Sở Kiều Tịnh nhìn ma ma rời đi, khóe miệng từ từ cong lên. 

Hừ, mới hai canh giờ mà đã không giữ được bình tĩnh, có thể thôi sao? Còn định ra oai phủ đầu với nàng á? Đúng là buồn cười! 

Một lát sau, ma ma lại đi ra ngoài, cúi người với Sở Kiều Tịnh: "Thái hậu đã dậy rồi, bảo Thần Vương phi vào nói chuyện!" 

"Dậy rồi à? Vậy thì vào thôi!" Sở Kiều Tịnh che giấu ánh sáng trong mắt, sắc mặt vẫn như cũ, để sách lên bàn rồi đứng dậy, uể oải vươn vai, sau đó nhìn đám thái giám cung nữ kế bên, nói khẽ: "Mấy người các ngươi nhớ trả sách về Tàng Thư các đấy." 

Nói xong, Sở Kiều Tịnh đi theo ma ma vào phòng, để lại một đám tôi tớ thở phào nhẹ nhõm. 

Vừa đi vào, Sở Kiều Tịnh đã nhìn thấy Thái hậu đang ngồi trên ghế thái sư uống trà, Tôn Nhã Tịnh ở bên cạnh cười cười nói nói. 

Hừ! Vừa dậy mà đã có thể trong trạng thái này à? Ngay cả diễn kịch mà bà ta cũng chẳng thèm ư? 

"Tham kiến Thái hậu!" Sở Kiều Tịnh khom lưng rồi đứng thẳng người ngay, từng hành động cử chỉ đều toát lên hai chữ thanh tao. 

Thái hậu ngừng cười, khuôn mặt hiền từ trở nên uy nghiêm. 

Bà ta vốn định ra oai phủ đầu với Sở Kiều Tịnh, ai ngờ lại để nàng được hưởng thụ sung sướng. 

Thái hậu siết chặt tay, sắc mặt u ám đến mức có thể rỉ ra mực nước. 

"Ngươi không coi mình là người ngoài nhỉ, dùng người của ai gia cũng thuận tay lắm đấy" Thái hậu híp mắt, hơi trầm giọng để lộ sự bất mãn. 

"Sao Thái hậu lại nói như thế ạ, Tịnh Nhi là Vương phi của Chí Thần, hôm nay con đến thỉnh an Thái hậu, nếu khách sáo quá thì chẳng phải sẽ làm người khác cảm thấy Thái hậu không thích Tịnh Nhi, không thích Chí Thần sao? Vì vậy để người khác không có suy nghĩ này, sao con có thể khách sáo được chứ ạ!" Sở Kiều Tịnh cười khẽ, dáng vẻ khôn khéo dí dỏm khiến Thái hậu sững sờ, nhưng nàng nói như vậy lại khiến bà ta không thể trách được điều gì! 

Nha đầu này đúng là miệng mồm sắc bén! Mặt ngoài bảo không khách sáo, nhưng từ đầu đến cuối đều gọi bà ta là Thái hậu. Có điều bà ta cũng lười nói, dù sao ở trong lòng bà ta đến nay vẫn chưa bao giờ công nhận nàng là Chính phi của Thần Nhi! 

Thái hậu nhìn vết sẹo trên mặt nàng, không thể không nhíu mày. 

Ngoài cái miệng này ra thì chẳng được cái gì khác! Hoàng thượng thật hồ đồ, không hiểu sao lại cho nàng làm Chính phi của Thần Nhi! Thái hậu nhìn nàng đăm đăm, phất tay lên: "Ngồi đi." 

"Cảm ơn Thái hậu đã cho con ngồi!" 

Đợi Sở Kiều Tịnh ngồi xuống liền có cung nữ tiến tới dâng trà, vì ở ngoài kia đã uống nhiều trà nên nàng chỉ nhấp một ngụm nhỏ rồi thôi. 

"Ngươi có biết hôm nay ai gia gọi ngươi tới đây là vì chuyện gì không?" 

Ánh mắt thăm dò của Sở Kiều Tịnh biến mất ngay khi nhìn thẳng vào Thái hậu, nàng lắc đầu. 

"Không biết ạ." 

Thấy thế, Thái hậu khẽ tít mắt, cưng chiều nắm lấy tay Tôn Nhã Tịnh, nói lời có ẩn ý. 

"Tịnh Nhi là đứa trẻ lớn lên dưới sự dõi theo của ai gia. Ai gia yêu thương con bé vô cùng, nên muốn tìm một người trong sạch đáng để giao phó cho con bé." 

Bà tìm thì cứ đi mà tìm, gọi ta tới làm gì? Ta có phải bà mai đâu! Sở Kiều Tịnh thầm trợn mắt điên cuồng. 

Thấy Sở Kiều Tịnh không nói năng gì, thậm chí còn tỏ ra mờ mịt lúng túng, Thái hậu không thể không nhíu mày: "Ngươi cảm thấy Tịnh Nhi của ai gia hợp với kiểu người như thế nào?" 

Sau một lúc suy tư, Sở Kiều Tịnh cười đúng mực: "Phải là người tài giỏi ạ." 

Nghe nói như vậy, trong mắt Thái hậu thoáng hiện vẻ hài lòng. 

"Đáng tiếc là người tài giỏi rất ít, ai gia cũng chẳng biết được mấy người." 

Sở Kiều Tịnh mỉm cười nhưng không đáp, trong lòng đoán được phần nào đó. 

Cố tình gọi nàng đến, đầu tiên là ra oai phủ đầu, sau đó nói là vì Tôn Nhã Tịnh. 

Việc cưới xin của người bà ta yêu thương lại muốn hỏi người mà bà ta chán ghét, có lẽ mục đích chỉ có một điều... 

"Ai gia cảm thấy Thần Nhi cũng không tệ." Nói xong, ánh mắt sắc bén như dao của Thái hậu bắn thẳng về phía Sở Kiều Tịnh. 

Sở Kiều Tịnh vẫn bình tĩnh, trong lòng thì không khỏi cười khẩy, quả nhiên! 

Thảo nào từ đầu Thái hậu đã không thích nàng, thậm chí phải nói là chán ghét, hoá ra Dạ Chí Thần là vị hôn phu mà bà ta đã chọn trước cho đứa cháu gái Tôn Nhã Tịnh mến yêu của bà ta. 

Còn nàng lại được Hoàng thượng gả cho Dạ Chí Thần làm Chính phi, điều này khiến ở trong lòng Thái hậu, Sở Kiều Tịnh đã gián tiếp trở thành tu hú chiếm tổ chim khách rồi! Sở Kiều Tịnh vẫn giữ nụ cười đúng mực trên môi, gật đầu: "Vương gia đúng là giỏi thật ạ." 

"Nếu ngươi cũng đã đồng ý, vậy thì để Tịnh Nhi gả cho Thần Nhi, sau này hai đứa phải hoà thuận với nhau nhé." 

Vừa nghĩ đến việc Dạ Chí Thần cưới Tôn Nhã Tịnh, lòng Sở Kiều Tịnh bỗng dưng trì trệ như có thứ gì đó bị rút sạch, cảm giác này không thể nói nên lời. 

Nhưng khi thấy dáng vẻ đương nhiên của Thái hậu và vẻ mặt thẹn thùng của Tôn Nhã Tịnh, nàng nhíu mày: "Chỉ cần Chí Thần đồng ý là được ạ." 

Thái hậu nghe vậy thì sững sờ, sau đó chau mày, vẻ tức giận thoáng hiện trên mặt bà ta. 

Cháu trai của bà ta, bà ta hiểu rõ hơn ai hết. Rất lâu trước đây bà ta đã nhắc tới rồi, có điều lần nào cũng bị hắn lấy lý do còn nhỏ mà lấp liếm cho qua. 

Nhưng bà ta mới đi ba năm, sau khi trở về, Dạ Chí Thần không chỉ cưới Chính phi mà trong nội viện còn có một Trắc phi! 

Nếu gả Tôn Nhã Tịnh làm Trắc phi, tất nhiên Thái hậu sẽ không đồng ý, vì thế nên bà ta mới mớm lời với Sở Kiều Tịnh trước, để nàng đi thuyết phục Dạ Chí Thần! 

"Ai gia nể tình ngươi là nữ nhi của Sở Thừa tướng, còn là Thần Vương phi do chính Hoàng thượng khâm điểm, đương nhiên sẽ không chiếm vị trí Chính phi của ngươi! Bây giờ Tịnh Nhi đã tới tuổi, để Thần Nhi cưới Tịnh Nhi làm bình thê. Ngươi là thê tử của thằng bé, tất nhiên phải do ngươi đi thuyết phục rồi!" 

Trong giọng nói tràn đầy ý mệnh lệnh và kiên quyết, không cho phép chối từ. 

"Thái hậu nói như vậy là sao ạ, lấy chồng theo chồng, sao Tịnh Nhi có thể quyết định thay Vương gia được. Nếu Nhã Tịnh tỷ tỷ muốn gả vào Thần Vương phủ, chi bằng Thái hậu đi tìm Chí Thần vẫn hơn, chàng ấy đồng ý thì Tịnh Nhi sẽ không có ý kiến!" 

"Ngươi đúng là ngu xuẩn mất khôn mà! Đi đâu cũng giao tất cả mọi chuyện cho Thần Nhi, thật to gan. 

Thái hậu còn muốn nói gì đó, Tôn Nhã Tịnh lập tức giữ chặt tay bà ta: "Cô tổ mẫu, Tịnh Nhi không muốn xa Hoàng tổ mẫu đâu ạ, Tịnh Nhi muốn ở bên người mãi mãi! Người 

đừng nói nữa!" 

Thái hậu khẽ nheo mắt, yêu chiều vỗ tay Tôn Nhã Tịnh, mặt mày giận dữ nhưng trong mắt lại tràn đầy cưng chiều: "Con ơi là con, con đã bao nhiêu tuổi đầu rồi! Không sao đâu, cô tổ mẫu sẽ giải quyết giúp con!" 

Nói rồi, Thái hậu lại nhìn về phía Sở Kiều Tịnh, sắc mặt trở nên nghiêm túc: "Ngươi phải biết rằng đây là vinh hạnh của ngươi, ngươi nên cảm ơn mới đúng!" 

Nghe vậy, Sở Kiều Tịnh giận quá hóa cười, vinh hạnh chỗ nào thế? 

Nàng không phản bác, cũng không đồng ý. 

eyJpdiI6InFTeGJTcE1IMHk2bUdcL0dPUmR2dXlRPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImNTTUY2QSt4K1hxbnNGOCtiUlhlN2RpUkhhK01aN0QwOXdiYjlPN1M2bUdaQzZZekdHa1QwWlZ6UnRsNGp4OGRNaVlOTkgyc2t1TzFOU0JyZkVNd1R4bzlJbUZOZ0hnXC9SUDU3SllsMFZFU3pxQmd1Uk9YcVwvdUc5aGJ3N2c1WXNMdnJQVGZXQ2VxZVBMN3FtSmdzY0IxOE9GbHlNNGVYTjRTQVwvWEV1RUhYbDJ4RHY3S1BHTWlmVmFPZjdBc3R1cEJDclErOU13R2QzNjQyeWJzZ3dDWWd0VzVZMGhGVzdocERWeHI2ZVVOMDhybHlmYzZUQzV2bWZrcmF0QVpEcW9tZVl1d0prUVBMdjZUK1wvUmVTVWhDZz09IiwibWFjIjoiMDA2YjgzNDIzZjFhMTllOTQ2OGJhNzhjMjUxYzJlYzRhZjM2MGVkMDUzY2I5OWU0MWQyMzAzZTJlMzg2YTZhMiJ9
eyJpdiI6Im0wVnN4Sk5YSXR5NllNWkdGRVN3NWc9PSIsInZhbHVlIjoiMEtwYmUrZzVPTXowMTNWTUYycHF0bHN0ekxpKzRSRlg2WGFET3hYTHF5Wk1PXC9WR01EK1NQWUo0b09LdVwveDNXQVFZY2puNXJWTkZyNFp2dGVicEttd2N4eGd0RXBXdDZcL2FvYm42QkxCSGdYMjlyRXE3T0pwXC9SOGtOUXhGdGhhcnd0U1cxNEpGNWtDMjBmZFBQSVFBdnplZzl3WDA3UHU2b1dnQjdhK3VqazVaVFp2SlEzV0JZUjZGUHg4Q3dcLzBraWN5RUdqekNjR2dLUVpUTnYzM05rQ3hCaUp3S2dDWDVEaHJlM252NDFFXC9iVCtLT2JcL0RVSGU2UTBZY0MzRHFjZWloXC9PaU9GdVdhY1h1QUtyYUY4WlMxXC9aUWZteVVSUTg0elwvbjZjbUE4WTdQSnduZnY2NnpLNm9XVW1uaDZTb2JuTkVKcm1SUSt1Zzhqelo3TnRVanZQenFcLzNGOERXZENyazhOSlNzSXhqc29QWW1iY0xBckh6bXZtMUZLcWdwQWxwNlVkc2txeXVHdzRoNWplZHpBPT0iLCJtYWMiOiJlMGU0ODlkYzM4ZWU0MjBjMTU5YWY2MjdlMDBkMzM1YTFkYmZlMTRiNTUzODFhNDAxMmM3ZTA1NjM3NTJlOWZlIn0=

Bà ta lập tức đập bàn một cái thật mạnh, nước trà trên bàn văng ra ngoài hơn một nửa, bà ta tức giận, giọng cũng hạ thấp xuống: "Làm người tốt nhất là nên biết điều một chút. Với cái thái độ và tính nết này của ngươi thì sao có thể xứng với Thần Nhi cơ chứ!"

Advertisement
x