Sở Kiều Tịnh nhìn dáng vẻ run sợ của hắn ta, khinh thường liếc hắn ta, sau đó cất châm bạc đi.
"Ta tới Tàng Thư các trước đây" Sở Kiều Tịnh không để ý tới Dạ Tinh Húc nữa, vẫy tay nói với Dạ Chí Thần.
"Ùm."
Dạ Chí Thần dịu dàng gật đầu, trong lòng còn đang vui sướng vì câu gọi phu quân của nàng.
Câu phu quân ấy thật là bùi tai! Xem ra sau này hắn phải cố gắng hơn nữa mới được.
Đợi sau khi nàng đi, Dạ Tinh Húc mới ôm đống thảo dược, vẻ mặt bí xị.
"Tam ca! Huynh nhìn nàng ta kìa! Huynh còn chẳng giúp đệ lấy một lần!”
Vẻ dịu dàng trong mắt Dạ Chí Thần lập tức biến mất, vẻ lạnh lẽo nhiều hơn vài phần.
"Bổn vương lặp lại lần nữa, nàng ấy là tẩu tẩu của đệ, sau này gặp nàng ấy phải có chừng mực! Nên nói những gì, không nên nói những gì, đừng để bổn vương phải nhắc đệ nữa!"
Giọng của Dạ Chí Thần vốn đã trầm thấp lạnh tanh, càng nói càng đè thấp như thể không khí cũng loãng hơn mấy phần, khiến người ta không thở nổi.
Hơi thở Dạ Tinh Húc chợt nghẽn lại, trong mắt thoáng hiện vẻ sợ hãi, hắn ta ra sức gật đầu tỏ ý mình đã biết.
Dạ Chí Thần lạnh nhạt liếc nhìn Dạ Tinh Húc, sau đó vội vã rời đi.
Khi hắn đi rồi, Dạ Tinh Húc thở hắt ra như một con cá nằm trên thớt cuối cùng cũng được gặp nước.
'Tam ca thật đáng sợ!' Dạ Tinh Húc nghĩ thầm trong lòng.
Sở Kiều Tịnh ôm quyết tâm hôm nay nhất định phải đọc được sách liên quan đến cổ trùng. Lúc này nàng chưa vào Tàng Thư các thì từ rất xa đã nhìn thấy đằng trước có một cung nữ.
Sau khi đến gần hơn, nàng nhận ra đây là người bên cạnh Thái hậu, đáy lòng dâng lên một nỗi bất an.
Nàng định coi như không thấy mà đi ngang qua nàng ta, nhưng không ngờ cung nữ lại giơ tay ra chặn đường nàng.
"Thần Vương phi, Thái hậu cho mời ạ!"
Lời mời của Thái hậu không thể không đi, Sở Kiều Tịnh đành phải đi theo cung nữ.
"Thần Vương phi cứ đợi ở đây thôi ạ."
Cung nữ dẫn Sở Kiều Tịnh đến một nơi bốn phía đều thông gió, sau đó xin phép cáo lui trước.
Ngay sau đó, ma ma thân cận của Thái hậu chậm rãi bước ra.
Vừa nhìn thấy Sở Kiều Tịnh, vẻ dò xét chợt loé qua trong mắt ma ma, rồi lại bị che giấu rất nhanh.
"Thần Vương phi." Ma ma thản nhiên thi lễ với nàng, trầm giọng bảo: "Vì chờ Thần Vương phi nên Thái hậu buồn ngủ, vô thức ngủ quên mất, xin Vương phi ở đây đợi thêm một lát nhé."
Câu nói này suýt làm Sở Kiều Tịnh cười ra tiếng, tuy hiện giờ đang là mùa thu, nhưng sáng sớm vẫn có mưa sương ướt át.
Nhiệt độ trong không khí hơi thấp, giờ mới ngủ dậy, sửa soạn xong xuôi mà lại ngủ quên trong lúc chờ nàng, ai mà tin chứ.
Nàng thầm khịt mũi, Thái hậu đúng là kiểu người thích làm khó dễ điển hình mà.
Gió lành lạnh thổi qua, Sở Kiều Tịnh nhìn thấy ma ma rùng mình.
Chỉ có kẻ ngốc mới ở lại đây chờ, nàng còn phải đi tìm sách về cổ trùng nữa, không rảnh ở đây lãng phí thời gian đâu!
Sở Kiều Tịnh thầm kêu ca trong lòng, không nhiều lời nữa, liền quay lưng định đi luôn.
Ma ma thấy thế, sao có thể để nàng đi được, bà ta chắn trước mặt nàng: "Thần Vương phi đang kháng chỉ không tuân theo đấy à?"
Sở Kiều Tịnh thấy vậy thì nhìn xuống, hàng mi cụp xuống mang theo sự lãnh đạm xa cách nghìn dặm.
Tia sáng u ám của sói hoang lập lóe trong mắt nàng, nhưng ngay khi ngẩng đầu lên, tia sáng ấy đã biến mất.
Nàng nhếch môi cười mỉa, gật đầu với vẻ mặt bất đắc dĩ, chỉ là trong mắt lại có thêm phần xảo quyệt như hồ ly.
"Được thôi, vậy bổn vương phi sẽ ở đây chờ"
Trong ánh mắt của ma ma có hơi bất mãn, bà ta vừa định đáp lời, giọng nói lạnh lùng của Sở Kiều Tịnh lại vang lên.
"Xin ma ma vất vả thêm chút, đi lấy ghế lại đây" Trước sự khó hiểu của bà ta, Sở Kiều Tịnh cười tươi rói nói tiếp.
"Thái hậu bảo bổn vương phi chờ chứ có bảo bổn vương phi đứng chờ đâu. Thái hậu nhân từ, nếu như biết các ngươi không tiếp đón bổn vương phi chu đáo, e rằng sẽ trách tội các ngươi đấy.
Nghe cứ như nàng đang nói giúp họ vậy. Dù ma ma có không muốn tới cỡ nào cũng chỉ có thể nghe lời.
Dù sao vị chủ nhân này cũng chẳng phải người dễ chọc.
Rơi vào đường cùng, ma ma chỉ đành bảo tên thị vệ bên cạnh lấy ghế cho nàng.
Thấy nàng ngồi xuống một cách rất nhã nhặn và tự nhiên, ma ma cứ tưởng nàng sẽ yên phận, nào ngờ Sở Kiều Tịnh lại lấy lệnh bài của Tàng Thư các mà Hoàng thượng ban cho, chỉ vào một tên thị vệ, nhẹ giọng sai khiến: "Tới Tàng Thư các lấy mấy cuốn sách tới đây, bổn vương phi muốn đọc sách!"
Tên thị vệ bị gọi nhìn về phía ma ma bên cạnh Sở Kiều Tịnh, nhất thời hơi do dự.
"Sao? Bổn vương phi sai ngươi làm việc còn phải được ma ma đồng ý cơ à?" Giọng nàng mang theo sự không vui, trầm thấp và lạnh lẽo.
"Không dám ạ! Thuộc hạ đi ngay!"
Sau khoảng thời gian uống một chén trà, tên thị vệ ôm một đống sách nhẹ nhàng đặt xuống.
Thấy thế, Sở Kiều Tịnh nhếch môi cười, thong thả lấy một cuốn sách, nhanh chóng đọc hết rồi để sang một bên.
Không lâu sau, một đống sách đều đã đọc xong, Sở Kiều Tịnh nhướng mày, lại nói: "Lấy thêm một ít sách nữa tới đây!"
Dứt lời, thị vệ bên cạnh lại đi tiếp.
Không đợi thị vệ trở về, Sở Kiều Tịnh ôm bụng, sáng nay ăn hơi ít, bị giày vò thế này, nàng cũng thấy hơi đói bụng.
"Ma ma, bổn vương phi đói bụng rồi, đi lấy chút bánh lại đây đi!"
Rõ ràng Sở Kiều Tịnh đang cười với ma ma, nhưng bà ta cứ có cảm giác như đang bị một con rắn độc để mắt tới, đáy lòng có chút sợ hãi.
"Bẩm Thần Vương phi, Thái hậu đã dặn lão nô phải ở bên cạnh người, không được rời đi nửa bước"
Nói xong, trên trán ma ma toát ra một lớp mồ hôi dày, khó xử cười xòa.
"À nhỉ, do bổn vương phi suy nghĩ không chu toàn, dù sao bà cũng là người đi theo Thái hậu lâu rồi, sao có thể bắt bà đi chứ" Sở Kiều Tịnh vỗ nhẹ vào đầu, làm bộ như sực hiểu, sau đó nàng nghiêng đầu, mắt sáng rực lên, giơ ngón tay chỉ vào tên thái giám đứng cạnh đó.
"Chọn ngươi vậy, ngươi tới Ngự Thiện phòng lấy chút bánh ngọt cho bổn vương phi."
Thái giám sửng sốt, đọc sách giải sầu thì mọi người có thể hiểu, nhưng còn ăn...
Trước điện của Thái hậu, có phải không hợp quy củ lắm không?
Thấy thái giám không nhúc nhích, Sở Kiều Tịnh lập tức sa sầm mặt.
"Sao thế, bổn vương phi đói bụng mà không được ăn gì à? Còn nữa, Thái hậu có cấm tuyệt không cho bổn vương phi ăn gì không hả? Chẳng lẽ bổn vương phi muốn ăn cũng phải xem sắc mặt của một tên thái giám sao?"
Giờ phút này đôi mắt trong veo của nàng trở nên sâu không thấy đáy, sâu thẳm mà cất giấu nguy hiểm.
Tên thái giám bị giọng điệu lạnh lẽo dọa sợ, vội vàng quỳ xuống xin Sở Kiều Tịnh tha mạng.
Tiếng ồn bên tai quá chói tai, Sở Kiều Tịnh cau mày.
"Được rồi, còn không nhanh cái chân lên!"
Nghe vậy, thái giám lập tức đứng dậy, biến mất với tốc độ như một cơn gió.
"Khụ khụ khụ!" Thái giám vừa mới đi, Sở Kiều Tịnh đã giả vờ ho khan.
Nàng ngoắc tay bảo một tên thái giám khác lại gần, chỉ vào cổ họng của mình.
"Bổn vương phi khát rồi, ngươi đi lấy một bình Bích Loa Xuân tới đây. Nhớ phải lấy loại trà Bích Loa Xuân thượng hạng, loại này pha mới thơm được!"
Nói đoạn, Sở Kiều Tịnh không nhịn được tặc lưỡi, như thể đang nhớ lại vị trà ngọt ngào trong trí nhớ của mình.
Thái giám nhận lệnh, vội vã rời đi.
Sau đó, Sở Kiều Tịnh làm cho tất cả mọi người đều bắt đầu bận túi bụi.
Ma ma nhìn Sở Kiều Tịnh tỏ vẻ hài lòng và đám thái giám cung nữ bận tối mày tối mặt, vội vàng đi vào phòng bẩm báo chuyện này với Thái hậu không sót chữ nào.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất