Nghe thấy lời Thái hậu, đôi mắt phượng của Sở Kiều Tịnh lập tức trở nên lạnh lẽo, nhìn thẳng vào bà ta không chút sợ hãi, sau đó giọng nói lạnh tanh phát ra từ trong miệng nàng. 

"Nếu người có bất mãn gì với con thì cứ nói thẳng với phụ hoàng, bảo ông ấy hạ chỉ phế bỏ chức vị Thần Vương phi của con. Với lại người cũng có thể gọi Thần Vương đến, bảo chàng ấy từ hôn với con cũng được mà! Dẫu sao chỉ cần phụ hoàng và phu quân con đồng ý, hai chúng con ly hôn cũng chẳng sao cả! Người mà Thái hậu cần tìm bây giờ không phải con, mà là phụ hoàng và Dạ Chí Thần!" 

"Hỗn xược!" Thái hậu nhìn Sở Kiều Tịnh chằm chằm, tức giận đến mức toàn thân run rẩy, ôm ngực thở hổn hển. 

"Cô tổ mẫu, xin người bớt giận, đừng để tức giận ảnh hưởng tới sức khoẻ, Tịnh Nhi không muốn gả cho ai cả! Tịnh Nhi chỉ muốn bầu bạn bên cạnh Hoàng tổ mẫu người thôi ạ!" Tôn Nhã Tịnh lập tức vuốt lưng Thái hậu để giúp bà ta thuận khí, lo lắng trấn an cảm xúc của bà ta. 

"Cô tổ mẫu, Thần Vương phi không cố ý làm người tức giận đâu ạ. Nàng ấy yêu Thần Vương quá nên nóng vội, nhất thời nói sai, người đừng giận nha. Tất cả là lỗi của Tịnh Nhi, nếu người tức giận thành bệnh thì Tịnh Nhi biết làm sao bây giờ?" 

Tôn Nhã Tịnh nói với vẻ yêu quý vô bờ bến khiến Sở Kiều Tịnh không thể không nhìn nàng ta bằng con mắt khác. 

Vừa thấy dáng vẻ lo lắng bất lực của Tôn Nhã Tịnh, Thái hậu lập tức đau lòng, trở tay nắm lấy tay nàng ta: "Đứa bé ngoan, cô tổ mẫu không sao" 

"Cô tổ mẫu, lần sau người không được vì chuyện của Tịnh Nhi mà tức giận như thế nữa đâu nhé. Tịnh Nhi muốn ở bên người mãi mãi." 

"Đứa nhỏ này! Nói mấy lời ngu ngốc gì thế, làm gì có cô nương nào đến tuổi mà không lấy chồng chứ!" 

Nhìn hai người ngươi một lời ta một câu, trình diễn tiết mục bà cháu thương nhau, Sở Kiều Tịnh thấy không còn thú vị nữa, bèn lên tiếng. "Tịnh Nhi chọc Thái hậu giận rồi, không quấy rầy tâm trạng của Thái hậu nữa. Thái hậu nghỉ ngơi cho khỏe đi ạ, Tịnh Nhi xin cáo lui." 

Nói xong, Sở Kiều Tịnh rời khỏi phòng trước ánh mắt vừa tức vừa hận của Thái hậu, đi thẳng tới Tàng Thư các. 

Vẫn như những ngày trước vào Tàng Thư các, Sở Kiều Tịnh bâng quơ gật đầu, dạo bước đi tới vị trí cũ, ngón tay thon dài rút sách ra, sau đó nàng ngồi xuống đất không chút do dự, bắt đầu tập trung đọc sách. 

Thời gian trôi qua từng chút một, chẳng mấy chốc màn đêm đã buông xuống. 

Sở Kiều Tịnh lắc cần cổ cứng đơ, uể oải vươn vai duỗi lưng. 

Một ngày đã kết thúc, vẫn chưa có manh mối của cổ trùng, cứ tiếp tục thế này thì không biết bao giờ mới xong. 

Nàng lặng lẽ thở dài trong lòng, đứng dậy phủi bụi trên người, chậm rãi cất sách về chỗ cũ. 

Hình như ngoài trời cũng đã tối rồi, Sở Kiều Tịnh định đi về phủ. 

Nào ngờ khi kéo cửa gỗ, không biết ai lại khoá cửa mất. 

Sở Kiều Tịnh ngây người, gõ cửa la lên: "Có ai không? Ngoài đó có ai không?" 

Hô hoán khoảng mấy phút cũng không có ai trả lời, Sở Kiều Tịnh hơi nghi hoặc. 

Tàng Thư các này là nơi rất quan trọng, bình thường luôn có thị vệ canh gác và tuần tra, sợ xảy ra hoả hoạn, tại sao hôm nay... 

Chẳng lẽ vì hôm nay nàng đọc sách ở tận trong cùng, binh lính tuần tra tưởng không có ai nên mới khoá cửa. 

Vậy thì lúc nàng hô hoán, người ở bên ngoài phải nghe thấy từ lâu rồi mới đúng chứ. Điều này khiến trong lòng Sở Kiều Tịnh dâng lên một chút lo lắng. 

Nàng lại nhìn cánh cửa đóng chặt, cảm thấy hơi nhụt chí, cửa mở không ra, đã không ra ngoài được thì chỉ có thể ở lại đây chờ người khác tới thôi. 

Trong đầu lập tức hiện ra bóng dáng của Dạ Chí Thần, nàng nghĩ, nếu hắn phát hiện nàng chưa về phủ, không biết hắn có tới tìm nàng hay không. 

Khi Sở Kiều Tịnh để mặc cho số phận thì chợt có một tiếng "xì xì" nhỏ xíu truyền vào trong tai nàng. 

Nhìn về phía phát ra âm thanh, không có gì cả. 

Tại Sở Kiều Tịnh rất thính, chưa bao giờ nghe nhầm. 

Bỗng nhiên nàng giật mình, nhạy bén phát hiện một con rắn nhỏ dài đang bò lại gần mình, sau đó càng ngày càng nhiều. 

Nhờ ánh sáng của ngọn nến, Sở Kiều Tịnh lập tức nổi da gà, rắn độc? Hơn nữa còn không phải một loại. Nhưng nàng có thể khẳng định rằng, mặc dù những con rắn này có kịch 

độc thì chúng cũng không thể nào xuất hiện đồng thời ở nơi có người, chủ động tấn công người thế này được. Sao tự nhiên bọn chúng lại xuất hiện ở đây? 

Khi Sở Kiều Tịnh nhìn chằm chằm vào chúng, đôi mắt đỏ rực của bọn rắn cũng đang nhìn nàng chòng chọc như đang chờ đợi cơ hội nào đó. Chỉ cần nàng cử động, chúng sẽ há cái miệng đỏ tươi và tấn công ngay. 

Mặc dù Sở Kiều Tịnh có không gian hỗ trợ, cơ thể đã bách độc bất xâm từ lâu, nhưng bị nhiều rắn như vậy cắn cũng sẽ đau đến chết, không chừng chúng còn cắn xé toang nàng ra. 

Nghĩ đến cảm giác đau đớn ấy, Sở Kiều Tịnh càng cảnh giác hơn. 

Hai phe giằng co với nhau lúc nào cũng sẽ có bên mất kiên nhẫn trước. 

Một con rắn hổ mang có đầu hình bầu dục, sau cổ có hình mắt kính trắng, lớp da màu nâu đen, nó đột nhiên dựng thẳng lên. 

Viền mắt trên lưng nó cực kỳ rõ ràng, nó há cái miệng to như chậu máu, lè lưỡi đỏ tươi, còn phát ra tiếng "xì xì". 

Bỗng nhiên, rắn mắc kính bò về phía Sở Kiều Tịnh với tốc độ cực nhanh, vừa tới trước mặt nàng đã bật nhảy lên. 

Sở Kiều Tịnh tập trung quan sát nó, vẻ cảnh giác và nghiêm túc trên mặt nhiều hơn vài phần. Khi rắn hổ mang phóng lên tới độ cao ngang mặt, nàng nhanh tay nắm lấy cổ nó. 

Rắn mắc kính cũng không phải loại dễ chọc, nó ngẩng đầu, con ngươi đen tuyền tròn vo nhìn chòng chọc vào Sở Kiều Tịnh. 

Trong mắt nó tràn đầy lạnh lẽo khiến người ta phải rùng mình. 

Sở Kiều Tịnh còn chẳng nhíu mày lấy một cái, nhanh chóng giữ chặt phần bảy tấc của con rắn, sau khi lấy túi mật của nó ra thì ném nó sang một bên, cẩn thận đối phó với những con rắn độc còn lại. 

Cùng lúc đó, ở ngoài thành cung, Dạ Chí Thần vẫn đang đợi Sở Kiều Tịnh. 

Đêm xuống, vắng vẻ im ắng, ánh trăng mờ ảo chiếu rọi xuống tựa như một tấm lụa mỏng. 

Vầng trăng tròn lẳng lặng treo lơ lửng trên bầu trời, hình dáng nó dần mơ hồ cho đến khi không còn thấy gì nữa, khắp nơi quay trở về với bóng tối. 

Không hiểu sao trong lòng Dạ Chí Thần lại dâng lên chút lo âu. 

Hắn đã ở đây chờ Sở Kiều Tịnh một lúc lâu rồi, đáng lẽ nàng đã ra ngoài từ sớm mới đúng. 

Cảm giác lo lắng lan rộng khắp toàn thân Dạ Chí Thần, hắn đi nhanh về phía Tàng Thư các. 

Nhìn cánh cửa khóa chặt của Tàng Thư các, Dạ Chí Thần rơi vào trầm tư. 

Lẽ nào nàng đã về rồi? Có phải tối nay nàng về hơi sớm quá không? 

Dạ Chí Thần khẽ cau mày, quay lưng vừa định rời đi. 

Lúc hắn đi, trong Tàng Thư các phát ra một tiếng động rất nhỏ. 

Điều này khiến hắn giật mình, vẻ căng thẳng hiện lên trên mặt, hắn gỡ khoá trên cửa, đẩy mạnh ra. 

Đúng lúc này, vầng trăng tròn chui ra khỏi tầng mây, ánh trăng sáng ngời chiếu vào. 

Ngay khi Dạ Chí Thần mở cửa ra, vô số tia ánh trăng rọi xuống phía sau lưng hắn, trông hắn cao ngạo lạnh lùng như chúa cứu thế. 

Sở Kiều Tịnh nhìn thấy Dạ Chí Thần mà cứ như nhìn thấy hồ nước sạch trên sa mạc, lập tức mừng rỡ: "Sao ngươi lại tới đây?" 

eyJpdiI6ImN6RVZZMFdYU0Z5SWVxNmF1Mjh5V1E9PSIsInZhbHVlIjoiODNOS0NTeHBucFdBQWVvWHYxYng5NjlaVFR2Q2tKQlpcL1YybEtHV25RSHVWenVlMFBxSVo5Z0lwSzJUMWNzU2laNVZYNEFDUHV0VEI3Yk1mUHJpbWdMNnlDakljYytieHZmdWdicEQ2UnBpSkk0N1hBUXN6UEkzY3VBU2VCNlR4cXJ5a0NYT3VaT2F0TWFVSGpcLzY4VzBrNzZSTlFyWVBxZklhTFpGOTIwMlQxbmV5bzdFc2FpN1F2OEVqZjc2Z3VPTFlqUWNscUxmWGV0VU5lOG91VnhJNDUxQk1kc2pvb1MzQ1R1ZXlRckFvXC8xMlwvMW1MTVExXC9kWGZPdnhJNVhPR0lNXC9sUkQzTFB2bStEb0NaVWNLcWc9PSIsIm1hYyI6IjMxNTJiNWNmYWY4YTNkOGQwMTA0ZDI1YTJhZGVhOWU1M2NkZTc3MWQxMGU5YzI1MDVjNjEzOWMzM2Q0ZjNjOTUifQ==
eyJpdiI6IkRoUzJEK2RkeEtLMjd3RjlwcGkrTkE9PSIsInZhbHVlIjoieWlWUXBvQTJNbFpXYzRGdkVXNTRKODR1N2JjdGdObUtNY2J6dGYySWRuNHhMTFJKSGlvTnFKQ1RDUGdwU0ZpK1dRTmZPYm93NjVQYmVRSE9UUWJjc2NmVkQ4VWJCV3UxXC92aWQ1MEhUVCtxbWZnbE1JY0tuVjFIcks3U2JYWXpJSm1nNTBTdXlXM0hxdkpHMnEraENkMEtEQ3Y3ZVwvaWhJaEl5VTdsb05tTHFpQ1FMdnUwOTRsQmVjbzN6Z1pIRFByYjZ4dDh3RFVhcEt1bzdDeDIrRFVNYllMc1JCNGpGTzFWU001emdNZjdpaUhkUXYzXC9FNFNOM2FiWUtMNjFlQitpWUtHWXFxRHBwUUVEdVA4WW40R2hPUkIrRndMZVpNcUNlZjZvMnp5Uk42aXlhWnBhbmFHQndxR1lzaE5tUGZQNVwvTGl3aFZiSm44TGJneXhrNkxRTTdwa0VYc1lLd1ZYc1FqcnA4MEp4VCtvOGs2d2VuZ2VtTUErZVwvMWc3aU1kNE9mblkzQ0NYYUViSXZvTUVXV25wMmlrY1pHWnhKQklLSGk4RUNlWllZPSIsIm1hYyI6ImUyODkxOTcxMGMxNGYyNzAwNTIxYmFmNjAwYTNkNWI0ZmM3OWJkOTU5ZDE0YjU3MGI5NTc0MWM5ODViYzUwMGUifQ==

Nghe vậy, trong lòng Sở Kiều Tịnh dâng lên một cảm xúc khó tả, mà nàng cũng phải thừa nhận rằng dáng vẻ Dạ Chí Thần phá cửa xông vào vừa rồi đã làm nàng động lòng, nhưng nhiều hơn vẫn là vui vẻ.

Advertisement
x