới. Ngươi cẩn thận một chút!" Sở Kiều Tịnh giải thích sơ lược, không quên nhắc nhở hắn.
Rắn độc sẽ không để ý tới suy nghĩ của hai người, vì Dạ Chí Thần làm phát ra tiếng động quá lớn nên đàn rắn độc bị kinh động, chia nhau ra lao về phía hai người.
Nhưng vào lúc này, một sự cố đã xảy ra.
Không hiểu sao Dạ Chí Thần lại cảm thấy toàn thân vô lực, giơ tay lên cũng vô cùng khó khăn, phải dựa cả vào ý chí để canh chừng.
Hai người không biết có người đã rải Nhuyễn Cân Tán vào không khí ở nơi này, nó vô sắc vô vị, Sở Kiều Tịnh bách độc bất xâm nên không có bất cứ cảm giác gì, nhưng người khác lại không chịu được.
Nhận thấy người ở ngoài có điều khác thường, Sở Kiều Tịnh vừa đối phó với rắn độc, vừa cầm cổ tay Dạ Chí Thần tiến hành bắt mạch.
Sau khi giẫm chết một con rắn độc, đàn rắn dần ổn định lại, con nào con nấy cũng lè lưỡi, nhìn chằm chằm hai người bằng ánh mắt lạnh băng.
Nhân lúc này, Sở Kiều Tịnh vội vàng kiểm tra, sau khi phát hiện là Nhuyễn Cân Tán mà mình điều chế, nàng lập tức thở phào một hơi.
Sở Kiều Tịnh nhanh chóng lấy thuốc giải trong tay áo ra, vội vã cho Dạ Chí Thần uống vào.
"Trong không khí có Nhuyễn Cân Tán, đây là thuốc giải."
Sợ Dạ Chí Thần nghi ngờ nàng rồi không uống, Sở Kiều Tịnh bèn giải thích.
Nàng vừa nói được nửa câu, Dạ Chí Thần đã uống vào ngay, không nói thêm gì hết.
Điều này khiến Sở Kiều Tịnh hơi ngạc nhiên.
Khúc nhạc dạo ngắn thoáng vụt qua, Sở Kiều Tịnh nhìn đàn rắn, chúng không hề có dấu hiệu giảm bớt.
Cứ theo đà này, thể lực của nàng nhất định sẽ cạn kiệt trước khi thoát được ra ngoài. Còn Dạ Chí Thần, tuy hắn đã được uống thuốc giải nhưng tạm thời không thể vận nội lực, tiếp tục giằng co thì chỉ sợ họ sẽ bị thương.
Nếu như rời đi...
Sở Kiều Tịnh nhìn lướt qua kệ sách trong phòng, nếu hai người họ cứ thế mà đi luôn, e rằng những cuốn sách này cũng sẽ bị bọn rắn cắn phá.
Điều này khiến Sở Kiều Tịnh hơi rầu rĩ.
Rắn sẽ không vô duyên vô cớ tập trung vào một chỗ, chắc chắn là có thứ gì đó làm mồi nhử đã thu hút đàn rắn.
Nàng lặng lẽ quan sát bốn phía, bỗng nhiên, mắt nàng nhìn chằm chằm vào một chỗ nào đó.
Hoa Kim Ngân
Chậu hoa Kim Ngân này được đưa tới vào hôm nay, nó là thứ yêu thích của rắn độc.
Tìm được điểm đột phá, Sở Kiều Tịnh mừng rỡ, dứt khoát ôm lấy chậu hoa Kim Ngân, sau đó lao ra khỏi Tàng Thư các như bóng ma, đàn rắn đuổi theo nàng sát sao.
Nàng dụ đàn rắn tới bên hồ rồi ném chậu hoa Kim Ngân đi, đàn rắn bị mất phương hướng, chốc lát đã tự động giải tán.
Vừa quay lại Tàng Thư các đã nhìn thấy Dạ Chí Thần đứng ngoài cửa đợi nàng.
Không đợi Sở Kiều Tịnh lên tiếng, Dạ Chí Thần đã bước tới vài bước, giấu đi vẻ lo lắng vào sâu trong đáy mắt, kiểm tra toàn thân Sở Kiều Tịnh xem nàng có bị cắn hay không.
Mới đầu Sở Kiều Tịnh hơi mờ mịt trước hành động của hắn, nhưng rất nhanh đã hiểu hắn đang lo lắng cho nàng.
Lúc kiểm tra, bàn tay lành lạnh của Dạ Chí Thần vô tình chạm vào tai Sở Kiều Tịnh, một cảm giác tê dại như bị điện giật truyền vào trong cơ thể.
Nàng thấy không quen cho lắm, đột nhiên giơ tay lên hất tay Dạ Chí Thần ra.
Bầu không khí bất chợt trở nên yên lặng.
Sở Kiều Tịnh hơi xấu hổ cười cười, xua tay bảo: "Ta không sao, ngươi đừng lo lắng"
Trong tay đột nhiên trống rỗng, Dạ Chí Thần ngẩn ngơ trong giây lát.
Không ai biết rằng khi thấy Sở Kiều Tịnh một thân một mình dụ đàn rắn đi, trái tim hắn đã thắt lại thật chặt.
Nếu không có hành động gì hết thì sao có thể là nàng.
Vẻ lo lắng tột độ ẩn giấu ở sâu trong đáy mắt nàng vô cùng sống động.
Sở Kiều Tịnh ngờ vực nhìn Dạ Chí Thần đứng bất động, bèn than thầm trong lòng, người này bị sao thế? Đừng nói lúc nàng rời đi, hắn đã bị rắn cắn đấy nhé!
Nhìn khuôn mặt trắng bệch và vầng trán đẫm mồ hôi của Dạ Chí Thần, Sở Kiều Tịnh lập tức khẳng định ý nghĩ của mình, nàng vội vàng kiểm tra xem trên người hắn có vết thương hay không.
Dạ Chí Thần giữ lại bàn tay sờ lung tung của nàng, nhìn nàng thật chăm chú.
"Nàng làm gì vậy?" Trong giọng nói lạnh lùng xen lẫn một chút xấu hổ.
"Ta tưởng ngươi bị rắn độc cắn, vì sốt ruột nên mới... Này, ngươi đừng hiểu lầm đó nha!"
Dạ Chí Thần thả tay nàng ra, khẽ mím môi mỏng, vẻ rét lạnh trong mắt đã phai đi phần nào, luồng dịu dàng tràn ra.
"Ta không bị cắn."
Dưới ánh trăng đẹp đẽ, một cơn gió mát lạnh lướt qua thổi tung mái tóc của hai người.
Được ánh trăng mờ ảo chiếu rọi, hai người nhìn vào mắt nhau, tâm linh va chạm với nhau giữa không trung, bầu không khí chợt trở nên mập mờ.
Tình ý dâng trào, Dạ Chí Thần tiến lên một bước, chậm rãi cúi đầu xuống như bị bỏ bùa mê thuốc lá.
Còn Sở Kiều Tịnh thì đứng ngây ra tại chỗ, đôi mắt phượng mở to nhìn chằm chằm vào Dạ Chí Thần.
Đang trong bầu không khí tốt đẹp, chợt có một cơn gió lạnh thổi qua, lại thêm Sở Kiều Tịnh ăn mặc phong phanh, không nhịn được mà rùng mình.
"Hắt xì!"
Nàng bất ngờ hắt xì một cái, Dạ Chí Thần không kịp đề phòng bị dính nước bọt của người nào đó.
"Xin lỗi!" Sở Kiều Tịnh hít hít mũi, thấy Dạ Chí Thần khôi phục dáng vẻ lạnh lùng, đôi mắt đen láy đầy rét lạnh, nàng vội vàng nói xin lỗi.
Sau đó nhanh chóng lấy khăn đưa cho Dạ Chí Thần, nhìn hắn với vẻ vô cùng áy náy.
"Xin lỗi nhé! Ngươi... lau đi?"
Dạ Chí Thần nhìn chiếc khăn trong tay Sở Kiều Tịnh, chậm rãi cầm lấy lau qua loa. Nhìn bàn tay muốn lấy lại khăn của nàng, hắn làm như không nhìn thấy mà cất khăn đi.
"Ban đêm trời lạnh, đừng để bị nhiễm phong hàn, đi thôi." Giọng nói lạnh nhạt phát ra từ trong miệng hắn.
Nói xong, Dạ Chí Thần xụ mặt đi trước một bước, hành động này khiến Sở Kiều Tịnh không thể hiểu được.
Trên đường đi, Sở Kiều Tịnh bắt đầu suy ngẫm lại những gì đã xảy ra vào ngày hôm nay.
Thuốc lẫn trong không khí ở Tàng Thư các rõ ràng được chuẩn bị riêng cho nàng, ngay cả đàn rắn cũng vậy.
Nhằm vào một cách trắng trợn!
Ánh trăng lờ mờ chiếu trên mặt Sở Kiều Tịnh, tạo thành một sự giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, sườn mặt ẩn trong bóng tối trông rất ma mị. "Hoàng hậu ư? Hay là Thái hậu?"
Giọng nói hơi khàn như đến từ địa ngục, Sở Kiều Tịnh lẩm bẩm.
Nghĩ nhiều như thế cũng vô dụng thôi, Sở Kiều Tịnh nghĩ thầm, nàng định bắt đầu điều tra từ Nhuyễn Cân Tán.
Dù sao thì kể từ khi nàng điều chế ra loại thuốc này, trên đời này cũng chỉ có Y các mới bán nó, mỗi lần đều bán với số lượng cực kì ít.
Hơn nữa còn có ghi chép, nhờ vậy việc tìm ra kẻ đứng sau sẽ đơn giản hơn nhiều.
Sở Kiều Tịnh từ từ nhắm mắt lại, thả lỏng mí mắt đang không ngừng co giật vì căng thẳng cao độ.
Dạ Chí Thần ngồi thẳng lưng chợp mắt nghỉ ngơi, hắn nghe thấy Sở Kiều Tịnh lầu bầu gì đó nhưng lại không biết nàng đang nói gì.
Xe ngựa chạy chầm chậm trên con đường không một bóng người, vô cùng yên tĩnh.
Một lát sau, xe ngựa dừng lại.
Sở Kiều Tịnh xuống xe trước, nàng muốn giao chuyện này cho Dư Đông xử lý, hoàn toàn chẳng quan tâm đến Dạ Chí Thần ở đằng sau muốn giữ nàng lại.
Bàn tay Dạ Chí Thần khựng lại giữa không trung, bất đắc dĩ nhìn theo bóng dáng Sở Kiều Tịnh đi như bay.
"Vâng!"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất